Bài viết: 179
Chủ đề: 9
Tham gia: Feb 2012
26-05-2012, 11:38 AM
(Bài viết được chỉnh sửa lần cuối vào 26-05-2012, 12:27 PM bởi manhho.)
Chà, giờ mới nhớ ra chưa có nhật ký chung cho mọi người.

Mời mọi người cùng viết, hiểu và cảm nhận, cảm nhận những người bạn, cảm nhận thế giới và cảm nhận chính bạn ở thì quá khứ.
Đôi khi hãy nhìn lại xem mình đã đi đến đâu, trở thành một con người như thế nào, đi đúng hay đã chệch hướng, đã là người lớn chưa hay vẫn là trẻ con. Hãy hiểu mình để hiểu người hơn. :p
Đôi khi nói ra còn hơn là giữ lại.
Đôi khi những người lạ lại là những người ta có thể chia sẻ.
Đôi khi những người tri kỷ lại chính là những người mà ta gặp ngay lúc này.
Đôi khi hãy sẻ chia để được chia sẻ.
Đôi khi hãy thay đổi mình, để cảm nhận những điều mới mẻ.
Đôi khi ta lại tìm được chính mình khi ta thay đổi.
Đôi khi cố gắng chạm vào cảm xúc của người khác chỉ đơn giản là hãy để người khác chạm vào cảm xúc của mình.
Đôi khi có bạn hơn là một mình...
Bồ đề bổn vô thọ
Minh cảnh diệc phi đài
Bổn lai vô nhất vật
Hà xứ nhạ trần ai
Bài viết: 179
Chủ đề: 9
Tham gia: Feb 2012
Mở hàng: Cuộc sống ta là những chuỗi ngày chờ đợi. Đến bảo vệ cũng dời lịch 2 lần ùi, chao ôi, sao cái số sống mãi với chữ chờ và chữ đợi. Có lẽ kiếp trước có ân tình với nó sao. Não lòng đi lòng vòng.
Bồ đề bổn vô thọ
Minh cảnh diệc phi đài
Bổn lai vô nhất vật
Hà xứ nhạ trần ai
Bài viết: 654
Chủ đề: 65
Tham gia: Feb 2012
cảm ơn a hổ đã mua sẵn cuốn nhật kí cho m.ng.......em cũng đang muốn kím một góc nào đó để kí gửi 1 mảnh tâm hồn mình...
dường như chúng ta bị đẩy tới đường cùng, tới hạn định đến mức dường như không tài nào chịu đựng nổi......tất cả hỗn tạp trong 1 mớ cảm xúc tới mức ta lạc lối không ánh sáng cuối đường hầm....
khi mọi thứ qua đi, tất cả lại phải về với đúng vị trí của nó......vai trò của người dẫn đường đã kết thúc........rồi thời gian cũng sẽ xóa nhòa và lãng quên tất cả.
trên 1 hành trình dài của cuộc sống, có nhiều người ôm những nỗi đau với nụ cười nở trên môi, có một số ít thì bước đi trên con đường hoa nhiều hạnh phúc, song ai cũng phải đi, ai cũng phải bước tiếp và thời gian công bằng với tất cả mọi người. hãy mạnh mẽ bước tiếp trên con đường này, đón nhận tất cả. Khi bạn tức giận hay không biết phải làm sao, hãy neo tâm hồn mình vào 1 bến bờ yên bình, gỡ bỏ hết rong rêu gánh nặng , rồi hãy bước tiếp
[Có phải là...]
Tất cả...
-Những thứ mong manh......đều dễ vỡ?????
-Những thứ hời hợt......đều dễ quên?????
-Những thứ xa vời......đều dễ mất???
-Những thứ chân thật......đều dễ bị tổn thương???
Và...
-Những gì giả dối...
...luôn chiến thắng???
Tự kỉ
Tạm Biệt
Bài viết: 282
Chủ đề: 11
Tham gia: Apr 2012
nhìn mãi nick sype của 1 ng...cũng 12 ngày rồi nick ấy k sáng nữa...
Bài viết: 171
Chủ đề: 6
Tham gia: Apr 2012
Quá nhiều vấn đề trong cuộc sống, tôi tập thói quen thay vì cứ nhìn vào những việc không hay và buồn bã, thì giờ tôi tập trung nhiều vào những việc mang đến cho tôi niềm vui, nụ cười...
Cuộc đời đó! có bao lâu? ... mà hững hờ ~
Bài viết: 184
Chủ đề: 21
Tham gia: Jan 2012
Từ mùa đông ngày ấy, lòng tôi đã khép lại, thời gian trôi đi cánh cửa vẫn đóng kín, rêu đã phủ xanh hơn nửa .. Tôi vẫn chưa từng có ý nghĩ ai đó sẽ mở dc cánh cửa này. Nhưng cuộc đời đâu như 1 bản thảo mà mọi người đã tự viết ra cho chính mình, và em đã xuất hiện như 1 cơn gió lúc nhẹ nhàng, lúc mạnh mẽ như bão lốc. Cuốn phăng mọi ưu tư phiền muộn, suy nghĩ đã bám gốc rễ sâu hơn vài thước, trở thành vật cản cho bất cứ ai có ý định mon men vào cánh cửa ấy, và nhẹ nhàng lùa vào nơi chôn giấu những cảm xúc riêng của lòng tôi.
Em đã khiến tôi mỗi ngày lại có 1 lý do để mỉm cười, thay vì sáng ngủ dậy cứ mang bộ mặt ngày hôm nay cũng y như mọi ngày thôi, rất bình thường, ko có gì vui hết. Có những điều đã trở nên chai sạn trong tôi nay lại như 1 chồi non, chỉ trong chờ nắng mai của sáng sớm để vươn vai thật cao, đầy sức sống. Khi bên cạnh em, mỗi phút giây với anh đều đáng giá và trân trọng biết bao nhiêu. Hãy cứ mãi là cơn gió mát thổi suốt cuộc đời anh, em nhé
- Sometimes I think it would be nice to have someone, with whom to share this life -
Bài viết: 35
Chủ đề: 2
Tham gia: Mar 2012
Những khi rảnh rỗi và thừa kalo tôi lại cho phép bản thân nghe, xem và tìm kiếm vài thứ vô bổ. Để làm gì? Tôi cũng không biết nữa. Có lẽ tôi muốn hiểu nhiều hơn về cuộc sống này. Đơn giản vậy thôi...
...Tìm về nơi ấy, tôi thấy những ký ức vụn vỡ, những vết cứa hằn sâu, những mảng màu loang lổ, những giọt đắng không màu... Cảm ơn cậu đã cho tôi biết mình còn nhiều may mắn! Cũng hữu ích đấy chứ ^^
Bài viết: 282
Chủ đề: 11
Tham gia: Apr 2012
Người Ngô Nghê đã viết:Quá nhiều vấn đề trong cuộc sống, tôi tập thói quen thay vì cứ nhìn vào những việc không hay và buồn bã, thì giờ tôi tập trung nhiều vào những việc mang đến cho tôi niềm vui, nụ cười...
Cuộc đời đó! có bao lâu? ... mà hững hờ ~
Lão thik nhứt lúc pé cười...cứ như thế pé nhé
Bài viết: 282
Chủ đề: 11
Tham gia: Apr 2012
Sephiroth đã viết:Từ mùa đông ngày ấy, lòng tôi đã khép lại, thời gian trôi đi cánh cửa vẫn đóng kín, rêu đã phủ xanh hơn nửa .. Tôi vẫn chưa từng có ý nghĩ ai đó sẽ mở dc cánh cửa này. Nhưng cuộc đời đâu như 1 bản thảo mà mọi người đã tự viết ra cho chính mình, và em đã xuất hiện như 1 cơn gió lúc nhẹ nhàng, lúc mạnh mẽ như bão lốc. Cuốn phăng mọi ưu tư phiền muộn, suy nghĩ đã bám gốc rễ sâu hơn vài thước, trở thành vật cản cho bất cứ ai có ý định mon men vào cánh cửa ấy, và nhẹ nhàng lùa vào nơi chôn giấu những cảm xúc riêng của lòng tôi.
Em đã khiến tôi mỗi ngày lại có 1 lý do để mỉm cười, thay vì sáng ngủ dậy cứ mang bộ mặt ngày hôm nay cũng y như mọi ngày thôi, rất bình thường, ko có gì vui hết. Có những điều đã trở nên chai sạn trong tôi nay lại như 1 chồi non, chỉ trong chờ nắng mai của sáng sớm để vươn vai thật cao, đầy sức sống. Khi bên cạnh em, mỗi phút giây với anh đều đáng giá và trân trọng biết bao nhiêu. Hãy cứ mãi là cơn gió mát thổi suốt cuộc đời anh, em nhé 
Hỉu, sau này cấm có nói câu: duyên đến e đá duyên đi nữa đấy nhé, cuộc đời còn nhìu điều pất ngờ lắm Phi Phi ợ....
Bài viết: 282
Chủ đề: 11
Tham gia: Apr 2012
THT đã viết:Những khi rảnh rỗi và thừa kalo tôi lại cho phép bản thân nghe, xem và tìm kiếm vài thứ vô bổ. Để làm gì? Tôi cũng không biết nữa. Có lẽ tôi muốn hiểu nhiều hơn về cuộc sống này. Đơn giản vậy thôi...
...Tìm về nơi ấy, tôi thấy những ký ức vụn vỡ, những vết cứa hằn sâu, những mảng màu loang lổ, những giọt đắng không màu... Cảm ơn cậu đã cho tôi biết mình còn nhiều may mắn! Cũng hữu ích đấy chứ ^^
Sao nay lão tỉu iu gầy còm ốm nhôm của ta tâm trajng thía lày......lão kim vẫn thấy cuộc đời là 1 cuốn sách...phải lật tiếp lật tiếp mới pik được trang sau như thế vào, phải xem hết mới pik được kết quả nó ra làm sao.....đi hết chặng đường mới pik dc cái gì là tận cùng....pằng lòng với hiện tại và đón chờ tuwong lai....cơ mà khó kinh
|