Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Đại Việt tu tiên truyện !
#1
Dạo này rảnh rỗi, muốn viết lách gì đó tập thể dục cho não mà càng ngày càng chán Tử Vi. Ngồi nghĩ ngợi linh tinh quyết định viết truyện, giết thời gian lúc nông nhàn, cũng lại có thứ cho anh em đọc chơi cho vui.

Nhiều lần suy nghĩ về những lẽ huyền diệu của trời đất, thấy ngày đêm cứ qua đi, non sông trơ trơ ở đó, ngàn vạn năm rồi, nương dâu biến thành biển cả. Ngẫm nghĩ thấy cuộc sống con người thật nhỏ bé. Chớp mắt đã hết một cõi người, những anh tài trong lịch sử giờ hóa thành bụi đất. Vài trăm năm nữa, 7 tỷ con người bây giờ, còn có mấy người được nhớ tên?

Thế giới chúng ta đang sống, con người dù rất cố gắng cũng chỉ tạm hình dung ra vài nghìn năm trước như thế nào, nhưng xa xưa hơn, nghìn vạn năm, vạn vạn năm trước, con người ra sao?

Liệu có hay không những nền văn minh huy hoàng rồi tịch diệt. Câu chuyện đó, có kẻ sẽ cười nhạo chê là hoang đường, nhưng nhìn đi nghĩ lại, Kinh Dịch và những dấu tích khác càng ngày càng chứng tỏ, trước thời Tam Hoàng Ngũ Đế, đã từng có một nền văn minh tuyệt diệt.

Một con tàu Nô ê lênh đênh vượt đại hồng thủy
Một lục địa Atlantic chìm dưới lòng biển khơi

Câu chuyện này, sẽ bắt đầu từ thuở hồng hoang, trước khi Tam Hoàng Ngũ Đế đặt ra phép tắc. Câu chuyện này, sẽ bắt đầu từ dải đất mà hiện giờ mang tên Việt Nam. Vùng đất này, còn lưu lại những tàn tích , những câu chuyện cổ về Vu thuật, về một tộc người có thể gọi lửa từ trời, điều khiển man thú.

Đại Việt tu tiên truyện !
Trả lời
#2
Ủng hộ !!! Đóng gạch theo dõi ^^
Bắc phương hữu giai nhân,
Tuyệt thế nhi độc lập.
Nhất cố khuynh nhân thành,
Tái cố khuynh nhân quốc,
Ninh bất tri khuynh thành dữ khuynh quốc,
Giai nhân nan tái đắc.
Trả lời
#3
Trường Sơn một dải, vạn dặm kéo dài, từ phía Thần Châu đại lục , tiến vào đất Việt thì quỳ xuống triều bái. Vùng Tây Bắc núi non chập chùng, khí thế hùng vĩ, mùa đông băng tuyết, mùa hạ hoa ban nở trắng rừng. Khí hậu khắc nghiệt, lại thêm phần sơn lâm hiểm trở, từ vài trăm năm trước, dân cư nơi này cực kì thưa thớt.

Cách đây hơn hai nghìn năm, các bộ tộc nơi này dựa lưng vào núi, lấy địa thế hiểm trở mà nhiều lần chống lại các đợt xâm lăng từ phương Bắc. Người phương Bắc đến nơi này, thấy phong tục kì dị, nhiều điều huyền ảo khó giải thích, nên ghi trong sử sách là vùng Nam Di. ( Ngườ man di phương Nam)

Đấy là sử sách lưu lại, người phương Bắc vua tự xưng là con trời, lấy đất nơi họ sống gọi là thiên hạ. Kì thực vô cùng ấu trĩ. Truyện kể có lần Trang Tử du lịch xuống phía Nam, thấy người dân hiền hòa, con người giản dị niềm nở, lưu luyến mãi mới rời đi. Kể ra Trang Tử vẫn còn có vài phần lương tâm.

Thực ra chiến tranh giữa người phương Bắc và đất phương Nam không chỉ có 2000 năm lịch sử. Trải qua ngàn năm Bắc thuộc, người phương Nam bị đồng hóa, chữ viết và sử sách bị tiêu hủy hoàn toàn. Kể từ sau đó, người phương Nam nói tiếng Hoa Hạ, viết chữ Hoa Hạ. Tuy còn giữ lại vài phần bản sắc, nhưng kì thực tinh hoa tổ tiên để lại nay mất dấu rất nhiều.

Đấy là chuyện lịch sử gần đây, nhưng từ vạn năm trước, người Phương Nam lãnh thổ rộng lớn, bao gồm cả nửa giang sơn phía Nam của Trung Hoa ngày nay. Đó là thời kì rực rỡ, tuy sau này lụi tàn, người phương Bắc cũng vô cùng cố gắng xóa đi những tàn tích, nhưng đến bây giờ vẫn còn nhiều minh chứng không thể chối cãi.

Lãnh thổ Đại Việt xưa chia hai phần Nam Bắc, Phía Bắc lấy sông Dương Tử làm mốc, kéo dài xuống tận vùng núi non Lai Châu Sơn La bây giờ. Phía Nam từ vùng Lai Châu , vượt qua châu thổ sông Hồng, trải đến gần Hà Tĩnh ngày nay.

Phía Bắc tuy mùa đông băng tuyết , nhưng đồng bằng rộng lớn, hoa cỏ tốt tươi, nên dân cư tập trung đông đúc. Phía Nam vạn năm trước rất ít đồng bằng, núi chạy dài đến biển, cảnh sắc tuy mỹ lệ nhưng hiểm trở vô cùng, thâm sơn cùng cốc không ít man thú hung dữ, dân cư nơi này cực kỳ thưa thớt nhưng thập phần thiện chiến dũng cảm

***********************

Hiện nay, loài người hiểu biết rất ít về lịch sử của mình. Những truyền kì về Tam Hoàng Ngũ Đế kì thực đều không đáng tin. Loài người đã sớm xuất hiện, lấy sức mình mà chinh phục thiên nhiên, vạn vạn đời truyền thừa nối tiếp, xây dựng nên rất nhiều nền văn minh.

Các nền văn minh xung đột va chạm, cũng có vô vàn cuộc chiến tranh, triệu triệu người ngã xuống. Nhưng những nền văn minh đó vẫn huy hoàng phát triển. Cho đến 6000 năm trước, một đại chiến kinh hoàng lôi kéo tất cả các dân tộc tham gia. Đại chiến đó san bằng tất cả làng mạc, núi non rung chuyển. Nếu so sánh với cuộc đại chiến này, thế chiến II của lịch sử hiện đại cũng chỉ như con nít lấy gạch đá ném nhau.

Sự thật là vậy, những nền văn minh chỉ trong vài năm toàn bộ tuyệt diệt, sau này nhiều người kể lại, nhưng rốt cuộc ai cũng chỉ cho là câu chuyện hoang đường mà thôi. Cũng chiến đó, 6000 năm trước được gọi là đại chiến diệt Thần. Nhân loại vùng lên, lật đổ cái gọi là Thần, rồi tất cả đồng quy ư tận, tất cả cùng tàn lụi.

Thần là gì? Dân tộc nào đã châm ngòi đại chiến? Thực ra không hề khó đoán, cứ nhìn người phương Bắc tự xưng là con trời, lấy mình là thiên hạ, kì thực họ không hề ngạo mạn tự đắc. Họ, chính là hậu duệ của Thần.

Từ vài nghìn năm nay, người phương Bắc nhiều lần muốn chiếm lấy đất Nam, kì thực, đó là mối thù vạn đời để lại.

Người phương Nam chính là những kẻ diệt Thần.

--------------------------------------------------
Trả lời
#4
Vạn năm trước, thế giới không phân chia như bây giờ. Trước hết cứ lấy Châu Á để hình dung, phía Bắc Trung quốc ngày nay, bắt đầu từ Mông Cổ kéo dài hết Ấn Độ, xuyên sang cả lãnh thổ của Nga, vạn năm trước gọi là Phật địa. Nơi đó Phật giáo phát triển, khí hậu phức tạp, tuy phân chia thành nhiều tộc người, màu da cũng khác biệt nhưng tựu chung lấy Phật giáo làm căn cơ.

Trung Quốc đại lục vạn năm trước kì thực rất nhỏ bé, nằm dưới Phật địa, lãnh thổ chỉ kéo dài đến sông Dương Tử là hết. Nhưng nơi này khí hậu tốt lành, linh khí sung túc, được trời cao ưu đãi, nhân tài lớp lớp xuất hiện. Căn cơ cực kì vững vàng. Cũng là một thế lực hùng mạnh

Ở phía Nam Trung Quốc hiện nay, từ sông Dương Tử cho đến Hà Tĩnh bây giờ, được coi là nơi cư trú của một tộc người kì lạ. Họ lấy Tự Nhiên làm đạo, người dân hiền hòa. Họ coi mình là một phần của thiên địa, tìm cách hòa hợp và sử dụng sức mạnh của Tự Nhiên. Kì thực Bát quái, âm dương ngũ hành sau này được lưu truyền lại, cũng từ mảnh đất này mà sinh ra.

Vạn năm trước, linh khí vô cùng sung túc, thực vật phát triển, kì hoa dị thảo nhiều không kể xiết. Muông thú hít thở khí trời, đấu tranh trong thiên nhiên, nhiều loại mãnh thú có tuổi thọ rất dài, thậm chí có loài tuổi thọ vài nghìn năm. Loài người tuy nhỏ bé, nhưng trí tuệ sớm phát triển, lại thêm phần đoàn kết, nên giữa loài người và dã thú hình thành hai thế lực cân bằng.

--------------------------------------------

Vùng Lai Châu ngày nay, xưa có tên gọi Kim Sơn trấn. Sở dĩ có tên gọi như vậy, bởi núi non ở đây vô cùng hiểm trở, đỉnh nủi nhọn chỉa thẳng lên trời, chìm khuất trong mây mù.

Kim Sơn trấn chia thành hơn 20 thôn nhỏ. Dã Hoa thôn được coi là phát triển nhất, ở đây nghề rèn là chủ đạo, quanh năm tiếng đập búa
xen lẫn tiếng trẻ con nô đùa. Không khí an lành vui vẻ.

Cơ cấu một thôn chia làm hai phần, phụ nữ và trẻ em lo về chăn nuôi và việc nhà. Đàn ông đều theo nghề rèn, khi chiều buông bắt đầu chia ra vài đội đi săn bắn muông thú. Cuộc sống có thể nói bình dị vô cùng.

Mỗi thôn đều có một vu lão, người này chuyên lo việc thờ cúng, là sứ giả của Tự nhiên. Trong thôn có bệnh tật, yêu họa hay tai ương gì đều đến hỏi ý kiến vu lão. Nghe nói Vu lão của Dã Hoa thôn pháp lực rất cao cường, có thể gọi lửa từ trời, bách bệnh đều có thể chữa khỏi. Người dân vô cùng tôn kính.

-------------------------------------------

Một đám trẻ nhỏ chia làm hai đội, chặt cây làm giáo mác, đang chơi trò săn thú. Một cậu bé nhỏ nhất trong đám, má bầu mắt đen tóc mượt, nhìn qua vô cùng khả ái đang chui chui nấp nấp. Cậu bé ước chứng chỉ 5,6 tuổi...

Cậu bé đang chui trong một đám Kim tiền thảo, nằm rạp xuống đất, ánh mắt chăm chú, tay cầm một con dao gỗ. Một thằng bé khác đang tiến lại gần, dáng vẻ cẩn trọng, miệng thở phì phò, dường như vừa qua một trận chiến.

Cậu bé con đang lẩn trốn đột nhiên nhảy lên, tay cầm nắm cát tung về phía đối thủ.

- Chết tiệt, Phi Phi, ngươi ăn gian. Không chơi dùng cát

Đối thủ của Phi Phi tay chân luống cuống, mắt nhắm tịt, phút chốc đã bị cậu bé nhỏ con nhảy lên người, đè lăn xuống đất

- Thiết thiết, ngươi chết rồi nhá. Ha ha ha

Tiếng trẻ cười vang, Phi Phi lôi từ trong áo ra một nắm dây mơ rừng, quấn quanh cổ đối thủ, coi như là tù nhân. Làm xong mấy việc, đắc ý vênh vênh tay cầm dây kéo tù binh về...

Phi Phi tuy ít tuổi nhất đám trẻ, nhưng ma mãnh tinh nhanh, hắn luôn chiếm thượng phong trong mấy trò chơi kiểu này. Tuy bị mắng chửi là ti tiện lắm thủ đoạn, nhưng Phi Phi chẳng hề bận tâm. Thắng là được, có tù binh.

Phi Phi gọi Vu lão là cha, nhưng kì thực hắn là một đứa trẻ nhỏ bị bỏ rơi trong rừng . Vu lão có đêm nghe tiếng trẻ con khóc, bắt gặp hắn đang nằm giữa tổ kiến lớn, đangbị cắn sưng phồng khắp người. Về sau Phi Phi lớn lên, tinh nhanh lì lợm, tóc lại có màu hung đỏ nên cả thôn đều gọi hắn là kiến lửa.

- Kiến lửa, đi về. Vu lão đang gọi kìa.

Phi Phi nghe nhắc đến vu lão, rụt đầu lè lưỡi, bỏ cả tù bình ù chạy về nhà.

Vu lão đang ngồi trầm ngâm, phía trước mặt đặt vài bức tượng kì quái, có tượng khỏa thân, chỗ ấy lớn hơn cả cơ thể, lại có bức tượng hai tay chống trời, dáng vẻ vừa dữ tợn vừa bi thương. Thấy Phi Phi đang lao về, Vu lão cất nhanh một miếng ngọc xanh biếc, tròn tròn bằng quả trứng rắn vào túi.

- Phi Phi, lại đây cha bảo
Phi Phi ngoan ngoãn ngồi xuống, dáng vẻ tinh nhanh mất tích, chỉ còn vẻ ngoan ngoan dễ thương.

- Dạ.

Vu lão nhìn cậu nhóc, khẽ cười, ánh mắt trìu mến vô cùng

- Mai Phi Phi theo cha vào núi. Từ mai cha dạy ngươi pháp thuật

Phi Phi há hốc miệng, mắt tròn xoe, kích động đến run rẩy cả người

- Thật hả cha? Thật ạ... ha ha....hiihihi

Hắn từ lâu vô cùng hứng thú , có lần hắn thấy cha hắn lầm bầm mấy câu, từ lòng bàn tay bốc lên một ngọn lửa nhỏ. Trong lòng hắn, cha hắm vĩ đại vô cùng. Nghe được học pháp thuật, hắn kích động chỉ thiếu chút là nhảy tưng tưng la hét.

- Đừng có mừng vội. Không chịu được đau khổ. Ta đuổi thẳng cổ về thôn.

Phi Phi lè lè lưỡi, háo hức lao thẳng vào phòng, gấp gấp mấy bộ quần áo làm bằng da thú, cẩn thận mang thêm một con dao gỗ. Thu dọn xong xuôi kích động lao vù ra ngoài, từ nhà sàn nhảy thẳng xuống đất, miệng la toáng lên

- Thiết thiết, tù binh...tù binh, tao bảo này...Nhanh tao kể cho

Tiếng trẻ con ré lên , có đứa ồn ào nghị luận. Vu lão trong mắt ánh lên nụ cười, nhưng đột nhiên khẽ thở dài, pha lẫn chút bi thương. " Nếu nàng còn, con chúng ta chắc cũng lớn từng này....nàng chờ ta, nhất định, ta sẽ cứu sống nàng".
Trả lời
#5
lót 1110i hóng truyện
Trả lời
#6
@ KK, anh cá là mày nhìn thấy nhiều chữ là không thèm đọc. Hóng gì mà hóng. Hehe
Trả lời
#7
cậu Khoai viết tiếp đi....
Trả lời
#8
"Thần là gì? Dân tộc nào đã châm ngòi đại chiến? Thực ra không hề khó đoán, cứ nhìn người phương Bắc tự xưng là con trời, lấy mình là thiên hạ, kì thực họ không hề ngạo mạn tự đắc. Họ, chính là hậu duệ của Thần.

Người phương Nam chính là những kẻ diệt Thần". => Lịch sử còn lặp lại đến n lần nếu bọn chai nì còn lăm le phương Nam Big Grin
Trả lời
#9
Khoai đã viết:@ KK, anh cá là mày nhìn thấy nhiều chữ là không thèm đọc. Hóng gì mà hóng. Hehe
Tuỳ chuyện thôi anh.hehe. Em đọc hơi nhiều truyên rồi.nếu đã đọc thì rất ham,nên thường ko đọc =)) dây vào ko dứt ra đc
Trả lời
#10
Cảm giác hơi hướng truyện tiên hiệp hỉ, hề hề, đợi dài dài rồi đọc cho phê Big Grin

Tác giả cố gắng viết dài hơi nhé, kẻo fan hâm mộ thành hươu cao cổ hết ạ!
Trả lời


Các chủ đề có liên quan...
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới gửi
  chiến tranh Viet Nam và những điều chưa biết tới [ST] Lạc Xa 0 49 11-06-2012, 06:43 PM
Bài mới gửi: Lạc Xa
  Chiêu moi tiền đại gia của kiều nữ giakhoa 0 72 04-05-2012, 04:26 PM
Bài mới gửi: giakhoa
  đọc truyện cười thư giãn chút nào duccongtb 1 81 03-05-2012, 05:17 PM
Bài mới gửi: duccongtb
  đọc truyện cười thư giãn chút nào duccongtb 0 53 03-05-2012, 11:17 AM
Bài mới gửi: duccongtb
  Tóc Truyền Thống của các Tôn Giáo Người Lái Đò 3 77 25-04-2012, 11:22 PM
Bài mới gửi: Người Lái Đò

Chuyển đến diễn đàn:


Những người đang xem chủ đề này: 2 khách