20-06-2012, 04:26 PM
Ta là người lãng khách tiếu ngạo giang hồ,mặc cho nước chảy xuôi vẫn cứ thích bơi ngược, để rồi mắc cạn không hay.
Đời,đúng là rượu không uống mà say,mà uống say rồi mới thấy tỉnh… say rồi tỉnh,tỉnh rồi say… Được say,còn say, đó là một hạnh phúc.
Đời người một chuỗi những buồn vui
Là rượu uống xong muốn ngủ vùi
Cái lúc cần gì thì chẳng có
Đinh ninh cho số phận hên xui
Tình yêu nhẹ thoảng vèo cơn gió
Là thứ vương vào hiếm được vui
Cái sự đời mập mờ chẳng rõ
Que diêm cháy hết,chỉ trơ cùi!
ST
Đời,đúng là rượu không uống mà say,mà uống say rồi mới thấy tỉnh… say rồi tỉnh,tỉnh rồi say… Được say,còn say, đó là một hạnh phúc.
Đời người một chuỗi những buồn vui
Là rượu uống xong muốn ngủ vùi
Cái lúc cần gì thì chẳng có
Đinh ninh cho số phận hên xui
Tình yêu nhẹ thoảng vèo cơn gió
Là thứ vương vào hiếm được vui
Cái sự đời mập mờ chẳng rõ
Que diêm cháy hết,chỉ trơ cùi!
ST
Đừng khóc với tiếc nuối khi ngày đã qua rồi...
Và nếu những ước mơ đã không thành...
Nhiều lúc giữa bóng tối ta đánh mất hi vọng...
Tìm đâu 1 chút ánh sáng yên bình...
Chỉ cần vẫn mãi là chính mình...
Bóng tối không còn đáng sợ...
Bầu trời sáng lấp lánh muôn vì sao nào...
Và ta sẽ mãi là...
Một ngôi sao ở trên cao...
Ta vẫn không ngại ngùng vươn lên bầu trời...
Là của riêng ta...
Dành cho ta...
Ta vẫn không ngại ngùng tự mình tỏa sáng...
Và nếu những ước mơ đã không thành...
Nhiều lúc giữa bóng tối ta đánh mất hi vọng...
Tìm đâu 1 chút ánh sáng yên bình...
Chỉ cần vẫn mãi là chính mình...
Bóng tối không còn đáng sợ...
Bầu trời sáng lấp lánh muôn vì sao nào...
Và ta sẽ mãi là...
Một ngôi sao ở trên cao...
Ta vẫn không ngại ngùng vươn lên bầu trời...
Là của riêng ta...
Dành cho ta...
Ta vẫn không ngại ngùng tự mình tỏa sáng...
