24-05-2012, 03:14 PM
Góp chút vui cho top này, thấy khá là thi vị và sâu sắc. Nhưng đi lạc đề tý, vẫn là cà phê vẫn là tâm hồn.
Khi tâm hồn vui, ly cà phê đắng trở nên ngọt ngào khác lạ.
Khi tâm hồn buồn, ly cà phê nhiều sữa vẫn trở nên đắng vô cùng.
Vị đắng được thưởng thức không phải bởi hương vị vốn có, mà cả một giọt nước tâm hồn cần sẻ chia.
Không gian bên ta dường như trầm lắng, lặng lẽ đi vào những phút giây thư thái tĩnh lặng của cuộc đời. Thấy sao cuộc đời thật chậm, thấy sao mọi người sao lại đi bộ hết thế này. Thế giới trở nên khác lạ thường, không như mọi ngày tất cả đều vèo vèo đi vào quỹ đạo.
Lắng đọng như ly cà phê ta đang thưởng thức. Từng giọt từng giọt sóng sánh rơi nhẹ trong tách cà phê. Ta dường như thưởng thức được cả tiếng động của giọt cà phê rơi. Ôi, giá như ta có thể trải dài cả cuộc đời chỉ để nghe những âm thanh và hình ảnh này. Nhưng vạn vật xoay vần, ta lại đứng lên, trả tiền, ra về và tiếp tục xoay theo cuộc đời này.
Khi tâm hồn vui, ly cà phê đắng trở nên ngọt ngào khác lạ.
Khi tâm hồn buồn, ly cà phê nhiều sữa vẫn trở nên đắng vô cùng.
Vị đắng được thưởng thức không phải bởi hương vị vốn có, mà cả một giọt nước tâm hồn cần sẻ chia.
Không gian bên ta dường như trầm lắng, lặng lẽ đi vào những phút giây thư thái tĩnh lặng của cuộc đời. Thấy sao cuộc đời thật chậm, thấy sao mọi người sao lại đi bộ hết thế này. Thế giới trở nên khác lạ thường, không như mọi ngày tất cả đều vèo vèo đi vào quỹ đạo.
Lắng đọng như ly cà phê ta đang thưởng thức. Từng giọt từng giọt sóng sánh rơi nhẹ trong tách cà phê. Ta dường như thưởng thức được cả tiếng động của giọt cà phê rơi. Ôi, giá như ta có thể trải dài cả cuộc đời chỉ để nghe những âm thanh và hình ảnh này. Nhưng vạn vật xoay vần, ta lại đứng lên, trả tiền, ra về và tiếp tục xoay theo cuộc đời này.
Bồ đề bổn vô thọ
Minh cảnh diệc phi đài
Bổn lai vô nhất vật
Hà xứ nhạ trần ai
Minh cảnh diệc phi đài
Bổn lai vô nhất vật
Hà xứ nhạ trần ai
