23-05-2012, 10:05 PM
Chương V : Thiếu nữ trong nguyệt thạch.
Trời đêm, trăng tròn, tinh không rộng lớn !
- Số mấy
- Số 6
- Sai rồi, số 8. Ngu như bò ....!
Sơn lão cười hắc hắc, Phi Phi vò đầu bứt tai. Hôm nay là ngày đầu tiên hắn học Âm Dương Quyết, công pháp dở hơi nhập môn lại là đoán con số. Sơn lão đưa ra một con số, Phi Phi buộc phải đoán trúng. Tất nhiên không phải đoán mò, mà là quan sát xung quanh, nắm bắt ngoại ứng, quy về bát quái mà diễn hóa thành con số.
Từ lúc bắt đầu học, Phi Phi chưa hề đoán trúng một lần. Phương pháp quỷ quái này Sơn lão đặt ra, không ngờ lại biến thành trò cá cược, vừa kích thích, vừa giúp Phi Phi rèn luyện tam yếu linh ứng. Tam yếu linh ứng lần lượt là Tai, Mắt, Tâm. Tai phải lắng nghe vạn vật xung quanh, Mắt quan sát nhưng Tâm phải tĩnh.
Mỗi lần đoán sai, Phi Phi liền chịu không ít đau khổ. Sơn lão không ngờ dùng một phương pháp kì quái, mỗi lần thua cuộc, Sơn lão đều xuất ra một đạo ánh sáng, cường hoành đi vào kinh mạch Phi Phi. Mỗi lần như vậy hắn cả người toát mồ hôi, gân cốt đau nhức, tinh thần uể oải.
Về phần thưởng hả? Nếu ngươi đoán đúng thì ngày mai sẽ bớt được một dặm đường rừng. Mấy hôm nay, Sơn lão không hề cho tiến lên thêm một bước, bắt hắn cả ngày vừa tập Ngũ Cầm Ý, vừa hít thở leo vòng quanh ngọn núi.
1 tuần trôi qua, không ngờ hắn cảm thấy tiến bộ rõ rệt. Cách xa vài trăm trượng, hắn có thể nhìn rõ từng đường gân trên chiếc lá. Nhắm mắt lại có thể phân biệt tiếng chim của loài nào, cách bao xa. Động tác chân tay vô cùng lưu loát có lực.
*********************************
Giờ Dần, Phi Phi đã thức dậy, như thường lệ nhai chút lương khô, uống hớp nước suối chuẩn bị tu luyện Ngũ Cầm Ý.
Hắn có một thói quen, mỗi lần tu luyện đều nắm chặt viên Nguyệt thạch của Vu lão để lại. Sơn lão dù có quát nạt thế nào hắn cũng không buôn ra.
- Hùng thế. Hai chân đứng tấn, lương thẳng eo hóp, hít đều thở mạnh. Tay khum thành trảo, mỗi lần đánh ra hình dung chân khí trong người chạy theo cánh tay mà thoát tới lòng bàn tay.
Tập luyện như vậy đã hai tuần, trong Đan điền Phi Phi đã ẩn ẩn vài tia chân khí, lúc ngồi thiền hít thở có thể cảm thấy vùng bụng nóng rực.
Có một việc Phi Phi không ngờ tới, mỗi lần hắn đưa chân khí tới lòng bàn tay, một bộ phận liền bị hấp nạp vào Nguyệt thạch. Hiện tượng này Sơn lão cũng không hề hay biết.
Theo lời Vu lão, Nguyệt thạch do lão một lần nhìn thấy sao băng, lần theo phương vị rơi xuống mà tìm thấy. Viên đá có màu xanh ngọc, bên trong có vài đường vân màu đỏ thi thoảng mờ tỏ nhấp nháy. Sơn lão đặt tên cho nó là Nguyệt thạch, nhiều lần tìm hiểu cũng chỉ phát hiện ra tác dụng thu dưỡng linh hồn của nó, ngoài ra cũng không có gì đặc biệt.
****************************
Cuộc sống đơn giản ngày ngày trôi qua, Sơn lão cũng chưa có ý định đột phá huyễn trận, leo lên đỉnh núi. Lương khô Phi Phi mang theo cũng đã hết, nhưng do tập luyện Ngũ Cầm Ý, thân thể dẻo dai, sớm đã săn bắt được ít chim chóc , mèo thỏ rừng.
Chiều nào cũng vậy, Phi Phi ngồi trên mỏm đá, nhìn về phía trời Tây, tay xoay xoay viên đá nhỏ. Tuy không bao giờ nói ra, nhưng hắn mỗi lần như vậy đều tưởng nhớ cảnh sắc ngày xưa ở thôn Dã Hoa, bạn bè, các thúc thúc, cha .... Hắn không phải người mạnh mẽ, nhưng luôn luôn kiên trì. Lần này ra đi, hắn nuôi một mong ước có ngày trở nên mạnh mẽ, xây dựng lại thôn Dã Hoa....
Lặng im hồi lâu, hắn khoanh tròn chân, ngũ tâm hướng lên, phút chốc thu liễm tinh thần ngồi thiền.
Nguyệt thạch lặng lẽ nằm trong lòng bàn tay hắn, không ngờ lúc này, đều đặn theo từng nhịp thở của Phi Phi mà sáng lên. Phút chốc, ánh sáng càng ngày càng đậm, từ từ bay lên đến ngang mi tâm thì dừng lại xoay tròn. Viên đá tỏa ra một màu xanh dịu, chiếu lên mi tâm Phi Phi. Hắn vẫn không hề hay biết.
Sơn lão trong thức hải bỗng giật mình, từ mi tâm Phi Phi bắn vào một luồng sáng. Sơn lão trầm tĩnh quan sát luồng sáng nọ, tuy cực kì băn khoăn nhưng cũng không làm ra động tĩnh gì.
Viên đá đang xoay tròn trước mi tâm, đột nhiên biến mất. Trong thức hải, Sơn lão hoảng hốt kết ấn phòng vệ. Không ngờ nguyệt thạch biến mất lại hiện ra trong thức hải, lớn dần rồi hóa thành một quả cầu xanh lục.
Quả cầu ban đầu xoay nhanh, từ từ chậm dần, rồi hợp cùng hơi thở Phi Phi thành một nhịp điệu kì lạ. Sơn lão cực kì kinh ngạc, không ngờ nguyệt thạch lão ở trong mấy nghìn năm, hôm nay lại làm ra một chuyện không nghĩ tới.
Ánh sáng xanh lục từ quả cầu phát ra dần dần thu liễm, trở nên ngưng thực. Trải qua vài lần hít thở, không ngờ từ quả cầu dần dần mọc lên một mầm xanh. Quả cầu tiếp tục xoay tròn, nhưng mầm xanh vẫn đứng im, một động một tĩnh.
******************************
Từ trong minh tưởng tỉnh lại, Phi Phi không hề hay biết chuyện vừa xảy ra. Đợi đến lúc Sơn lão hốt hoảng kể lại, hắn mới cực kì kinh ngạc
- Ngươi thử nhiếp tâm, khép kín ngũ quan. Tinh thần tập trung ở mi tâm xem...
Phi Phi rối rít vâng lời, qua vài lần hít thở đã an tĩnh trở lại. Ngay lập tức hắn cảm giác như thân thể bị hút vào một đường ống ánh sáng, trước mắt sáng lòa. Vội vàng mở mắt, hắn đột nhiên nhận thấy mình đang đứng trên một khoảng xanh rì, như thể một đồng cỏ trải dài vô tận.
Hắn kinh ngạc gọi lớn, không ngờ lại không nghe thấy tiếng Sơn lão đáp lại. Vô cùng tò mò, hắn thử nhẹ nhàng bước chân, không ngờ cảm giác lại rất chân thật, từng làn gió mát, dưới chân tỏa lên từng mùi hương hoa cỏ dìu dịu.
Xem xét hồi lâu, hắn phát hiện phía trước mặt thấp thoáng có một ngôi nhà nhỏ. Nhìn thì rất gần, nhưng hắn đi nửa giờ mới tới nơi. Không ngờ từ căn nhà nhỏ lại vang lên một giọng hát...Giọng hát rất buồn, uẩn uẩn thanh u.
Tiếng đàn vang lên, nghe tựa như tiếng suối chảy , lúc lại cảm thấy một làn gió nhẹ lướt qua...Cánh đồng cỏ mênh mông, một căn nhà nhỏ chơi vơi ở giữa, tiếng đàn, giọng hát, cảnh sắc toát lên một vẻ buồn bã, lại như thể đang hoài mong...
Phi Phi ngây người chốc lát, bỗng thấy trước mắt lóa lên, một thân hình yêu kiều từ trong căn nhà nhỏ bước ra. Da trắng như tuyết, tóc dài ngang hông, mi cong môi đỏ. Trên mình vận một chiếc váy lụa đen tuyền, kết hợp với đôi mắt u tịch, từ mỗi bước đi toát lên một vẻ đẹp gần như không thực, lại gần như sắp tan biến.
Phi Phi giật mình, tay chân luống cuống, miệng lắp bắp...
- Cô, cô....chị....cháu chào chị...
Cô gái khuôn mặt mang nét buồn bật cười :
- Hài tử ngốc...Nhanh như vậy đã đến được nơi này...cứ gọi ta là chị đi...được không nhóc?
- Dạ....
Phi Phi lúng túng không dám nhìn thẳng.
- Ta tên là Viên. Đây là một không gian rất lạ. Ta cũng không biết tên. Ta thấy nơi đây chỉ có hoa cỏ, nên đặt tên cho nó là Thanh Thảo Viên.
Rốt cuộc bản tính hiếu kì của trẻ con nổi dậy, lập tức suy nghĩ rồi nói
- Vừa rồi nguyệt thạch có chuyện kì lạ. Có phải chính nó mang em đến đây ạ?
Viên tỷ khẽ cười, vẻ đẹp khiến người khác ngây ngốc
- Hài tử thông minh... Nhưng không phải nó mang em đến đây, mà đây là không gian ở trong nó.
Phi Phi gãi đầu cười cười, rốt cuộc không hiểu nổi tại sao trong một viên đá nhỏ xíu lại có một không gian rộng lớn như vậy
Vừa định hỏi, bỗng Viên tỷ biến sắc :
- Em phải lập tức rời khỏi đây. Lão già bên ngoài đang động thủ muốn tra xét nơi này. Nhớ kĩ...đi ra không được kể bất cứ điều gì cho lão già ngoài kia... Nhớ nghe lời chị nếu không hậu quả khôn lường...Nhanh !
Viên tỷ tay phải vung lên, Phi Phi chưa kịp mở miệng đã thấy mình lại bị kéo tuột vào một đường ống ánh sáng, quay về không gian thật.
Kinh ngạc sờ nắn chân tay, thấy còn nguyên vẹn hắn mới thở phào một hơi
- Hài tử, vừa rồi có chuyện gì xảy ra? Ta thấy ngươi vừa nhiếp tâm thì mất đi tri giác, gọi thế nào cũng không tỉnh.
Hắn theo thói quen định mở miệng, lập tức nhớ đến lời thiếu nữ trong không gian kì lạ , lại nuốt xuống, hàm hồ trả lời
- Con cũng không biết, con chỉ thấy mắt tối xầm rồi không biết gì nữa....
Sơn lão nghi hoặc, quay trở về thức hải, chăm chú xem xét quả cầu kì lạ đang xoay tròn trong thức hải. Vừa nãy hắn thử dùng Niêm Hoa chỉ xuất ra một phần lực đạo, định thâm nhập dò xét quả cầu. Không ngờ tinh thần rung động, suýt nữa bị chấn văng ra.
Phi Phi trầm mặc, chuyện vừa rồi xảy ra, dường như rất kì lạ. Người thiếu nữ nọ tựa hồ cực kì cảnh giác với Sơn lão. Hắn cảm thấy thiếu nữ đó vô cùng quen thuộc nhưng lại không thể nhớ ra.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Nguyệt thạch lại chứa một không gian rộng lớn bên trong?
Thiếu nữ tại sao tỏ vẻ thù địch với Sơn lão ?
Nghĩ mãi không thông, biết là có tiếp tục chỉ tổ đau đầu. Phi Phi quát lớn một tiếng, đứng dậy thi triển Hùng quyền, hai tay đẩy ra không ngờ đã có tiếng gió rít lên...
