23-05-2012, 02:29 PM
Chương III : Viên đá kì lạ !
Việt Quốc , tuy gọi là quốc gia nhưng không có chế độ rõ ràng , các tộc trưởng cát cứ các phương, tuy hàng năm đều có cống nạp cho vương triều, nhưng kì thực lại cực kì rời rạc
Cách đây rất lâu, một bộ phận không nhỏ các Vu lão tập trung lại, quyết tâm dùng vũ lực để tập hợp các phương, thống nhất lãnh thổ. Ban đầu họ khá được ủng hộ, nhiều người muốn Việt Quốc trở nên hùng mạnh nên gia nhập ủng hộ. Nhưng dần dần thế lực càng lớn, các Vu lão trước kia càng cực đoan, thủ đoạn tàn ác,bất kì ai chống lại đều không tránh được cái chết.
Tất cả bùng nổ khi các Vu lão quyết định sử dụng một pháp thuật có tên gọi Thú Vu thuật. Họ lấy linh hồn các chiến sĩ đã chết, cường hoành thi triển một cấm thuật, đem linh hồn cưỡng chế thân xác yêu thú. Họ cho rằng các linh hồn chưa được giác tỉnh cũng vô ích.
Việc ấy dấy lên làn sóng phẫn nộ của các chiến sĩ, nơi nơi nổi lên đấu tranh. Các Vu lão tuy cường đại nhưng cũng không chống đỡ nổi , dần dần thất thế, lánh vào sơn lầm cùng cốc.
Từ đó, họ đi vào lịch sử với tên gọi Hắc Vu.
**********************************
Phi Phi khóc một hồi, tinh thần rệu rã, sớm đã thiếp đi. Viên đá tròn được hắn nắm chặt trong bàn tay. Từ tinh không, ánh trăng thê lương cô tịch, chiếu một màu bàng bạc xuống núi rừng.
Viên đá đột nhiên được ánh trăng chiếu rọi, ánh lên sắc xanh ngọc quỷ dị. Lòng bàn tay Phi Phi sớm đã trầy xước, vài giọt máu thấm ra, ngấm lên viên đá. Viên đá đột nhiên tỏa sáng, những vết máu từ bàn tay Phi Phi thấm ra liền bị hút cạn. Tinh huyết trong cơ thể Phi Phi sôi sục, như bị một lực hút kì dị chảy đến bàn tay, theo lỗ chân lông thấm ra ngấm vào viên đá.
Viên đá sắc xanh nhu hòa thoáng chốc trở nên như ác quỷ , tham lam hút lấy tinh huyết đứa trẻ. Từ trong sắc xanh ẩn ẩn làn khói đen, lượn lờ bay lên rồi chui vào mi tâm Phi Phi.
Khuôn mặt Phi Phi thoáng chốc hiện lên vẻ thống khổ. Trong thức hải, một đoàn khói đen ngưng tụ thành hình người, dáng vẻ thư sinh nhưng ánh mắt thập phần yêu dị. Không ngờ Hắc Vu trong trận chiến ban ngày, sớm biết không thoát khỏi liền thi triển cấm thuật " Sinh mệnh điêu linh chú", đốt cháy tinh huyết , bảo vệ linh hồn chạy trốn.
Đồng lúc vụ nổ phát ra, linh hồn hắn dung nhập vào viên đá kì dị sớm bắn tung lên trời. Gặp được tinh huyết thuần dương kích hoạt, linh hồn hắn lóe lên hi vọng đoạt xá.
Trong thức hải Phi Phi, hắn cười lên hắc hắc rồi bay đến trung tâm linh hồn. Một linh hồn hài tử chưa đầy 6 tuổi, hắn dễ dàng đánh tan, cướp đoạt thân xác. Phi Phi mơ hồ cảm thấy đầu óc hỗn loạn, trong thức hải thấy một bóng người quỷ dị, tuy không hiểu chuyện gì đã diễn ra , nhưng hắn cũng cảm thấy nguy hiểm đang đe dọa.
Theo bản năng, hắn gào lên trong lòng
- Cha cứu Phi Phi...cứu Phi phi....
Hắc Vu thi triển một thủ ấn, muốn nhanh chóng đoạt xá kẻo đêm dài lắm mông. Linh hồn Phi Phi rung lên như dây đàn, chỉ vài giây nữa là hoàn toàn thất thủ, tan hồn nát phách.
Đúng lúc ấy, viên đá không ngờ xoay tròn, một đoàn kim sắc lóe lên nhanh chóng bao phủ thân hình bé nhỏ. Bỗng chốc cả một khoảng rừng âm u bỗng sáng rực, ẩn ẩn nghe thấy tiếng tụng kinh từ bi trang nghiêm. Không ngờ được nơi mảnh đất của Vu thuật lại tràn đầy khí tức an lành của Phật giáo.
Hắc Vu đang gần đắc thủ, bỗng nhiên từ trong thức hải của Phi Phi hiện lên một đồ hình chữ Vạn, trang nghiêm xoay tròn. Hắc Vu kinh hãi kêu lên
- Kim cương ấn...Kim cương phục ma ấn....Không thể, không thể nào....
Đồ hình chữ Vạn huyễn hóa thành một đạo hoàng kim sắc, ngưng thụ thành Phật thân cao gần 2 trượng. Tay trái kết ấn Niêm hoa, tay phải mạnh mẽ đẩy ra phía trước. Hắc Vu kinh hoảng, linh hồn hắn sớm bị trận chiến làm cho suy yếu, không thể chống nổi Kim Cương Ấn, gào lên một tiếng, từng làn khói đen xèo xèo tan biến....
Phật thân tỏa ra ánh sáng Hoàng kim lại một lần nữa huyễn hóa, hiện ra thân ảnh một ông lão, dáng vẻ nghiêm nghị nhưng đôi môi lại toát lên vài phần từ ái. Đôi mắt có nét cô tịch ánh lên vẻ quan tâm
- Hài tử đáng thương...!
***************************************
Sáng sớm, sương đã tan, chím hót rộn ràng , cảnh sắc tươi vui.
Phi Phi nặng nề mở mắt, đầu ong ong đau dữ dội, mơ hồ cố gắng nhớ lại chuyện xảy ra đêm qua nhưng hoàn toàn không hiểu.
Thấy viên đá rơi bên cạnh, hắn vội vàng nhặt lại, thương yêu lau chùi sạch sẽ rồi bỏ vào túi áo. Cố gắng bò lên khỏi miệng hố, vài cơn đau làm hắn nhăn mặt nhưng rốt cuộc cũng kiên cường vượt lên.
Bụng đói cồn cào, lê từng bước chân , kiên trì quay về Dã Hoa thôn. Dọc đường, hắn nhìn quanh xem có hoa quả nào ăn tạm cho đỡ đói. Dù sao hắn cũng là một hài tử, chịu đựng đả kích, lại qua một trận suýt chết đêm qua làm hắn cực kì suy yếu.
Bỗng hắn lộ vẻ vui mừng, phía trước có một thân cây, chỉ tầm vài trượng, cành lá tươi tốt, thấp thoáng có vài quả chín mọng đỏ. Nhìn qua cực kì thơm ngon. Hắn vặt mấy quả, chùi chùi vào áo, định bỏ vào miệng thì nghe trong đầu ong ong tiếng quát
- Hài tử ngốc, vứt đi ngay !
Hắn ngơ ngác giật mình, nhìn bốn xung quanh không thấy ai, nghi nghi hoặc hoặc lại đưa quả lên miệng
- Nếu muốn chết sớm thì cứ ăn. Đấy là Tử Kinh quả, độc tính kinh khủng, yêu thú ăn vào cũng không sống nổi
Lần này Phi Phi triệt để hoảng hốt, lắp bắp nói
- Ai ...ai...ai nói trong đầu ta vậy?
Có tiếng cười khẽ
- Hài tử ngốc, ta ở trong thức hải của ngươi.
Phi Phi càng mơ hồ hơn, nhớ lại tràng cảnh đêm qua, hết sức kinh hãi quát lớn
- Lão là ai, đêm qua có phải lão định giết ta đúng không? Lão cút mau, cha ta không tha cho lão đâu
Ông lão bật cười
- Hài tử ngốc, đêm qua nếu không có ta thì ngươi sớm trở thành Hắc Vu rồi...haha
- Lão nói thật???
- Ngươi cứ gọi ta là Sơn lão...Hài tử ngươi đêm qua suýt bị Hắc Vu đoạt xá, may có ta can thiệp.
Phi Phi sớm đã định thần, nghi hoặc hỏi lại
- Sơn lão, người tên là Sơn lão..Người ở đâu tới mà lại cứu cháu.
Sơn lão mỉm cười
- Ngươi không cần oang oang kêu lên thế, có người nhìn thấy lại tưởng ngươi không bình thường. Ta vốn ẩn mình trong phiến Nguyệt thạch. Lúc người gặp nguy, không ngờ tinh thần của người lại dao động đánh thức ta dậy
- Người nói người ở trong phiến đá của cha ta? Không thể nào...Có lần con thấy cha con ngồi nói chuyện với một cô gái từ phiến đá đi ra mà...
Sơn lão nghe nhắc đến Vu lão , giọng nói có vẻ ngậm ngùi
- Phiến đá này là nguyệt thạch, là đồ vật của nương tử cha ngươi để lại. Ta ở trong nguyệt thạch đã mấy nghìn năm, mấy lần hắn tưởng nhớ , ta đều diễn hóa lại hình ảnh nương tử hắn để hắn bớt khổ tâm.
Nhắc đến Vu lão, Phi Phi liền trầm mặc, cũng không nói gì lặng lẽ đi về phía Dã Hoa thôn. Hài tử bình thường nếu gặp Sơn lão, sớm đã ríu rít hỏi chuyện cho thỏa hiếu kì. Nhưng Phi Phi vừa chịu đả kích, hỏi vài câu liền động chạm đến cha hắn, lặng lẽ bước đi.
- Hài tử, ngươi chớ buồn...Phải sống thật tốt để cha ngươi vui, kì thực dân tộc các ngươi có một huyết chú, linh hồn cha ngươi chưa đi vào luân hồi. Hiện giờ có lẽ hắn đang mất đi kí ức mà lang thang.
Phi Phi nghe đến đấy kích động hét lên
- Đúng rồi, cha ta dù chết thì cũng là một Vu hồn.
Sơn lão ngậm ngùi
- Ngươi phải sớm mạnh mẽ, dùng sức mạnh của mình mà đánh thức hắn dậy. Nếu để quá lâu, hắn lang thang trong thâm sơn cùng cốc, âm khí nặng nề tích tụ dần biến thành lệ quỷ.
Phi Phi lúc này như lửa đốt trong lòng, hận không thể nhanh chóng trở nên cường đại. Hắn quên bẵng cả đôi chân đau, lao nhanh về phía Dã Hoa thôn.
Sơn lão khẽ thở dài rồi khoanh chân ngồi xuống trong thức hải Phi Phi.
- Hài tử, nghe ta nói... Muốn giác tỉnh Vu hồn, phải có tinh thần mạnh mẽ... Người có muốn học công pháp Phật môn?
Phi Phi nghi hoặc hỏi lại
- Công pháp Phật môn là gì vậy?
- Phật môn là môn phái cực kì cường đại, nhưng ở cách đây rất xa, chuyên rèn luyện linh hồn và tinh thần. Ngươi có muốn học?
Sơn lão bỗng chốc trở nên nghiêm trang
- Học có được không ạ? Ý cháu là cháu học cũng được ạ?
- Học được, thể chất của ngươi vạn người không có một. Đêm qua ta đã kiểm tra, ngươi cứ tin ta, ta sẽ dạy cho người pháp môn cao nhất. Có thể trong vòng 20 năm đạt đủ tiêu chuẩn để giác tỉnh Vu hồn cho cha ngươi
Phi Phi kích động, quỳ sụp xuống đất, mắt đỏ hoe, giọng có phần nghẹn nghẹn
- Sơn lão, xin người dạy cho con. Học gì Phi Phi cũng học, khổ mấy Phi Phi cũng chịu được. Miễn là cứu được cha ...
- Hài tử ngoan, trước mắt ngươi cứ về gặp tộc nhân đi đã, nếu ngươi chết đói thì ta cũng bó tay...
Sơn lão khẽ cười. Nhưng đôi mắt ánh lên vẻ kì lạ, dường như có chút xấu hổ, có chút tham lam, lại có chút gì đó vô cùng kì vọng
" Thằng bé này là Chân Hỏa chi thể, vạn người không có một. Nếu như ta có thể...."
Phi Phi chẳng hề hay biết, cố gắng đi thật nhanh về thôn, trong lòng rạo rực, vừa đau thương vừa tràn đầy quyết tâm hi vọng.
