Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Chuyện Về Tướng
#8
NHẬT BÁO LỬA SỐNG NGÀY 07-11-1955

[B]MỘT GIANG HỒ THUẬT SĨ ĐÃ NÓI GÌ VỀ TAY TRÙM BÌNH XUYÊN?

[Ảnh: 4665478774_6bcc7a8336_o.jpg]

Lê Văn Viễn: Lạc thảo lập nghiệp! Anh đã làm nhiều việc thất đức

1. Mở Bình Khang: Đại thất đức

2. Buôn thuốc phiện: Đại thất đức

3. Mở sòng Kim Chung: Đại thất đức

4. Nhiều điều thất đức lặt vặt nữa

Ngày sau anh sẽ mất hết sự nghiệp, các tay chân sẽ bỏ anh khi anh lâm nạn. Lúc chết sẽ không gặp mặt vợ con, mặt gục xuống đất ở một miền xa, một viên đạn bắn sau gáy.

Hồi đó khoảng chừng hội nghị Giơ-neo (Genève) có một nhà tướng số ở Hà-nội vào chơi với bạn bè trong Sài-gòn. Người đó đã nổi tiếng từ lâu ở ngoài đất Bắc vì có dị tài như “ma xó” về dĩ vãng, hiện tại, vị lai của những người mà ông ta cao hứng xem dùm. Rất nghèo nàn, nhưng ông ta không bao giờ xem tướng lấy tiền của ai. Ông thày tướng đó sống khá . . . dở hơi. Đầu tóc xõa che cả mắt, quần áo lại lôi thôi, lốc thốc, đi giầy không tất. Trông ông ta có vẻ là một nghệ sĩ (!) hơn là một thày tướng. Đã không nói, dù tiếp đãi trọng vọng đến thế nào ông ta cũng không hé răng. Đã nói, tự nhiên cao hứng nói luôn không cần người ta nhờ cậy xem giúp gì cả. Nhưng lúc ông “thày tướng nghệ sĩ” đó nói thì người nghe phát rùng mình vì sự quyết đoán rất đáng sợ, chắc nịch, sỗ sàng bất chấp cả xã giao.

Hồi tản cư, ông ta hay về Hưng Yên, một buổi đi chơi với mấy công chức đến một trạm gác, du kích mời vào hỏi giấy tờ. Trong lúc bị xét hỏi giấy tờ, ông “thày tướng tài tử” đó chăm chú nhìn từng anh du kích một. Khi rời điếm gác, ông ta quay bảo mấy người đồng hành rằng: “Tất cả bọn du kích vừa rồi sắp đến ngày tận số hết, không cách nào thoát được”.

Điếm gác đó cách xa mặt trận hàng 15 cây số. Chỉ cách hôm đó mấy chục tiếng tiếng đồng hồ, một sớm, lúc cả bọn đang nằm ngủ thì quân ngoại nhân đột kích từ tỉnh về, vớ được, bắn chết tất cả!

Một bà Tuần mệnh phụ, một hôm ngồi cùng người quen, trong đó có cả ông thày tướng kia. Bà quan góa chồng, xưa nay vẫn “đường đường mệnh phụ phu nhân” khiến ai cũng phải phục. Bà quan nhờ ông ta coi giúp. Ông ta từ chối, sau bị ép quá, ông ta thản nhiên bảo; “Trong đời bà, bà đã có một lần “đi lại” với một người đàn ông không phải là chồng ở dưới nước!”. Mọi người giật mình vì câu nói sỗ sàng, bà mệnh phụ phu nhân đỏ tím mặt, chối bai bải, nhưng sau khi tan họp, bà mới mời ông thày tướng ở lại và thú nhận rằng: Lúc chưa lấy quan Tuần, có một buổi đi tắm bể cùng người yêu, rồi yêu nhau đúng như lời thày nói.

Hồi Hoàng trọng Phu đang quyền cao chức trọng, nghe danh ông ta, mời đến nhà, tiếp đãi nồng hậu, cung kính đến cả tháng trời, có ý nhờ ông ta coi giúp. Nhưng sau mấy chục hôm làm thượng khách nhà “cụ Thiếu Hà Đông”, một buổi sớm, thày tướng chào . . . ra về. “Cụ Thiếu” nể quá không dám ngỏ lời, bèn tiễn ra cổng, đoạn quay vaò Một người nhà “cụ Thiếu” bèn tiễn thêm mấy bước, đoạn lễ phép: “Thưa ngài, cụ Thiếu nhà tôi có lòng yêu mến ngài, mời ngài đến chơi, có ý nhờ ngài nói cho vài câu, nhưng nể quá không dám ngỏ ý!” Thày tướng bèn thản nhiên: “Còn nói gì nữa. Hết rồi còn gì!” Dứt lời, thày rũ áo đi thẳng. Chỉ ít hôm sau, Nhật đảo chính và từ đó nha “cụ Thiếu” xuống dốc rất nhanh, không ai tưởng tượng đươ

Đại khái một vài “giai thoại khoa học huyền bí” như thế và còn nhiều chuyện “nói như ma” của ông thày tướng tài tử ấy được chuyền hết các giới, nên khi ông ta vào Sài-gòn có nhiều người “tai to mặt lớn” cầu cạnh mời xem cho kỳ được. Trong số những người mời ông ta có cụ Nguyễn phan Long và Lê văn Viễn.

Được biết tiếng thày tướng “ma xó” Ngô hùng Diễn, Bẩy Viễn nhờ Lê văn Ngọ và hai tay đàn em bự đến mời ông ta. Vì bị mời quá ư khẩn khoản, ông Ngô hùng Diễn bất đắc dĩ phải nhận lời.

Hồi đó Bẩy Viễn đang hét ra lửa, ai đến cũng tỏ ra cung kính rất mực. Tối đó trong bữa tiệc có hầu hết các tay chân của Bẩy Viễn, nhưng vắng Lai hữu Tài và Lai hữu Sang – Sang đang làm Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Công An.

Tiệc tan, Bẩy Viễn nhờ Ngọ mời thày tướng vào mật thất uống “mác-ten sô-đa” nói chuyện thân mật. Quanh bàn rượu có mười tay Bình Xuyên cỡ lớn, những tay có thể nuốt tươi những kẻ nào . . . làm mếch lòng họ.

Cạn ly “mác-ten” thứ nhất, “thày tướng nghệ sĩ” còn “thưa thưa, gửi gửi, . . . .thiếu tướng, thiếu tiếc . . . ‘. Cạn ly thứ hai, “thày” hạ xuống “ông ông ông Bẩy”. Cạn ly thứ ba, “thày” gọi phăng trùm Bình Xuyên là “anh” mà rằng: “Tướng anh là tướng lạc thảo, ăn cướp gặp may nên nghiệp lớn! Trong việc dựng nghiệp, anh đã làm nhiều việc thất đức! Mở Bình Khang là một điều đại thất đức. Buôn bán thuốc phiện là hai điều đại thất đức. Mở sòng bài Đại Thế Giới Kim Chung là ba điều đại thất đức. Còn nhiều điều thất đức lặt vặt nữa. “Ăn xổi, tất ở thì nếu không co đức, không ở được địa vị này bền đâu!”

Bẩy Viễn bảo: “Nhưng hàng vạn quân phải nuôi, nếu không có các thứ thuế đó, tôi cũng phải cho chúng đi ăn cướp mất. Lê văn Ngọ sợ hãi, làm hiệu cho thày tướng. Nhưng rượu nóng mặt, thày tướng không cần giữ ý chi nữa, thấy sao nói vậy, cứ “toạc móng heo” ra: “Chung quanh anh toàn những kẻ gian xảo, quỷ quyệt, lúc phú quí họ bám chặt lấy anh, nhưng lâm nạn họ bỏ anh ngay. Anh sắp nguy đến nơi rồi.”

Bẩy Viễn nói: “Có cách nào cứu được không?” Thày ngẫm nghĩ một lát, đoạn lại thản nhiên đọc từng nét tướng trên mặt “trùm Bình Xuyên” và kết luận: “Phải thi đức ngay tự phút này! Phải thay hết những tay chân trọng yếu đi mới được! Những kẻ hiện nay sẽ là những kẻ hại anh đến nơi đó!

Bẩy Viễn lại hỏi: “Vậy phải làm thế nào?

Thày lắc đầu: “Tôi không biết gì chính trị, quân sự, nhưng chỉ biết là muốn giữ vững được thế này, anh phải có quân sư chân tài, chân đức mới được!” Bẩy Viễn đăm đăm nhìn thày tướng: “Ông bảo trong thiên hạ, hiện ai có thể như ông nói?”

Ông thày tướng kể đến một người (chúng tôi không tiện nói tên). Nghe xong Bẩy Viễn lẳng lặng.

Viễn có dáng hoài nghi, vì lúc đó, nhìn gần thì thế của Bẩy Viễn đang vững như bàn thạch, tiền bạc rất nhiều, tay chân cũng lắm, vận đang lên như diều.

Chừng biết được ý Bẩy, thày tướng có vẻ thương hại, cái thương của kẻ thấu được đạo trời lồng lộng, trước kẻ u mê: “Tướng anh lạ lắm. Nếu biết ra, được quân sư tốt, anh có thể trở thành anh hùng cứu quốc, để tiếng muôn đời, còn nếu cứ thế này, anh sẽ thành . . . lưu xú vạn niên! Sắp đến nơi rồi!”

Bẩy Viễn lẳng lặng, vẫn có dáng khó tin. Mọi người lại dâng cốc. Muốn phá bầu không khí nặng nề, một tay đàn em hạng nhất của Bẩy Viễn nhờ ông ta xem.

Ông ta cười: “Anh trong đời phải chịu 7 án tử tội. Từ trước đến nay, anh đã bị 6 lần rồi, còn một lần nữa cũng sắp đến rồi.”

Gã đó sợ hãi thú nhận đã bị đúng 6 lần rồi và xin ông thày thêm mấy lời. Nhưng thày tướng nhất định không nói thêm nửa lời.

Tiệc “mác-ten” tan, thày tướng cáo từ ra về. Bẩy Viễn tiễn ra cửa, có cả Lê văn Ngọ đi cạnh. Thày tướng nhìn Bẩy Viễn một khắc, đoạn cúi đầu đi thẳng khi Viễn, Ngọ gặng hỏi thêm. Biết “tay trùm lạc thảo” không tin, “thày” ta còn điều tối quan trọng chưa muốn nói nốt. Nhưng tuy có vẻ bán tin, bán nghi, Bẩy Viễn vẫn cố gặng hỏi (theo thói quen tò mò của người đời): Thày tướng bảo: Sắp có đại sự quan hệ mật thiết đến Bình Xuyên.

Nếu anh biết hy sinh thân thế, sẽ thành anh hùng cứu quốc, giúp được dân chúng rất nhiều, nhưng nếu không hy sinh, anh sẽ cũng mất nghiệp và lại lưu xú về sau, bia miệng thế gian đó.

Ngừng lại một khắc như để hồn chìm vào bức màn thiên cơ huyền bí, thày tướng nói như đinh đóng cột: Anh sẽ mất hết sự nghiệp, tiếng tăm. Các tay chân sẽ bỏ anh khi lâm nạn. Khi anh chết không trông thấy vợ, con, mặt anh sẽ gục xuống đất ở một miền xa, một viên đạn bắn sau gáy!

Dứt lời thày tướng bước đi ngay.

Lần Bẩy Viễn nhờ thuật sĩ coi tướng, nhiều người được biết.

Những lời thày tướng đó nói với Bẩy Viễn vẫn còn vang trong đầu những người quanh tiệc “mác-ten” tại nhà Bẩy Viễn. Nhưng sau hôm đó, trong nội bộ Bình Xuyên vẫn không có sự thay đổi, Mọi điều vẫn như cũ. Và ngày nay, lời ông “thày tướng ma xó” kia đã lần lần thành sự thực. Bạn đọc hẳn đã rõ. Bất tất chúng ta phải kể lại.

Đạo trời lồng lộng, chúng ta hãy chờ xem đoạn kết cuộc đời Lê văn Viễn trong bước đường đào tẩu. Rất có thể, một ngày nào đó, Tài, Sang sẽ thấy Viễn là một . . . sự phiền phức, cần thanh toán vì bọn họ có thể oán lẫn nhau trong lúc thất thế, mất hết cơ nghiệp trong chốc lát. Nhất là Viễn sẽ có thể mất trí vì tiếc của, có thể phát khùng với hai anh em quỷ quyệt Tài, Sang. Và có thể trong một buổi nào đó, ở một nơi vắng vẻ, khi Bẩy Viễn đang ôm đầu nghĩ ngợi gì đó thì họng súng của Tài hay Sang sẽ nhằm gáy “trùm Bình Xuyên thất thế” khạc ra một viên đạn kết liễu đời “anh Bẩy” cho rảnh chuyện.
st
[/B]
Phạ Sự , Nhẫn Sự , Bất Sinh Sự
Bình Tâm , Thủ tâm , Mạc Sinh Tâm
怕 事 ,
事 , 不 生 事
平 心 . 守 心 . 莫 生 心
Trả lời


Messages In This Thread
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:32 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:37 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:41 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:42 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:46 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:49 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:52 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:54 AM

Các chủ đề có liên quan...
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới gửi
  Những nét tướng nốt ruồi Hàn Sĩ Ngô 1 200 05-05-2012, 11:32 PM
Bài mới gửi: congdoan911
  CÁI DÂM trong TƯỚNG MỆNH HỌC Người Lái Đò 0 133 18-04-2012, 01:21 PM
Bài mới gửi: Người Lái Đò
  Nhân tướng học Phần 3 - Số phận qua Khuôn mặt tran_huyen139 0 324 25-02-2012, 01:28 PM
Bài mới gửi: tran_huyen139
  Nhân tướng học Phần 2 - Số phận qua Khuôn mặt tran_huyen139 0 178 25-02-2012, 01:26 PM
Bài mới gửi: tran_huyen139
  Nhân tướng học Phần 1 - Số phận qua Khuôn mặt tran_huyen139 0 206 25-02-2012, 01:23 PM
Bài mới gửi: tran_huyen139

Chuyển đến diễn đàn:


Những người đang xem chủ đề này: 1 khách