Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Chuyện Về Tướng
#7
Bà Vương Ngọc Tống

Bà Vương Ngọc Tống, gốc người Tầu. Cha mẹ sang Việt Nam làm ăn buôn bán bình thường. Nhờ có chút nhan sắc, da trắng, mắt lớn, tóc đen mướt, miệng cười rất tươi, thân hình cân đối, nên năm 18 tuổi bà được viên Công Sứ Pháp cưới làm vợ chính thức. Bà là người đàn bà thứ hai, lấy tây, trước tiên ở Bắc Hà. Mà chồng là người danh giá, có chức phận to, giàu có. Người thứ nhất lấy tây, danh giá, giàu có, được Nam Triều tưởng thưởng là bà Bé Tý, tục danh là Cung thị Phiêu, chủ một ngôi nhà lớn, có hàng rào sắt xung quanh, ở phố Hàng Bạc Hà-nội. Nhà bà là nơi tàng trữ đồ cổ quí giá. Bà có nuôi súc vật, chim chóc lạ. Mỗi tuần, ngày thứ Năm, mở cửa cho thiên hạ vào xem. Bà Vương ngọc Tống nhờ lấy chồng có quyền hành nên cũng trở nên rất giàu có, cha mẹ được sự giúp đỡ của bà cũng trở nên giàu có. Thiên hạ gọi bà là bà Cụ Tống, . . ., hay Cụ Sứ. Chúng tôi quen thân với bà. Bà rất hiếu khách. Bà cũng rất thích tướng số. Lúc đó bà đã gần 50 tuổi rồi, song rất đẹp, ăn diện chải chuốt, nói tiếng Việt Nam như người Việt Nam, không ai dám bảo bà là người Tàu. Bà cũng là người được Triều Đình Huế ban thưởng vì công cứu trợ nạn lụt. Lại cũng được chính phủ Pháp cấp bằng khen sau khi chồng chết. Chúng tôi đem Cụ Diễn đến chơi nhà bà, ăn cơm rồi ở lại chơi và coi tướng cho Bà tới tối mới về. Cụ Diễn nhìn Bà rồi thản nhiên nói: Tôi nể lời bà và các bạn tôi nên tôi sẽ xin xem cho Bà, tuy nhiên tôi không phải là thày tướng xem lấy tiền, cho nên thấy gì tôi sẽ nói cái đó, không thêm bớt. Đúng hay sai xin bà cứ cho biết. Bà Tống nói xin Cu cứ dạy. Tôi và các bạn của Cụ đây, chúng tôi coi nhau như anh em. Xin Cụ cho phép chúng tôi được coi Cụ như người trong nhà. Chúng tôi bắt đầu ăn bánh ngọt và uống nước chè. Thủng thẳng Cụ nói: Bà có tướng giàu có, giàu có nhưng sang trọng, nhà cửa nhiều nhưng không có nhiều đất. Trẻ sung sướng, già sung sướng. Điều đáng buồn là bà không có con hay đúng hơn là “hữu sanh vô dưỡng” (Bà Tống sanh hai lần nhưng đều không nuôi được). Dưới vú của bà, bên trái, có nốt ruồi đen, to, trên có mọc một sợi lông dài. Còn bên vú phải, có một nốt ruồi đỏ, cũng to như nốt ruồi đen bên trái, trên cũng có một sợi lông dài. Bà Tống nói là Cụ xem trúng một trăm phần trăm. Cụ nói đây là những quí tướng của bà. Bà còn quí tướng khác nữa, tôi xin nói ra đây: Nơi chỗ kín của bà, lông dài tới 20-25 phân tây (centimetres). Mỗi khi rửa ráy nhiều khi phải cột lại như búi tóc. Bà Tống cười ngoặt nghẽo và chắp tay vái Cụ miệng thì nói bà rất bái phục Cụ. Cu đã nói trúng một trăm phần trăm. Bà Tống nói tiếp: Đã có cả trăm thày tướng, thày số xem cho tôi, chưa một người nào nói điều mà Cụ vừa nói. Tôi thật bái phục. Cụ cho phép tôi được tôn Cụ lên bậc “Tôn Sư”. Cụ Diễn tủm tỉm cười, tiếp tục nói: Bà không tin thần thánh, không cúng bái, không tin đạo nào hết. Nhưng sau này bà sẽ đi tu. Rất nhiều người đến với Thánh Thất ở nhà bà. Trong số những người đến, có bà Cung thị Phiêu, một người giàu có khác của Hà-nội. Hội Thánh Cao Đài dựa trên công lao và ảnh hưởng của hai bà này, đã phong cho hai bà là “Nữ Giáo Hữu” đứng đầu họ đạo Thánh Thất Hà-nội. Đúng như Cụ Diễn nói, ít lâu sau, Bà Tống bán hết nhà cửa đem tiền vào Nam cúng cho Hội Thánh và xin đi tu trọn đời. Bà mất năm 73 tuổi, tại An Hội (Bến Tre) nơi có Hội Thánh, thuộc ông Giáo Tông Nguyễn ngọc Tường. Cụ Diễn đã nói đúng một trăm phần trăm.

[B]Các Nhân Vật Đặc Biệt


Thời ông Nguyễn Văn Tâm làm Thủ Tướng thay thế ông Trần Văn Hữu, Cụ Diễn đã xem tướng cho Thủ Tướng Tâm. Ông là nhân vật miền Nam mà ai cũng biết. Thời Pháp thuộc ông làm Đốc Phủ Sứ, sau đó ông được cử làm Quận trưởng Cai Lậy (Mỹ Tho), có tiếng chống Cộng Sản số một. Cộng Sản rất thù ông. Có lần ông bị Cộng sản bắt, ông bị đánh đập tàn bạo, xuyên dây kẽm qua bàn tay. Thời Thủ Tướng Hữu, ông làm Bộ Trưởng Công an. Rồi có lần làm Thủ Hiến Bắc Việt. Khi chính phủ của ông Trần Văn Hữu đổ, ông lên làm Thủ Tướng chính phủ kiêm An ninh.

Ông Phạm Tá, tốt nghiệp nghề nhuộm ở Pháp, lại thích chính trị, đã giới thiệu Cụ Diễn với Thủ Tướng Tâm tại nhà bà Giỏi, vợ nhỏ của ông Tâm. Vào đề Cụ không do dự gì hết, nói ngay: Cụ Thủ Tướng có tướng Cọp. Không ai làm gì được Cụ. Dù Cụ có vào rừng thì kẻ thù của Cụ cũng không làm gì được Cụ. Dù Cụ có bị bắt thì Cụ cũng thoát ra được. Trong đời chỉ bị tai nạn một lần mà thôi, không có lần thứ hai. Số có công danh lớn, giàu có, . . . , chết già. Cọp mà không chết được trong rừng, mà lại chết nơi lạnh lẽo, có tuyết, có sương mù, khí lạnh. Con cái làm nên sự nghiệp, có tiếng tăm. Có một điều xin Cụ nhớ cho là Cụ có số chỉ giữ được tiền mặt còn nhà cửa, đất đai thì có cũng mất hết. Tuy nhiên Cụ sẽ sống sung túc cho tới khi Cụ nhắm mắt. Ông Thủ Tướng nửa tin, nửa ngờ. Khi ra về ông tặng Cụ một hộp xì-gà Manille và hai chai Whisky. Cụ Diễn chỉ nhận hộp xì-gà. Sau này chắc ông Thủ Tướng Tâm có dịp ngồi nghĩ lại và chắc là sẽ kính phục tài xem tướng của Cụ Diễn là sao lại có thể trúng một trăm phần trăm như vậy. Thủ Tướng Ngô Đình Diệm ở Mỹ về chấp chính. Lúc đó con trai ông Tâm là Đại Tá Nguyễn Văn Hinh thuộc quân đội Pháp, dân Tây, vợ đầm, được đặc cách thăng Thiếu Tướng và phong cho làm Tham Mưu Trưởng quân đội Việt Nam. Thủ Tướng Ngô đình Diệm không thích Tây, không muốn Hinh làm Tổng Tham Mưu Trưởng quân đội. Hai bên bất hòa lớn. Tướng Hinh và đàn em định dùng vũ lực lật đổ ông Diệm. Mỹ làm áp lực với Pháp bắt Tướng Hinh về Pháp. Cựu Thủ Tướng Tâm cũng phải khăn gói sang Pháp và chết tại đây, đúng là nơi lạnh lẽo, có tuyết, có sương mù và khí lạnh như Cụ Diễn đã tiên đoán. Nhà cửa, đất đai đều bị tịch thu hết. Bà Giỏi (vợ nhỏ của Thủ Tướng Tâm) cũng bị chính phủ Ngô đình Diệm đưa ra tòa, tịch thu gia sản và bỏ tù với tội danh “hối mại quyền thế”, dựa thế chồng.

[Ảnh: Nguyenvanhinh.jpg]
Nguyễn Văn Hinh trong quân phục Thiếu tướng Quốc gia Việt Nam
[/B]Chuyện Con Rùa

Thời Pháp thuộc, phía bên trái (nếu đi vào) của Dinh Toàn Quyền Đông Dương , thời Việt Nam Cộng Hòa thì đổi tên là Dinh Độc Lập, sau 1975, Hà-nội gọi là Dinh Thống Nhất, có một cái gò đất khá cao. Trên gò đất dựng một cái nhà bốn bề trống không. Nơi này mỗi chiều thứ Bẩy, Ban nhạc của Trung Đoàn Bộ Binh thuộc địa (Regiment d’Infanterie Coloniale, viết tắt là R.I.C.) đến chơi nhạc để các quan tây thuộc địa thưởng thức từ 8 giờ đến 11 giờ đêm.

Người ta đồn rằng, dưới gò đất này có đuôi con “xích long” (rồng đỏ), rất dữ, mỗi lần nó cục cựa, vùng vẫy là lại có phong ba, biến cố chính trị, loạn lạc xẩy ra. Không biết có thày địa lý nào chỉ hay do ngẫu nhiên, bọn thực dân Tây đem xây ngay trên gò đất này một một cái nhà để chơi nhạc hàng tuần. Nguời ta nói rằng “ma, quỉ, thần dữ, thần ác” đều sợ chiêng trống. Huống hồ tụi tây lính kèn, người thì đã xù xì lông lá, lại thêm kèn, trống khi đánh thì nhức nhối cả tai, cả người, mấy tiếng đồng hồ một ngày thì nếu có “xích long” thì con rồng này cũng bỏ xứ mà chạy. Vì thế nhiều người tin là thực dân yên ổn được trên 80 năm là vì đã trấn áp được con xích long này.

Khi Việt Nam thâu hồi được độc lập, Dinh Toàn Quyền được đổi tên là Dinh Độc Lập. Nhà trình diễn quân nhạc do Pháp xây được phá đi. Có người tin rằng vì thế mà loạn lạc, biến động lại nổi lên không ngừng. Cuối cùng chính quyền của Tổng Thống Ngô đình Diệm bị đảo chánh. Tổng Thống Diệm, em ông là cố vấn Ngô Đình Nhu đều bị thảm sát. Khi ông Nguyễn Văn Thiệu lên cầm quyền, ông nhờ người mời Cụ Diễn vào Dinh để nhờ chỉ bảo. Có người nói ông Thiệu đi Thiên Chúa Giáo thì làm sao lại đi tin chuyện tướng số. Những người này không hiểu gì cả. Họ phải biết là ông Thiệu xuất thân từ Việt Binh Đoàn An Cựu (Huế) của Thủ Hiến Phan Văn Giáo mà lên làm tới Tổng Thống. Vậy thì ông đã phải được chính mắt nhìn thấy những cái “chỉ có trời cho” đời ông mới được như thế. Ở hoàn cảnh đó, ai mà chả tin là “có số”. Nhất là khi có rồi thì không muốn ai tranh mất của mình. Ông biết chỗ ngồi của ông nhiều “thằng” thèm lắm!!! Chắc chắn nhiều đàn em đã kể cho Tổng Thống nghe về Cụ; như chuyện Cụ xem cho Trùm Bình Xuyên Bẩy Viễn, Cựu Thủ Tướng Nguyễn văn Tâm. Trong số những người này có Trung Tướng Lê Nguyên Khang, Tư Lệnh Thủy Quân Lục Chiến. Tướng Khang đã được Cụ xem từ hồi ở Hà-Nội khi còn mới là Trung Úy khi sắp lấy cô Niệm con Cụ Tâm, chủ tiệm hình Photo Service ở phố Trường Thi. Tướng Khang rất tin Cụ Diễn và đã nhờ Cụ chỉ cho đường đi nước bước nên đường công danh lên như diều, không gặp một trắc trở nào. Nhiều Tướng Lãnh khác cũng xin gặp Cụ. Nghe nói Tổng Thống, Đệ Nhất Phu Nhân và con cái rất quí mến Cụ. Nhiều người tò mò muốn hỏi Cụ xem là Tổng Thống Thiệu hỏi Cụ những gì. Nhưng không bao giờ Cụ nói một câu nào, mà chỉ cười. Hồi đó có tin đồn rằng chính Cụ là người khuyên Tổng Thống cho xây “con rùa” lên gò đất bên trái Dinh Độc Lập – được đặt tên là Công Trường Duy Tân, gần Đại Học Luật Khoa, Sài-gòn – trấn con xích long để Tổng Thống Thiệu ngồi được lâu dài. Nhiều người đồn đại như vậy, nhiều người hỏi thẳng Cụ, nhưng Cụ cũng lại chỉ cười. Nhưng từ ngày xây con rùa, tình hình chính trị của miền Nam tương đối ổn định, không thấy nạn kiêu binh như các năm trước.

Ai biết chuyện đều phục Cụ. Nhưng Cụ không nhận và cũng không phủ nhận mình là tác giả của ý kiến xây con rùa này. Đem ra bàn thì ý của ai thì người này cũng phải là một thày địa lý rất có căn bản vì Công Trường Duy Tân được thiết kế hội đủ Ngũ Hành , Kim – Mộc – Thủy – Hỏa – Thổ ẩn náu trong đó

Kim: được ẩn trong cầu thang bằng xi-măng, cốt sắt và trong bụng con rùa có rắc 5 chỉ bột vàng Kim Thành;

Mộc: Là những cây cối được trồng làm cảnh cho công trường;

Thủy: Là nước trong hồ, quanh năm bay hơi lên mát rượi cho người thắng cảnh ngồi trên bờ hồ;

Thổ: Là đất đắp xung quanh hồ dùng làm vườn cỏ Nhật Bản mơn mởn cả bốn mùa;

Hỏa: Một ngọn đèn đỏ, thắp cháy quanh năm được đặt vào trong mồm của con rùa.

Sau 30 tháng 4 năm 1975, có người đặt mìn vào miệng con rùa cho nổ, hy vọng phá tan con rùa này để con xích long được thả ra hầu tạo những biến động, bất an ở Việt Nam. Không hiểu sao, gần 30 năm đã qua từ ngày mìn nổ chả có gì gọi là biến động cả. Có thể vì công trường xây cất kiên cố quá. Thêm vào đó, Dinh Độc Lập không được dùng làm phủ “Đầu Rồng” cho nguyên thủ quốc gia nữa mà được gọi là Dinh Thống Nhất dùng làm một thứ bảo tàng viện cho khách du lịch vào chơi. Nay thì cũng vắng tanh, chả có mấy người vào xem nữa.

Cụ Diễn mất một năm trước ngày Hà-nội xâm chiếm Sài-gòn. Khi Cụ mất ngoài bạn bè thân thuộc, người ta còn thấy đầy đủ các khuôn mặt lớn trong quân đội và chính quyền. Đặc biệt là có rất nhiều văn, nghệ sĩ; như Kim Cương, Thẩm Thúy Hằng, Thanh Nga. Bà Nguyễn Văn Thiệu cùng với bà Bùi đình Nam, thư ký riêng của bà, có đến phúng điếu và lễ trước linh cữu của Cụ. Theo lời dặn của Cụ, mộ phần được xây cất rất sơ sài, khiêm tốn ở nghĩa trang Chùa Phước Hòa.

Trong thời gian Cụ còn sống, không ai biết Cụ đã chỉ bảo hoặc dặn dò gì Tổng Thống. Nhưng sự đối xử đặc biệt của ông bà Tổng Thống đối với Cụ, cho thấy gia đình Tổng Thống đã phải được Cụ giúp cho nhiều lắm. Cũng trong suốt thời gian này, các con, các cháu và bạn bè thân thiết của Cụ, không nghe nói ai đã được “ân huệ” gì từ Phủ Tổng Thống. Đúng là một bậc thày đáng kính.

[B]Con Xích-Thố Trước Vườn Tao Đàn

Trước Hiệp Định Genève, Cụ Diễn có biết gia đình ông bà L.T.C. lúc đó làm Giám Đốc nhà Đoan ở Hải- Phòng. Đây là một gia đình giàu có và danh giá. Ông anh cả là L.T.T. làm Đổng Lý văn phòng cho Quốc Trưởng Bảo Đại, ông anh thứ hai, thời Tổng Thống Ngô đình Diệm, làm Chánh Án tòa Thượng Thẩm Sài- gòn, một người em là Bác Sĩ L.T.R., người em út làm kinh doanh rất thành công. Khi vào Nam, ông L.T.C. làm Đổng Lý văn phòng Bộ Nội Vụ, công danh lên như diều. Sẵn tiền bạc, ông L.T.C. mua một biệt thự lớn, đẹp, nằm trên một thửa đất mênh mông, có rào sắt, nằm ngay trên mặt tiền đường Hồng Thập Tự, nhìn sang vườn Tao Đàn. Ai thấy biệt thự này đều phải thích.

Ăn mừng tân gia, ông bà L.T.C. mời rất nhiều đồng bào, trong đó có Cụ Diễn. Khi khách đã về hết, chỉ còn Cụ Diễn và một vài người bạn thân, chủ nhà mời mọi người ra phòng khách uống trà, hút thuốc. Sau một vài tuần trà, ông L.T.C. hỏi Cụ Diễn căn biệt thự này có tốt không? Cách hỏi giống như chỉ để Cụ Diễn trả lời là tốt lắm, tốt lắm. Nhưng Cụ Diễn đã không trả lời, mà tiếp tục hút thêm mấy hơi xì-gà, rồi thủng thẳng đứng dậy, đi các phòng trong nhà, xuống cả bếp, rồi đi ra vườn sau quan sát, rồi ra đằng trước, từ trong nhà nhìn ra ngoài đường, rồi lại ra ngoài đường nhìn vào trong nhà. Xong xuôi, Cụ trở vào nhà, ngồi vào chỗ cũ, uống nước, rồi lai châm thuốc hút. Mọi người cảm thấy không khí hơi nặng nề, nhưng không ai dám lên tiếng. Thủng thẳng Cụ nói: Nhà này ví như con ngựa Xích-Thố mà Tào Tháo tặng cho Quan Vân Trường. Nó kén chủ. Chủ phải là người tài, đức, liêm khiết, chính trực, tiết tháo như Quan Vân Trường thì mới ở được. Nếu ở được thì giống như ngựa Xích-Thố – ngày đi vạn dậm – công danh phát lắm. Ngược lại, thì cũng như Tào Tháo thôi! Ông L.T.C. đang ôm mộng làm Bộ Trưởng, Tổng Trưởng nên nghe thấy thế thì vỗ tay cái đét một cái rồi nói: Cám ơn Cụ, thật là may cho tôi mua được căn biệt thự này.

Tưởng cũng nên nhắc sơ qua ở đây mấy chi tiết trong bộ chuyện Tam Quốc Chí về sự tích này. Theo truyện, ngựa Xích Thố nguyên là của Lữ Bố, một người tài giỏi và đẹp trai nên đã được gọi bằng mỹ danh, “Lữ Phụng Tiên”. Là con nuôi của Đổng Trác, một địch thủ của Tào Tháo, một tay đại gian hùng. Tào Tháo đã dùng Điêu Thuyền, một giai nhân tuyệt sắc, làm mỹ nhân kế để cha con Đổng Trác tàn sát lẫn nhau. Quả vậy, Lữ Bố đã giết Đổng Trác để cướp Điêu Thuyền. Sau Lữ Bố bị Điêu Thuyền đầu độc chết. Ngựa Xích-Thố nay thuộc Tào Tháo. Tào Tháo rất thích ngựa Xích-Thố, nhưng mấy lần cưỡi thử, mấy lần bị ngựa hất xuống suýt chết. Trong lúc đó Quan Vân Trường đang là tù binh của Tào Tháo. Tào Tháo tổn bao nhiêu tâm trí để dụ Quan Vân Trường bỏ người anh kết nghĩa là Lưu Bị để về phù tá mình. Nhưng đều thất bại. Tựu kế Tào Tháo lấy cớ tặng ngựa Xích Thố cho Quan Vân Trường để dùng ngựa quật chết ông. Nhưng ngựa Xích-Thố đã không quật Quan Vân Trường, mà con thần mã lại giúp ông chạy thoát khỏi tay Tào Tháo.

Ở lứa tuổi của ông L.T.C. cũng như những người ngồi ở nhà ông lúc đó ai cũng hiểu sự tích này và đều hiểu rằng Cụ lấy tích để mà khuyên gián tiếp, khác với lúc Cụ còn trẻ, hay nói “toạc móng heo” – ai chịu được thì chịu.

Hồi đầu của nền Đệ Nhất Cộng Hòa, Đại Thế Giới của Bẩy Viễn ở Chợ-lớn vẫn còn hoạt động. Ông L.T.C. xuống Đại Thế Giới chơi bạc. Ông ta thua cả triệu bạc là thường. Càng đánh càng thua. Cuối cùng cả căn biệt thự cũng bán cho Luật Sư Lê quang Liêm.

Nhân dịp Mỹ viện trợ cho miền Nam, Bộ Nội Vụ có trách nhiệm tổ chức một cuộc đấu thầu công khai. Vụ thầu rất lớn. Ông L.T.C. sai đàn em kiếm người môi giới để bán hồ sơ. Chuyện bại lộ, ông bị bắt, đưa ra tòa, nhờ ông anh làm Chánh Án tòa Thượng Thẩm, nên chỉ bị 6 tháng tù ở khám Chí Hòa, mất chức Đổng Lý bộ Nội Vụ. Sau cùng gia đình về sống trong một căn nhà nhỏ của Sở Kiến Thiết và chết tại đó.
[/B]Ông “Ăn Mày Thượng Cấp”

Cụ Diễn có quen với một nhà báo tên Hoàng Ly – người mang hai giòng máu Việt Pháp. Ông thân sinh ra Hoàng Ly làm gác-dan Nhà Hát Thành Phố, nên được ở dưới hầm của nhà hát. Hoàng Ly ở với bố. Cụ Diễn thường đến đây chơi với Hoàng Ly. Hai người rất thân với nhau. Hoàng Ly mỗi lần gặp Cụ Diễn đều năn nỉ xin Cụ xem cho sao mà cứ nghèo khổ mãi, lúc nào cũng không có tiền để nuôi một đàn con. Cụ Diễn cứ hẹn quanh, năm này qua năm khác. Hoàng Ly vào Nam năm 1955. Hoàng Ly viết cho tờ Dân Chúng, rồi sau đó viết cho tờ Sống của Chu Tử, giữ mục “Mách Nước” rồi “Thánh Sống” ký tên Hoàng Ly. Nghèo vẫn nghèo lại thêm cái bệnh hút sách nên càng nghèo kiết xác. Một hôm Cụ Diễn đến thăm Hoàng Ly đau. Cụ cho Hoàng Ly một cân cam và một ít tiền để tiêu vặt. Hoàng Ly cảm động lắm, nhân đó nắm chặt tay Cụ xin Cụ chỉ dạy cho vài điều về số mệnh của mình. Năm nay đã ngoài 40 tuổi rồi mà vẫn nghèo túng quá. Đã khất quanh nhiều năm, hôm nay thấy Hoàng Ly khẩn khoản quá, Cụ thấy không nỡ từ chối, nên Cụ nói: Anh muốn tôi xem cho anh, vậy anh muốn tôi nói thật hay nói dối. Nếu có gì anh không vừa ý anh có giận, có trách tôi không? Hoàng Ly nghe vậy thì mừng lắm, ngồi bật dậy, nói luôn một hơi: Xin đại ca cứ nói thật, đệ xin lắng tai nghe, không bao giờ dám buồn, dám giận. Mỗi người có số mạng riêng. Giàu sang, phú quí thì hưởng. Nghèo, hèn thì gắng mà chịu. Tất cả do nghiệp của mình. Đệ phụ trách mục Thánh Sống mách nước cho người, làm Thày Đời, đệ phải hiểu chứ. Nghe Hoàng Ly nói vậy Cụ Diễn tiếp: Thế thì tốt. Xin nghe đây. Số anh có thể tóm tắt vào mấy chữ này, “tướng ăn mày thượng cấp”. Nên hiểu như thế này nhé: Ăn mày là ăn mày. Nghèo kiết xác. Kiếm ăn từng ngày. Không bao giờ có tiền ăn, tiền để. Không bao giờ có nhà, có cửa, đi ở thuê suốt đời ở trong ngõ hẻm. Không đất, không đai. Nhưng vì là ăn mày thượng cấp nên cả đời gặp quí nhân, được đối xử như thượng khách, được mời tiệc tùng liên miên, áo quần, giầy dép được bạn bè cho, toàn thứ tốt. Đi ra ngoài, ăn diện vào, ai thấy cũng cũng tưởng là phong lưu, sung sướng lắm . . . có biết đâu là khi anh về nhà thì ăn cơm nguội, than thở về sự nghèo khó của gia đình. Cụ chấm dứt bằng câu: “Âu cũng là chuyện thân nghiệp cả.”

Ngẫm nghĩ chuyện thân nghiệp thì có lẽ vì phụ trách mục Thánh Sống, nên làm mọi người tưởng Hoàng Ly là người không thèm công danh, khinh tiền bạc, thích sống cuộc đời tự do, ngao du sơn thủy. Bạn bè cũng có người làm lớn, mến tài viết lách của Hoàng Ly, nhưng không dám mở miệng mời Hoàng Ly làm cho mình. Thỉnh thoảng bạn bè chỉ cho Hoàng Ly tiền hoặc quà cáp đắt giá hoặc rủ anh đi ăn, đi chơi những chỗ sang trọng. Nghèo túng vẫn nghèo túng, không ai biết cho. Thật đúng là “ăn mày thượng cấp”.

Hoàng Ly cho đến lúc chết vẫn nghèo. Không một xu dính túi. Lúc gần chết, Hoàng Ly khen: Cụ Diễn chỉ phê một câu mà nói đúng số mạng, cuộc đời của tôi. Cụ Diễn mới chính là “Thánh Sống”, còn tôi chỉ đáng là “Thánh Chết”.

[B]Triệu Phú ALPHA Kim Thịnh

Trước năm 1975, ai ai ở Sài-gòn cũng phải biết nhà triệu phú bán vàng ALPHA KIM THỊNH nằm trên đường Tự Do, một con đường sang trọng nhất Sài-gòn. Người biết chuyện kể rằng bà Kim Thịnh là người miền Bắc. Lúc nhỏ nghèo khổ. Hai ba đời chồng mà vẫn không yên. Vào Nam một thời gian, làm ăn không khá nên bỏ sang Lào. Khoảng 30 tuổi thì hai ông bà gặp nhau. Ông cũng là người miền Bắc, sang Lào mở một tiệm thuốc phiện. Hai ông bà làm ăn vất vả mà vẫn nghèo, nên kéo nhau về Sài-gòn. Ông bà buôn bán hàng giữa Sài-gòn và mấy tỉnh bên Lào. Hàng hóa được chở bởi hãng xe đò MALPUECH của một người Pháp cũng có tên là Malpuech. Làm ăn lâu với nhau, ông bà được Malpuech giúp đỡ và công việc làm ăn phát triển tốt đẹp.

Nghe nói ông bà Kim Thịnh đã gặp Cụ Diễn tại một tiệm thuốc phiện tên NHÀN LẠC CƯ ở Đa-Kao Sài-gòn. Thời Tây, hút thuốc phiện được tự do. Phần lớn các tiệm thuốc phiện do người Tầu đấu thầu được và làm chủ. Ai hút thuốc thì mua thuốc rồi bồi nó tiêm cho mà hút. Ai không hút thuốc thì mua một “ngao” – đơn vị nhỏ nhất – cho bồi nó hút còn mình nằm nghe chuyện Đông Tây, chuyện tào lao, hoặc muốn tìm chỗ ngủ tạm qua đêm khỏi tốn tiền phòng.

Ông bà Kim Thịnh đã nhờ Cụ Diễn xem tướng cho. Người ta thuật lại lời Cụ xem như sau: Tướng bà là tướng triệu phú, tỷ phú, . . . , một tay bà dựng nên cơ nghiệp. Bà sẽ ở và làm ăn trong căn nhà lầu bốn năm từng tại con đường sang trọng nhất nước, thí dụ như đường Catina, sau này gọi là Tự Do (Sài-gòn). Bà sẽ không cần làm nghề mở tiệm hút á-phiện nữa mà sẽ quay ra buôn vàng. Ông bà giàu có, cả nước biết tên, biết tuổi. Con cái ông bà đều thành tài. Khi đó thì ông bà bắt đầu thay đổi. Bà thì chỉ nghĩ tới chùa chiền. Bà sẽ xây một ngôi chùa rất lớn, rồi về già thì tu tại đây và chết tại đây. Ông thì sẽ mê say một đứa cháu gái, rồi lấy làm vợ và có ba bốn đứa con nữa. Bà sẽ chết trước ông. Khi bà chết đi thì của cải trong nhà cũng sẽ đội nón ra đi theo bà. Ông và người vợ bé sau này sẽ sống rất cơ cực, nghèo túng, rồi chết trong âm thầm, lặng lẽ, không ai còn nhớ ông đã từng một thời là triệu phú, chủ nhân một tiệm vàng nổi tiếng tại một con đường nổi tiếng. Ông bà Kim Thịnh, nghe nhưng không tin lắm vì nghĩ trong đời họ, quá nửa đời đã qua, nay cũng chỉ là dư dả đôi chút, lấy đâu ra mà giàu có ai cũng biết tên.

Cụ Diễn quả thật là thần tướng. Ông bà sau này nhờ thành công trong việc buôn bán đường Lào, mua một căn phố ở đường Catina, xây lên 5 tầng lầu để mở tiệm tên ALPHA KIM THỊNH để bán vàng và các loại đồng hồ nổi tiếng của Pháp và Thụy Sĩ. Ông bà trở nên triệu, triệu phú. Trong nhà có nuôi một đứa cháu của bà để trông nom việc nhà. Khi bà Kim Thịnh dành nhiều thì giờ cho việc đi chùa thì cũng là lúc cô cháu gái tới thời trổ mã và ông chú dượng bắt đầu để ý. Bà Kim Thịnh biết, cố ngăn cản, nhưng ông Kim Thịnh tỏ ra không còn nể nang bà nữa, còn cô cháu gái cũng bất chấp lời khuyên răn của bà và ngang nhiên đi lại với ông dượng. Bà Kim Thịnh không làm lớn chuyện, bà bỏ rất nhiều tiền của ra xây dựng một ngôi chùa rất lớn và đẹp tại Gia Định. Khi cô cháu có con với ông Kim Thịnh, thì bà lẳng lặng dọn hết đồ đạc vào chùa. Bà thực sự đi tu. Sau tháng Tư năm 1975, số phận tiệm vàng ALPHA KIM THỊNH cũng giống như bao nhiêu những cơ sở kinh doanh khác ở miền Nam đã bị nhà cầm quyền tịch thâu theo lệnh “Cải Tạo Công Thương”. Ông Kim Thịnh và cô vợ trẻ phải dọn ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng, về sống ở một căn nhà thuê nhỏ ở trong ngõ Trương minh Giảng, Phú Nhuận, thuộc tỉnh Gia Định. Bà Kim Thịnh chết được ít lâu thì ông Kim Thịnh cũng chết. Con cái thì bị chính quyền mới bắt đi “cải tạo”, người sống, người chết không biết ai còn, ai mất. Hai ông bà được chôn gần nhau tại nghĩa trang chùa Giác Hải, Gò Vấp, Gia Định. Hai ngôi mộ đắp sơ sài như trăm ngàn ngôi mộ của những người nghèo khổ khác. Không ai biết đây là mộ của chủ tiệm vàng và đồng hồ ALPHA KIM THỊNH, giàu có mà hầu hết mọi người đều nghe tên, biết tiếng.
[/B]Vua Kẽm Gai

Trước 1975, tại Hà-nội có ông Hoàng Kim Quy là một đại doanh thương, có tầm vóc quốc tế, có thể cạnh tranh với người ngoại quốc. Ông tốt nghiệp Cao Đẳng Thương Mại của Pháp, một đại học danh tiếng vào bậc nhất chuyên đào tạo những người chỉ huy cho các lãnh vực kinh tế, tài chánh và thương mại. Ông Hoàng Kim Quy về nước không đi làm công cho các công ty của người Pháp, cũng không làm công chức cho chính quyền bảo hộ, ông đứng ra tự kinh doanh.

Năm 1952, tình hình chiến trường đã bất lợi cho quân đội Pháp. Nhiều người đã bán nhà cửa để dọn vào trong Nam. Công ty Descours et Cabaud là một công ty rất lớn chuyên bán dụng cụ nông nghiệp, xây cất, làm đường xá, . . . , cũng đem ra bán để dọn về Pháp. Không mấy ai đủ tài chánh để mua hãng này. Người đủ tài chánh thì không mua vì tình hình chính trị, quân sự bất lợi về phía người Pháp. Ông Hoàng Kim Quy đã quyết định mua và đổi tên là Công Ty Hoàng Kim Quy. Sau Hiệp Định Genève 1954, Pháp rút khỏi Bắc Kỳ. Ông Hoàng Kim Quy mất hết. Vào trong Nam, ông Hoàng kim Quy mở văn phòng tại đường Hàm Nghi nuôi mộng làm giàu trở lại. Suốt thời gian từ 1954-1963 ông chỉ làm ăn cầm cự qua ngày. Gặp ông thời đó trông ông già đi rất nhiều.

Ông Hoàng Kim Quy nhờ ông Đỗ Quang Giai, nguyên là Thị Trưởng Hà-nội, mời hộ Cụ Diễn để nhờ Cụ chỉ dạy cho dăm ba điều để may ra gây dựng lại sự nghiệp đã mất ở Hà-nội.

Ông Đỗ Quang Giai và Cụ Diễn là chỗ thân tình, nên Cụ Diễn nhận lời đến ăn cơm trưa ở nhà ông Hoàng kim Quy. Sau khi ăn trưa xong, mọi người ra uống nước và ông Hoàng kim Quy xin Cụ Diễn chỉ bảo cho vài ba điều. Cụ Diễn nói ngay: Tướng ông thì lộ ra rất rõ nên xem cũng không khó, nhưng tôi thưa trước là tôi thấy sao nói vậy, nếu sai đừng trách tôi nhé. Tiếp theo Cụ nói: Tướng ông có số học hành đỗ đạt cao. Nếu ông chịu đi làm thì công danh cũng khá, nhưng không giàu có bằng kinh doanh, buôn bán. Nếu ông kinh doanh về ngành sắt, thép thì giàu lắm, nổi tiếng khắp nước và được gọi là “Vua Trong Ngành” – nghĩa là trong ngành sắt, thép thì ông làm vua. Nếu ông buôn vải vóc, ngũ cốc, lúa gạo thì sẽ cháy túi. Nếu ông mở khách sạn, tiệm ăn thì cũng phá sản. Tôi nói với ông vài điều, ông tin hay không tin thì tùy ý. Ông Hoàng kim Quy vội năn nỉ xin Cụ nói tiếp. Cụ bảo: Lúc thời trung niên, nếu ông có giàu tới trăm triệu, cũng không được gọi là có “vận hên”, đó chỉ mới là chớm nở mà thôi. Càng về già ông càng giàu có gấp bội. Không phải là triệu phú mà là tỷ phú. Tiền bạc đã nhiều, công danh lại đến như diều gặp gió. Ông sẽ cận kề nguyên thủ quốc gia. Trong nước biết mặt, ngoài nước biết tên. Đi đâu cũng có kẻ đưa, người đón. Giàu có, thế lực ông đều có hết. Chỉ hiềm ông có cậu con trai thuộc loại “phá gia chi tử”. Nhân vô thập toàn, có cái này thì mất cái kia.

Đời ông ví như cây hồng trổ bông, rực rỡ vô cùng. Đến khi được gần 70 tuổi, thì bỗng nhiên như có cơn cuồng phong thổi tới, quét sạch hết, cả hoa lẫn lá. Ông không còn gì nữa. Ông sẽ như cá nằm trên thớt, như chim sa bẫy. Tù tội, đau ốm rồi chết, không vợ, không con, không cháu, không bà con thân thích, không bạn bè. Sống thì làm “Ông Vua Một Cõi”, khi chết thì làm “Ông Vua Hiu Quạnh”, không kèn, không trống, không ai khóc thương. Cụ Diễn nói một hơi, rồi ngừng lại, chép miệng, rồi nói: Chuyện tôi nói còn lâu mới đến. Tâm sinh tướng, ông ăn ở hiền lành, giúp đỡ cho người nghèo khó, . . . , thì dữ hóa lành. Mọi sự có vẻ tùy nơi ông cả.

Ông Hoàng Kim Quy sau làm Thượng Nghị Sĩ, rất thân cận với Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Ông là người được độc quyền cung cấp giây kẽm gai cho quân đội Việt Nam Cộng Hòa và Đồng Minh. Ông được mọi người gọi là “Vua Kẽm Gai”. Tiền rừng, bạc biển.

Sau 30 tháng 4 năm 1975, ông Hoàng Kim Quy cũng như các nhà kinh doanh lớn khác bị kẹt lại ở trong nước tài sản đều tịch thu, người thì bị tù đầy, đi cải tạo lao động theo chính sách “Cải Tạo Công Thương” của chính quyền mới. Con trai của ông là Hoàng Kim Lân nhanh chân chạy ra nước ngoài để mặc cha ở lại và bị giam ở trại Phan đăng Lưu. Trong tù ông bị rất nhiều đắng cay. Rồi một buổi sáng, mọi người dậy đi lao động, không thấy ông dậy, xem ra thì ông đã chết từ bao giờ rồi.

[B]Ông Hoàng Thụy Năm

Ông Hoàng Thụy Năm làm Tỉnh Trưởng Vĩnh Ninh thời kỳ ông Nguyễn Văn Tâm, con hùm xám Cai Lậy (Mỹ Tho), làm Thủ Hiến Bắc Kỳ. Ông xuất thân quan lại, nhưng là người rất tiến bộ, cởi mở, trong sạch, . . . Ông có người em là Bác Sĩ Hoàng Thụy Ba, theo Cộng Sản. Sau Hiệp Định Genève, ông Hoàng Thụy Năm di cư vào Nam và được Tổng Thống Ngô Đình Diệm phong hàm Đại Tá và là đại diện cho chính phủ Việt Nam Cộng Hòa trong Ủy Hội Quốc Tế Kiểm Soát Đình Chiến (UHQTKSĐC). Còn em trai ông, Bác Sĩ Hoàng Thụy Ba, và bà mẹ thì ở lại Hà-nội. Khi bà cụ mất thì ông Năm được sự giúp đỡ của UHQTKSĐC can thiệp nên được phép về Hà-nội chịu tang mẹ. Khi trở lại Sài-gòn ông vẫn được làm Đại Tá bên cạnh UHQTKSĐC. Tuy nhiên trong Dinh Độc Lập đã có dư luận cho là ông Năm đã tiết lộ bí mật quốc gia cho người em trai là Bác Sĩ Hoàng Thụy Ba. Như thường lệ, một buổi chiều cuối tuần tài xế đưa ông về căn nhà ông xây trong một vườn cây ăn trái, um tùm ở Dĩ An, Biên Hòa cho người vợ nhỏ ở. Gần tới nhà thì xe bị chặn lại. Ông bị bắt đi. Hai hôm sau thì xác ông nổi lên tại Nhà Bè, bị bắn vào mặt. Nhà cầm quyền miền Nam thời đó đổ cho Việt Cộng đã sát hại ông. Tuy nhiên đa số tin rằng chính ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu, em ruột Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã ra lệnh thủ tiêu ông Năm.

Ngay từ khi Cụ Diễn còn ở Hà-nội, ông Hoàng Thụy Năm và Cụ Diễn đã quen biết rất thân thiết với nhau. Ông Hoàng Thụy Năm khi đó khoảng 50 tuổi, nhưng khi đi hát ả-đào vẫn còn hào hoa phong nhã lắm. Ông Năm có cô “bồ nhí” mới độ ngoài hai mươi tuổi. Đi chơi đâu ông cũng mang cô đi và nửa đùa, nửa thật nói cô này là bồ của Cụ Diễn. Biết như vậy, nhưng Cụ Diễn cũng không cải chính vì nghĩ rằng bạn mình sợ mang tiếng mà làm vậy. Có biết đâu vì chuyện này mà suýt nữa cụ Diễn bà bị kiện vì đã đánh ghen nhầm. Đây cũng nói lên cái tính thương bạn của Cụ.

Hồi còn ở Hà-nội, có lần ông Hoàng Thụy Năm nhờ Cụ Diễn xem tướng cho. Cụ nói: Lúc này đang ở vận tốt, chẳng có gì đáng nói. Có chăng là độ hai năm nữa. Phải giữ mồm, giữ miệng. Không bao giờ đi về nơi cây cối um tùm, có rừng, có núi. Tai nạn xẩy ra ở chỗ đó đấy. Ông Năm năn nỉ xin Cụ nói thêm thì Cụ nói:

Hai năm nữa vận xấu sẽ đến, phải TU, phải làm phước, cầu nguyện mới hy vọng tránh được tai họa lớn lao. Nhưng, nếu không có can đảm từ bỏ công danh, rút lui sống một cuộc sống an phận thủ thường thì e tránh không được nghiệp quả.

Ông Hoàng Thụy Năm đã quên lời dặn của Cụ Diễn khi làm Đại Tá bên cạnh UHQTKSĐC. Ông cho xây nhà ở Dĩ An, Biên Hòa, cho vợ bé ở và cuối tuần ông về đây ở. Đây là nơi cây cối um tùm và là nơi mà Cộng Sản hoạt động khá mạnh, ít ai dám ở, dám lui tới ban đêm. Ông Năm đã chết như Cụ Diễn đã nói, chỉ không biết ai đã giết ông.
[/B]
Phạ Sự , Nhẫn Sự , Bất Sinh Sự
Bình Tâm , Thủ tâm , Mạc Sinh Tâm
怕 事 ,
事 , 不 生 事
平 心 . 守 心 . 莫 生 心
Trả lời


Messages In This Thread
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:32 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:37 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:41 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:42 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:46 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:49 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:52 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:54 AM

Các chủ đề có liên quan...
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới gửi
  Những nét tướng nốt ruồi Hàn Sĩ Ngô 1 196 05-05-2012, 11:32 PM
Bài mới gửi: congdoan911
  CÁI DÂM trong TƯỚNG MỆNH HỌC Người Lái Đò 0 129 18-04-2012, 01:21 PM
Bài mới gửi: Người Lái Đò
  Nhân tướng học Phần 3 - Số phận qua Khuôn mặt tran_huyen139 0 320 25-02-2012, 01:28 PM
Bài mới gửi: tran_huyen139
  Nhân tướng học Phần 2 - Số phận qua Khuôn mặt tran_huyen139 0 173 25-02-2012, 01:26 PM
Bài mới gửi: tran_huyen139
  Nhân tướng học Phần 1 - Số phận qua Khuôn mặt tran_huyen139 0 201 25-02-2012, 01:23 PM
Bài mới gửi: tran_huyen139

Chuyển đến diễn đàn:


Những người đang xem chủ đề này: 1 khách