Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Chuyện Về Tướng
#6
Tướng Người Cấn Cái

Cụ dạy: Người có tướng “cấn cái” là người cao hơn bình thường, gầy gò và vai ngang. Khi đứng cũng như khi đi lại thấy hai tay vướng víu, cấn cái không được tự nhiên. Mấy người tướng “cấn cái” có thể giàu, nhưng chưa chắc đã sống lâu hoặc hạnh phúc.

Nhà tôi có người anh họ cô cậu ruột, tên là NTN làm Tổng Giám Đốc một ngân hàng ở Sài-gòn. Anh tướng người “cấn cái”, khi qua được Mỹ anh ta mang được khá nhiều tiền. Anh có vợ và bốn con. Vợ anh trẻ hơn anh nhiều. Sang Mỹ được ít năm, vợ anh đi theo trai, bỏ anh và ôm theo rất nhiều tiền cua anh.

[B]Tai Khít

Cụ dạy: Tai khít là tai “kiến diện bất kiến nhĩ”, nghĩa là nhìn mặt không thấy tai. Những người thành công thường có bộ tai này. Cụ bảo tôi cũng có bộ tai này. Có tai này khó lòng mà đi làm công cho người ta được lắm. Không bị đuổi thì cũng xin nghỉ việc thôi. Từ ngày sang Mỹ, tôi cũng có xin đi làm để kiếm đồng lương cố định để nuôi con. Nhưng chả bao giờ được yên. Bị cho nghỉ việc hay phải nghỉ việc ngang xương vì lý do này hay lý do khác.

Cụ lấy thí dụ về Tổng Thống Thiệu để giảng cho tôi. Tai ông Thiệu rất tốt. Tuy mắt láo lia láo lịa là người xảo trá, lời nói không thể tin được. Nhưng trong hàng tướng lãnh ở miền Nam không có anh nào qua mặt được ông Thiệu cả. Ông Thiệu đã nắm quyền 10 năm. Một vận được tính là 10 năm. Tổng Thống Ngô đình Diệm cũng “ăn” được một vận 10 năm, từ 1954 đến 1963 do tai tốt. Khi tính thì kể cả năm đầu, 63 – 54 + 1 = 10.

[B]Hoàng Tử Charles

Khi xem hình Hoàng Tử Charles của nước Anh, Cụ bảo tôi: Anh này tai vểnh, xương yết hầu lòi ra cho nên chả bao giờ lên làm vua cả, suốt đời chỉ ngồi chơi xơi nước. Anh này mà làm vua thì nền Quân Chủ Lập Hiến của nước Anh chắc đến ngày cáo chung rồi. Thường người có xương yết hầu lồi ra như vậy thuộc thành phần lao động, vua chúa chẳng thể có

[B]Bà Nguyễn Cao Kỳ Sửa Sắc Đẹp

Đầu năm 1965, gia đình tôi và ba gia đình bạn bè nữa rủ nhau đi Nhật du lịch nhân có người bạn là anh Vĩnh T. đang làm Đại sứ ở đây. Ở Nhật thì chúng tôi tình cờ lại ở chung khách sạn với bà Nguyễn cao Kỳ. Sau chúng tôi biết được là bà Kỳ đi Nhật để sửa sắc đẹp.

Về Sài-gòn ít lâu, anh Trần tiến D. – anh là một người rất thân của Cụ Diễn – cho chúng tôi biết bà Kỳ đa nhờ chị D. mời Cụ lên nhà chị và bà ta sẽ đến để nhờ Cụ xem hộ. Sau khi Cụ xem cho bà Kỳ, một bữa nọ anh D.đi ăn cơm với chúng tôi và có kể rằng sau khi ngồi nói chuyện với bà Kỳ một lúc thì Cụ bảo: Rất tiếc tướng của bà đang quí mà lại đi sửa nên phá hết rồi. Công danh của ông nhà khó mà bền được. Ông có giỏi thì cũng chỉ còn một năm nữa. Đúng như Cụ nói, cuối năm đó thì phe ông Kỳ hết thời.

Cụ bảo người nào có tướng của người đó. Trừ trường hợp trên tướng có cái gì quá đáng thì mình mới phải sửa. Khi sửa thì phải chấp nhận hậu quả của sửa. Hậu quả đây không phải là rủi ro về y khoa mà là hậu quả về sự thay đổi của tướng. Thí dụ một phụ nữ Việt Nam mặt đang tròn trịa, phúc hậu đi giải phẫu thẩm mỹ để làm cho mặt có góc cạnh, mắt lớn, mũi cao, môi mọng như người mẫu tây phương.
[/B][/B][/B]Ông “Cao”

Cụ quen rất thân với gia đình này. Còn tôi thì quen với anh Cao từ khi anh này mới mở tiệm thuốc tây tại Huế. Anh Cao là đàn em của Phan văn Giáo, Thủ Hiến Trung Việt. . . . Cao là người rất hiền lành, nhưng khôn ngoan vô cùng. Rất chân tình với anh em, bạn bè. Giúp ai được gì là giúp liền. Khi vào Sài-gòn thì Cao mở công ty VPO vừa để nhập cảng, vừa để bào chế thuốc. Tôi hỏi Cụ về chuyện gia đình của Cao, Cụ nói: Trong hoàn cảnh của họ thì mình phải hiểu là “thân nào thì nghiệp ấy”.

Tôi hỏi Cụ về tướng của anh Cao thì Cụ dạy: Anh này có tướng may mắn lắm. Ngoài ra lại còn có số làm ăn chung với các nguyên thủ quốc gia. Thật vậy, khi còn là sinh viên ở Hà-nội, anh ta đã là thủ lãnh phong trào thanh niên, sinh viên Đông Dương. Nhờ đó anh ta được tiếp xúc với Đại tá Pháp Ducoroy (là đặc trách thanh niên của Toàn Quyền Decoux) và dần dà quen biết Toàn Quyền Decoux. Sau này là tay chân của Phan văn Giáo, Thủ Hiến Trung Việt, rồi là cận thần của Ngô đình Cẩn, em Tổng Thống Ngô Đình Diệm, rồi làm Ủy Viên Tài Chánh cho Cần Lao của Ngô đình Nhu. Thời Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu thì Cao lại làm Bộ Trưởng Liên Lạc Quốc Hội. Tất cả những chức vụ này chỉ là bình phong để Cao và vợ gần như độc quyền về dược phẩm ở miền Nam Việt Nam. Tiền lời chia chác với các lãnh tụ nên công việc làm ăn vững như bàn thạch.

Khi gia đình này xây một biệt thự, to lớn, tráng lệ như một cung điện trên đường Phan thanh Giản, tôi có hỏi Cụ về căn nhà này. Cụ chỉ nói vỏn vẹn có mấy chữ: Anh này không được ở nhà này. Khi nhà còn đang xây thì anh Cao khám phá ra bị ung thư cổ. Phải đi ngoại quốc nhiều lần để điều trị. Tôi hỏi Cụ: Liệu anh Cao có qua được không. Cụ không trả lời vào câu tôi hỏi mà lại nói: Anh này số chết trên trời. Quả thực anh Cao trong lần đi chữa bệnh lần chót, đã chết khi máy bay còn đang bay trên trời. Tôi tò mò hỏi Cụ về tương lai của gia đình này. Cụ bảo Cụ rất mến bà Cao . . . . Vợ chồng anh này chỉ làm giàu, chứ không hại ai. Trông mặt cả vợ cả chồng thì thấy. Tóm lại của cải có thể truyền xuống tới đời con cái. Nhưng, Cụ còn nói là sau này con cháu anh Cao đều sống và lập nghiệp ở nước ngoài. Năm 1975 cả gia đình di tản sang Mỹ đầy đủ. Các con anh Cao đều học hành thành đạt. Hai mươi năm sau cả gia đình lại kéo nhau hết về nước làm ăn và gây dựng lại công ty VPO. Nghe nói công ty này còn lớn hơn công ty VPO thời trước 1975 và có thế lực . . . rất lớn. Hy vọng những người trong gia đình này tạo nhiều phúc đức để có thể thay đổi lời Cụ Ngô Hùng Diễn nói về các con, các cháu cua anh Cao. . .

[B]Ông Bà H.

Bà H. quen biết Cụ từ khi còn ở Hà-nội. Ông bà vào Sài-gòn sau Hiệp Định Genève và ít năm sau thì ông bà H. và mấy đứa con còn nhỏ đi Pháp. Khoảng năm 1960, bà nhờ người về hỏi thăm Cụ Diễn là nếu gia đình bà muốn về Sài-gòn chơi có được không. Cụ khuyên là không nên. Bà H. vẫn từ Pháp về Sài-gòn chơi vì nghĩ ít tuần thì chắc không sao. Khi ở Sài-gòn bà có đến thăm Cụ, Cụ vẫn tiếp nhưng không nói gì cả. Ít lâu sau có một vụ nổ do phá hoại ở quán Ngân Đình, Bến Bạch Đằng Sài-gòn. Con trai bà H. bị tử nạn tại đây. Ông H. từ Pháp về để đưa đám con. Sau đám ma, Ông bà H. đến hỏi Cụ xem là nên ở Sài-gòn hay trở lại Pháp. Cụ bảo: Bà thì có thể ở lại, nhưng ông thì phải đi liền, nếu không thì cuộc đời sẽ cơ cực như thằng ở, mà là thằng ở không công, vợ và con cái sẽ không ai nhòm ngó tới.

Bà H. không làm cách nào để bắt ông chồng về lại Pháp ngay. Ông ta muốn ở lại Sài-gòn ít lâu rồi mới về Pháp. Bà H. đành chịu. Chừng ba, bốn tháng sau nghe nói ông H. mê bà chủ tiệm nhảy Mỹ Phụng. Anh này chỉ là một trong những anh mê gái, đưa tiền cho gái chứ chả nước non gì. Anh ta gần như ở lì nhà cô này, giặt giũ quần áo, lau nhà, rửa bát,. . . làm đủ mọi việc như đứa ở, nhưng là đứa ở không công. Vợ con can ngăn không được, cuối cùng thì từ anh ta. Hết tiền thì anh ta bị cô nhân tình hờ đuổi ra đường. Con cái không cho vào nhà, bà vợ thì đã về Pháp để trông nom tiệm ăn, nên ông H. sống rất bệ rạc và cơ cực. Thương tình, bà H. về Sài-gòn đón ông H. trở về Pháp. Vợ chồng còn ở với nhau hay không, không ai biết nữa.

[B]Hình Tướng và Thần Tướng

1. Tướng gấu trắng: tướng này khi cần nhanh thì rất nhanh, khi cần chậm thì rất dè dặt, cẩn thận. Tướng gấu trắng thuộc loại hiếm, nên người có tướng này cũng thuộc loại người đặc biệt.

2. Tướng một người mà trông giống một con thú nào đó thì người đó cũng bị ảnh hưởng – nhiều, ít còn tùy – bởi tướng con thú đó. Thí dụ như một người tướng con rùa thì không nên mong mình trở thành một Lý tiểu Long – một võ sư số một của thế giới và là một tài tử nổi tiếng thế giới.

Một Số Tướng Thường Gặp

1. Người hay thở hắt ra: tướng lao đao, hay lo nghĩ viển vong.

2. Mắt ướt: quyến rũ, đa tình, số khổ về tình, bẽ bàng về tình.

3. Ăn nhanh mà không khua bát đĩa: quí tương.

4. Đi nhanh mà gót giầy không nện thình thịch xuống đất: quí tương.

5. Đi nhanh mà như bay trên đất; thuộc tướng khinh phù, lao đao và nhiều đau kho.

6. Người cao, mập, đi nhanh mà thân thể uyển chuyển như rồng: quí tương.

7. Tượng để ngoài sân, ngoài vườn: dễ bị ma quỉ nhập vao.

8. Đòn “chông” nhà đối diện đâm thăng vào nhà mình: làm ăn không khá, ở không yên.
Có khi còn mang họa chết. Tôi còn nhớ tòa nhà Tổng Nha Ngân Khố ở Sài-gòn. Đòn chông của tòa nhà này đâm thẳng sang đường bên kia, do đó chẳng có sở nào, công ty nào nằm phía đối diện với tòa nhà này mà làm ăn ngóc đầu lên nổi. Trước hết là tòa báo Thần Chung. Chủ báo mua một miếng đất , dù không trực diện với đòn chông, rồi xây lên trụ sở cho tờ báo. Chủ báo đã bị tử nạn. Sau đến là cao ốc 18 tầng định xây để làm Ngân Hàng Quân Đội. Cụ bảo: đòn chông đâm thẳng vào mặt thì sống làm sao được. Thật vậy, 15 năm sau khi xây xong, cao ốc này vẫn để trống. Đòn chông là cây đà trên nóc, nơi hai mái nhà gap nhau.

9. Cổng và cửa nhà: Ông bà Mai văn H., nguyên là cựu Đại sứ tại Thái Lan thời Tổng Thống Ngô đình Diệm. Sau khi Cụ Diệm chết thì ông bà trở về Sài-gòn và làm lại nghề buôn bán phụ tùng xe hơi. Ông bà cho xây một kho hàng khổng lồ bằng vật liệu nặng ngay sân trước, che cả cửa chính ra vào. Một hôm tôi có dịp ghé nhà ông bà H. và Cụ cũng đi cùng với tôi. Lúc đó kho hàng xây đã sắp xong. Lúc ra về, Cụ bảo tôi: Nếu “toa” quen nhà này thì làm ơn bảo cho họ là không được xây kho hàng ở chỗ này. Nếu xây như thế này thì chủ nhà khó tránh được bệnh nan y về phổi, tim, gan – nghĩa là bệnh về lục phủ. Mặc dầu tôi có quen hai người con rể của ông bà, một người là Thượng Nghị Sĩ Lê phát Đ. và một người là Nguyễn văn S. buôn bán ở đường Trần Hưng Đạo, nhưng tôi không dám nói vì họ theo Thiên Chúa Giáo nên chắc là không tin. Không đầy một năm sau thì bà H. bị bệnh và chết vì nước đọng trong phổi. Cụ bảo tôi là xem nhà, cái cửa chính, cái cổng ra vào phải rất rõ rệt, ví như mặt, mũi, . . . người ta
[/B][/B]Biệt Thự Gia Đình Tôi

Chúng tôi có một biệt thự tại đường Thoại Ngọc Hầu, Tân sơn Nhất, Gia Định. Cụ bảo chúng tôi trước khi dọn vào ở phải sửa nhiều thứ thì hy vọng mới ở được vì đất của căn nhà này rất dữ. Cụ bảo nếu không phải là tôi thì Cụ khuyên là không nên ở nhà này. Tôi có tướng gấu trắng, nên cũng thuộc người có “tướng tinh”.

Sau đây là những điều Cụ bắt sưả :

1. Sân trước phải xây một cái hồ rộng. (Khu đất naỳ khô, thiếu sinh khí.). Tôi xây một hồ tắm một chiều 10 mét , một chiều 20 mét .Xung quanh có rất nhiều cây cảnh. Mỗi lần đến chơi, Cụ hay ra đây ngồi ngắm cảnh.

2. Sân sau cũng phải đaò một cái hồ nhỏ (Lý do cũng như trên ). Toi đaò hai cái hồ. Cái lớn để nuôi cá. Cái nhỏ để trồng sen, trồng bông súng. Vườn sau tôi trồng rất nhiều cây mang từ Huế về.

3. Cổng phải xây một cái lớn và cao để cho xe hơi vaò và hai cổng nhỏ hai bên để người ra vaò . Đây là loại cổng “Tam Quan”, nhưng xây phải kheó , đừng để người ngoài nhìn biết ngay là cổng “Tam Quan”. Tôi hỏi thì Cụ baỏ : Đây là cổng nhà Quan. Nhà naỳ phải là Đại quan cuả Triều đình thì may ra mới ở được . (Đất sát). Tôi ở đươc vì tôi cung có số lam quan. (Ngay từ lúc mới quen Cụ mười mấy năm trước Cụ đã khuyên tôi đừng bao giờ dính vaò chính trị mặc dù có số làm quan).

4. Nhà có sẵn một giếng nước , Cụ khuyên để nguyên như vậy , đừng lấp đi.

5. Xung quanh nhà xây bằn g đá xanh, Cụ baỏ phải dùng xi-măng quét che.

6. Ngoài vườn tìm một chỗ kín đaó nhưng trang trọng để xây một miếu thờ Thổ Thần . (Đất nhà naỳ là linh địa).

Chúng tôi ở nhà naỳ được từ năm 1968 đến 1975. Rồi cũn g phải bỏ nhà ra đi. Nhưng trong những năm ở trong nhà naỳ , gia đình chúng tôi gặp vui thì ít mà buồn thì nhiều , làm ăn lên cao cũng có, nhưng khó khăn cũng chồng chất . Cuối cùng thì tay trắng ra đi để lại cả gia sản . Tuy nhiên, nhờ ơn Cụ, vợ chồng tôi và bảy đưá con trong mấy năm ở trong nhà naỳ đều đươc bình an, mạnh khoẻ , hạnh phúc và vaò nhưng ngaỳ chót cuả miền Nam gia đình tôi được ra khỏi nước một cách dễ dàng hơn rất nhiều gia đình khác.

[B]Nghiệp Quá Nặng Chớ Nên Đụng Tới

Một hôm Cụ đến chơi thì gặp bà Cụ sinh ra nhà tôi và người giúp việc cho bà Cụ. Hai người naỳ đang ở nhà tôi chờ căn phòng trong một chung cư cuả tôi ở đường Nguyễn Minh Chiểu sưả chưã xong thì dọn sang. Cụ biết là bà Cụ nhạc tôi và bà người làm rất là khắc với tôi nhưng Cụ không nói gì cả. Cụ chỉ đem chuyện naỳ nói với nhà tôi thôi. Đợi khi bà Cụ và bà giúp việc dọn sang chỗ ở xong xuôi rồi Cụ mới nói cho tôi biết . Theo Cụ xem tướng để giúp cho người ta nhưng đừng vì quá sốt sắng mà làm cho người ta gặp khó khăn quá đáng, nhất là có những cái xấu mà mình chả làm gì tự nó cũng sẽ qua đi. Có những cái do nghiệp quá nặng mà ra, thì cũng chả nên đụng tới . Nhiều khi cái giá phải trả để tránh cái hoạ còn nặng hơn cái hoạ . Xem tướng mà dính vaò những việc do nghiệp chướng mà ra thì người xem tướng cũng tổn đức lắm đó.

[B]Những Lời Nhắn Nhủ Cuối Cùng Của Cụ

Vaò năm 1973-74 trước khi Cụ mất (tháng Tư 1974), Cụ luôn nhắc nhở tôi thu góp được bao nhiêu tiền thì được , rồi đem gia đình, con cái ra ngoại quốc để sinh sống và cho chúng nó học hành. Năm 1972 Cụ có nói với ông TQQ, một người học trò cuả Cụ là: Năm năm nưã thì nước mình sẽ “thống nhất ”, nhưng “đỏ” hết . người học trò naỳ tính ra thì chuyện thống nhất sẽ xảy ra vaò năm 1976 năm 1972 kể là năm thứ nhất . Năm 1974 Anh ta đi Mỹ một năm rồi về năm 1975. Anh ta đã lầm . Việt Nam đã “đỏ” hết vaò năm 1975, nhưng Quốc Hội “thống nhất ” mãi năm 1976 mới bầu. Thật là Thiên Cơ.
[/B][/B]TÀI LIỆU CỦA BÀ DƯƠNG THỊ TƯỜNG

Bà Chủ Tiệm Vàng

Khoảng năm 1945, có một bà chủ tiệm vàng nhờ Cụ xem. Sau khi nói một vài chuyện cho bà naỳ thì Cụ chép miệng nói : Đời bà đáng tiếc là có một thời gian phải tạm “làm điếm ”. Bà naỳ nghe xong thì nổi nóng và vô lễ với Cụ. Cu thôi không nói nưã và bỏ ra về. Chiến tranh xảy ra, nhiều người phải rời Hà- nội . trong đó có bà chủ tiệm vàng. Khi trở về Hà- nội lại thì bà naỳ trắng tay. Gia đình bà ta càng ngaỳ càng túng quẫn . Cuối cùng phải đi làm “gái gọi ” để lấy tiền nuôi gia đình. Sau naỳ bà ta gặp lại Cụ, bà ta quì xuống xin Cụ tha lỗi . Nghe bà ta nói lại là Cụ baỏ bà ta: Tôi thương bà chứ ai lại giận bà. Tôi phải xin lỗi bà vì tôi đã nói thẳng quá. (đức khiêm tốn quý lắm thay - NCMai)

[B]Ông Năm Quận Trưởng

Hồi còn ở Hà-nội, ông Năm đến thăm Cụ Diễn cùng với hai người con trai. Ông giới thiệu hai người con trai với Cụ rồi xin Cụ cho biết về tương lai của hai người con này. Cụ bảo: Anh làm gì có con mà hỏi. Ông Năm bẽn lẽn dẫn hai người con về. Hai người con theo ông là con riêng của bà vợ hai mà ông nhận là con ông và giấu hết mọi người. Hôm sau ông Năm trở lại gặp Cụ để xin lỗi và thuật chuyện cho Cụ nghe. Cụ khuyên nên cho hai cậu con riêng đi học xa không nên để ở nhà. Bà vợ hai không chịu. Ít lâu sau đó thì ông Năm bị Việt Minh ám sát chết. Đây là trường hợp “con khắc cha – dù là con riêng của vợ.”

[B]Tránh Đám Đông

Ông B. một người quen trong gia đình tôi một hôm được Cụ xem cho. Cụ bảo: Anh có số chết bất đắc kỳ tử trong đám đông. Vậy nếu thấy đám đông thì nên tránh, đừng có đến gần. Năm ấy ở Hà-nội có tổ chức chợ Phiên mừng lễ 14 tháng 7 của Pháp và có môn leo cột mỡ. Anh B. mon men đến xem. Thình lình cột đổ đè vào anh, làm anh chết ngay tại chỗ.

[B]Con Bé Dung

Một hôm Cụ đến nhà chơi, Cụ trông thấy con Dung đang chơi ở ngoài sân. Lúc đó con bé Dung mới độ 15-16 tuổi. Con bé học trường “Đầm” và rất xinh xắn, trắng trẻo. Nói chuyện với mấy người trong nhà một lúc, Cụ gọi: Cháu ơi! vào ông nói cái này. Cụ nói với mẹ bé Dung: Con bé này sắp gặp một thằng người dong dỏng cao, da trắng mét, người trông như ống tre, . . Phải tránh xa thằng này. Nếu không thì cuộc đời khổ trăm bề, đời sống như ăn mày. Quay sang mẹ bé Dung, Cụ nói: Thằng này giống như người ma, đi khập khễnh.

Không biết cháu có qua được không. Nửa năm sau thì Dung dẫn một thằng bạn trai về nhà chơi. Thằng bé tên Q., Cả nhà hoảng kinh vì thằng bé giống đúc người mà Cụ Diễn đã tả trước. Mọi người cố gắng khuyên răn cho cháu Dung quen cũng được nhưng phải tránh đừng để mang bầu, chứ không dám quyết liệt quá. Thế mà Dung vẫn mang bầu và bỏ nhà theo thằng bé đó luôn. Khi gia đình di tản qua Mỹ năm 1975, thì Dung kẹt lại ở Sài-gòn. Suốt mấy chục năm Dung sống như ăn mày và khổ sở đủ điều. Mặc dầu có đứa em gái ở Mỹ gửi tiền về giúp đỡ, nhưng thằng Q. lấy hết đi bao gái. Bao nhiêu lần định bỏ thằng Q. nhưng đều không bỏ được vì thằng chồng đe là bỏ nó, nó sẽ giết chết. Mãi đến năm 1995, Dung mới xa được thằng Q. vì nó có vợ khác. Lúc đó con bé Dung trông tiều tụy, già nua như bà cụ trên 60 tuổi vậy. Nhưng cũng như Cụ đã nói trước là phải ngoài 30 tuổi, mới bỏ được thằng này và sau khi bỏ thì sẽ gặp được một người bạn trai khác, trai tân, ít tuổi hơn Dung cả chục tuổi, dáng đứng hơi ưỡn người ra, mắt sâu, da ngăm ngăm, không đen, không trắng. Dung đã gặp được cậu này, tên H. và ít lâu sau thì lấy nhau. Hai đứa có được ba người con, hai gái, một trai. Chồng sau là một nhạc sĩ tây ban cầm nổi tiếng ở Sài-gòn. Mấy năm sau người em gái bảo lãnh cho đoàn tụ ở Mỹ. Sang tới Mỹ, Dung và hai đứa con gái đi làm “nail” luôn. Sau đó mua được hai tiệm “nail”. Chồng thì đi đánh tây ban cầm cho các buổi họp mặt của Mỹ cũng như trong cộng đồng Việt Nam. Cả gia đình Dung đều rất sùng đạo Phật, sùng đạo hơn bất cứ người nào trong gia đình. Đặc biệt thằng con trai chuyên vẽ ảnh Đức Phật, linh động đến độ ai cũng muốn thỉnh về để thờ. Hiện nay thì vợ chồng và con cái của Dung sống rất đầy đủ, con cái đều học xong đại học. Một cái nợ phải trả 20 năm. Cả người chồng đầu và đứa con trai với anh này đều nghiện ngập và chết thê thảm trong đói rách.

[B]Nhân Duyên Tiền Định

Bà Đức L. là một người chuyên môn thầu vé số rồi bán lại cho người bán lẻ. Mỗi tuần như vậy bà ta lời cả bao nhiêu triệu đồng. Dĩ nhiên là có chuyện chia chác với các “quan” trong Nha Kiến Thiết, nơi phát hành vé số và cho đấu thầu vé số. Có lần làm ăn bị vỡ lở bà bị liên lụy. Bà chạy đến Cụ Diễn vấn nạn. Bà Đức L. đã quen Cụ Diễn từ ngày ở Hà-nội. Cụ bảo: Kỳ này bà khó thoát lắm. Nhưng có bị bắt thì 28 Tết cũng sẽ được tha về. Cụ tiếp: Khi bà về rồi thì vào ngày mồng 1 hoặc mồng 2 Tết, sẽ có một người khách rất đặc biệt đến thăm bà. Người này cao lớn hơn ông Nguyễn cao Kỳ, đầu tròn như quả đu đủ, mắt to, trán có ba vết nhăn chạy ngang . Sau bà sẽ lấy người này. Đời sống vợ chồng rất hạnh phúc. Người đàn ông này rất tử tế và rất chiều chuộng vợ. Bà Đức L. nghe vậy thì nghe, nhưng không quan tâm lắm. Bà rời Hà-nội từ năm 1954 và chồng bà thì kẹt lại ở Hà-nội. Bà đã 50 tuổi nên đâu còn nghĩ tới chuyện lấy ai. Nhưng đúng như Cụ nói, bà bị Công An bắt, ngày 28 Tết thì được tạm tha đợi ngày ra tòa, ngày mồng 2 Tết thì một ông ký giả tên Tô V. đến nhà gặp bà Đức L. để tìm hiểu về vụ vé số để viết bài bênh bà Đức L. vì ai cũng biết bà bị kẹt giữa hai ba phe thuộc các Bộ khác nhau trong Ủy Ban cho đấu thầu. Thế rồi hai người lấy nhau. Sống với nhau cho tới già. Ông Tô V. đã mất. Mỗi lần nói chuyện về ông Tô V., bà Đức L. vẫn còn xao xuyến lắm. ^^
[/B][/B][/B][/B]TÀI LIỆU CỦA ÔNG TRẦN VĂN HÀI Bút Hiệu Từ Thức

Thị Trưởng Hà-nội Thẩm Hoàng Tín

[Ảnh: thamhoangtin2.jpg]

Ông Thị trưởng Hà-nội Thẩm Hoàng Tín gốc Triều Châu, Tầu. Bố mẹ đến lập nghiệp tại Hà nội từ lâu. Tên khai sanh là Thẩm Tín. Thuở bé được sang Pháp du học, đậu bằng dược sĩ, trở về Việt Nam, ở Hà-nội hành nghề. Có một cửa hàng bán thuốc tây tại phố cửa Nam, mang tên là tiệm thuốc cửa Nam. Sau này làm con nuôi cụ Hoàng trung Huân, thân sinh Bác sĩ Nha khoa Hoàng cơ Bình, Luật sư Hoàng cơ Thụy và Giáo sư Hoàng cơ Nghị, nên ông Thẩm Tín đổi tên là Thẩm hoàng Tín. Ngoài nhà thuốc cửa Nam, Ông Thẩm hoàng Tín còn có phòng thí nghiệm, bào chế lớn và một cửa hàng thuốc tây nữa ở đường Đồng Khánh. Người vợ đầu tiên của ông Thẩm hoàng Tín là một người Tầu lai, có với nhau 3 đứa con, rồi ly dị. Sau này ông lấy bà Thành, vợ góa của ông Huyện Thành. Sau khi lấy ông Thẩm hoàng Tín rồi bà mới đi học Dược tại trường Thuốc Hà-nội. Đậu Dược sĩ rồi thì bà trực tiếp trông nom các tiệm thuốc để ông Tín có thì giờ lo chính trị.

Ông Tín được bổ làm Thị trưởng Hà-nội. Ông có tiếng là liêm khiết, siêng năng. Làm Thị Trưởng nhưng không lĩnh lương. Ông Tín thích giao du với giới trí thức, chính trị. Ông có tham vọng muốn làm Thủ Hiến Bắc Việt, thay thế Thủ Hiến Nguyễn hữu Trí, người của Đại Việt quan lại. Ông Tín ăn mặc rất chải chuốt, lúc nào cũng đúng mốt – áo quần toàn may bằng hàng đắt tiền, để râu mép kiểu Clark Gable (đại tài tử Mỹ). Đi ngoài phố thường chống ba-tong tuy mới chỉ 40 tuổi, ăn nói từ tốn, đàng hoàng, khiêm nhường lắm. Anh em miền Nam ra Hà-nội, gặp ông Tín, đều gọi ông là “Monsieur Impeccable” (ông Không-Chê-Được!!!). Ông Tín cũng rất thích xem tướng, số. Nghe nói thày nào hay ông đều xin mời về nhà, không kể tốn kém. Ông Tín chơi với tôi rất thân và đã từ lâu. Biết tôi có quen Cụ Diễn, ông Tín năn nỉ giúp ông mời Cụ Diễn về nhà chơi. Tôi có đưa Cụ Diễn đến nhà ông Tín mấy lần, giới thiệu cho hai bên biết nhau. Ông Tín tế nhị, không dám hỏi thẳng Cụ nhờ Cụ xem cho. Còn Cụ Diễn thì chỉ thỉnh thoảng nhìn ông Tín, nhưng chỉ nói bâng quơ chứ không nói gì tướng số cả. Có một lần khi ra về, tôi mạnh dạn hỏi Cụ xem Cụ đã xem cho ông Tín kỹ chưa và ông Tín có làm “to” được không? Chẳng hạn như làm Thủ Hiến Bắc Việt, Bộ Trưởng hay Thủ Tướng? Cụ Diễn chỉ cười và thủng thẳng nói: Tôi chưa xem kỹ, phải đợi xem lại kỹ thì mới dám nói. Một buổi nhân dịp Tết Trung Thu, chúng tôi ăn cơm chiều xong, thì rủ nhau đến nhà ông Tín lên sân thượng ăn bánh Trung Thu, uống trà sen, ngắm trăng rằm. Bữa đó có tới hai chục khách khứa, bạn bè. Trong đó có Kỹ sư Lê văn Ngọ, thi sĩ Huy Kinh, Luật sư Nguyễn văn Huyền. Khoảng 10 giờ đêm thì bà Tín về và lên tham dự ăn bánh, ngắm trăng với chúng tôi. Một lúc sau, bà Tín thưa với Cụ là bà muốn xin Cụ dạy cho vài điều. Bà xin Cụ cứ nói thẳng cho, lành dữ thế nào cũng xin Cụ dạy cho. Mọi người phụ họa năn nỉ Cụ hộ bà Tín. Cụ ngập ngừng mãi, rồi thong thả nói: Bà Thị Trưởng dạy, tôi xin vâng lời, nhưng tôi xin nói trước, tôi không phải là người xem tướng số chuyên nghiệp đâu. Lúc rảnh rỗi có nghiên cứu, rồi học hỏi với bạn bè, biết lõm bõm vài ba câu. Nếu có điều gì sai thì xin bà Thị Trưởng và quí vị thứ lỗi cho. Nói xong Cụ nhìn bà Thị Trưởng một lần nữa rất nhanh, rồi nói: Bà có số vượng phu ích tử, có tay làm giàu, . ., chỉ có cái là cao số, có lấy chồng thì rồi cũng phải qua cầu lần nữa. (Bà đã lấy ông Huyện Thành và đã góa). Nghe vậy bà hỏi Cụ là bà và ông Tín có ăn đời ở kiếp với nhau không? Cụ bảo: Tất nhiên là ông bà sống với nhau rất hạnh phúc, giàu có, danh giá,. . ., con cái thành đạt hết. Nhưng bà sẽ đi trước ông mặc dù ông lớn tuổi hơn bà. Nói là đi trước, nhưng cũng phải ở tuổi 60. Số là như vậy, nhưng chắc gì tôi đã nói trúng. Bà cứ chăm giữ gìn sức khỏe, không nên làm việc quá sức, không nên lo nghĩ nhiều, việc gì phải đến sẽ đến. Ăn ở hiền lành, làm phước thiện, bố thí, thì tăng thọ. Đức năng thắng số. Cụ Diễn nói đến đây thì ngừng, không nói thêm câu nào nữa. Ông Tín không di tản vào Nam khi Hiệp Định Giơ-neo ký kết. Sau khi Việt Minh vào Hà Nội, ông Tín bị liệt vào loại trí thức phản động và bị đưa đi cải tạo, sau đó cũng được thả về và cho dạy học ở đại học Y-Dược Hà-nội. Khi ông Tín đi học tập, bà Tín ở nhà lo, buồn và đương đầu với nhiều chuyện nên phát bệnh tim và qua đời. Lúc đó bà chưa tới 60 tuổi, như Cụ Diễn đã dạy trước. Hôm ăn bánh ngắm trăng Cụ không xem cho ai nữa. Ông Tín nể Cụ nên cũng không dám ngỏ lời xin Cụ xem. Tuy nhiên lúc về khi ra tới cửa thì Cụ nói với ông Tín: Lần sau, nếu có dịp gặp lại, tôi sẽ xin cố gắng xem cho ông Thị Trưởng. Được biết, ông Tín sau khi học tập về ít lâu thì lấy một bà thứ ba nữa.

Chừng hơn một tháng sau ngày ăn bánh ngắm trăng chúng tôi lại có dịp đến chơi nhà ông Tín. Hôm đó là chiều Chủ nhật. Chúng tôi ngồi ở phòng khách, uống cà-phê. Qua một vài câu chuyện, Cụ Diễn bắt đầu nói: Bây giờ không có ai, không có bà nhà, tôi sẽ xem tướng cho ông Thị Trưởng, tôi sẽ nói thật, nếu có điều gì quá đáng xin ông thông cảm. Ông Thị Trưởng cao số lắm. Người vợ đầu nếu không bỏ sống thì cũng bỏ chết. Bà thứ nhất bỏ rồi, bà thứ hai không bỏ nhưng rồi cũng phải xa nhau, khi ông bà xa nhau thì bà sẽ qua đời vào khoảng 60 tuổi. Ông Thị Trưởng sẽ lại có bà thứ ba. Bà này cao số lắm. Bà này cũng đã hai, ba đời chồng, ăn chơi, phá của, . . . Bà này sống rất lâu và có tướng góa, nghĩa là ông Thị Trưởng sẽ chết trước bà thứ ba này. Ông Thị Trưởng có tướng con Hạc vì người mảnh khảnh, xương nhỏ, nhìn có vẻ khô khan, dù ăn uống tẩm bổ ông cũng không thể nào béo được. Người tướng Hạc đa số là đi tu. nhưng ông thuộc Hạc phá giới. Hai ba vợ lại thêm một tá nhân tình. Sau này Hạc sẽ không bay ngang trời nữa mà sẽ bị đuổi vào rừng. . . bị nhổ hết lông, trụi cánh, không còn tung tăng đây đó nữa mà trở thành “oiseau deplumé”– Cụ dùng tiếng Pháp, nghĩa là “chim bị nhổ lông”. Ông không còn giàu có, sung túc như trước nữa. Con cái chả đứa nào thành đạt, học hành tầm thường. Ông buồn rầu, đi tới nơi xa, rồi chết lẻ loi nơi xứ lạ quê người. Cụ nói xong, thấy ông Tín có vẻ buồn, nên Cụ cười và an ủi: Tôi đoán vậy thôi, chắc đâu đã trúng. Tôi nói trật là thường. Ông Thị Trưởng cứ ăn hiền ở lành, mọi sự đã có Trời !!! SỐ vậy nhưng có ĐỨC, SỐ cũng phải thay. Nếu không ai còn cần phải “Tu, làm điều lành, làm phước làm cái gì.” Quả vậy, sau này gia đình ông quyết định ở lại Hà-nội khi Hiệp Ước Giơ-neo ký kết. Ông Tín bị bắt đi học tập, hai hiệu thuốc bị tiêu tan hết (không biết có phải do bà thứ ba phá như Cụ Diễn nói không. Ngay các chi tiết khác về bà ba này cũng không ai trong số bạn bè được biết). Con cái ông theo Việt Minh và chả có người nào đỗ đạt hay có địa vị gì cả. Sau ngày 30 tháng Tư, năm 1975 ông Tín và bà vợ thứ ba vào Sài-gòn rồi sau được cho đi Pháp. Đi Pháp được ít lâu, ông Tín đau rồi chết. Di ảnh của ông Tín hiện thờ tại chùa Lưu Sơn, ngoại ô Paris. Đúng như lời Cụ Diễn đoán: “Chết nghèo, trơ trụi (oiseau deplumé)”.

[B]Kỹ Sư Lê văn Ngọ

[Ảnh: Mussolini.jpg]

Kỹ sư Lê văn Ngọ, người miền Nam, thuở bé sang Pháp học, tranh đấu trong nghiệp đoàn, đậu bằng Kỹ sư (ingénieur de chauffage) mà bạn bè gọi đùa là “kỹ sư đốt lò”, lấy vợ đầm, có một con gái và hai con trai. Về nước năm 1946, ở đường Richaud sau đổi là Phan Đình Phùng. Người to lớn, khỏe mạnh, tiếng nói rang rảng, nhưng có vẻ “ngắn hơi” – làm việc nhọc một chút là thở hồng hộc. Hoạt động chính trị. Rất được Đức Hộ Pháp Phạm công Tắc và Tướng Bình Xuyên Bẩy Viễn quí trọng vì tánh thực thà, ngay thẳng, trung thành, khiêm nhượng. Làm Bộ Trưởng Lao Động trong chính phủ Nguyễn phan Long, . . . , Quen thân với Cụ Diễn. Cụ quí anh Ngọ, cho anh là người trực tính, nóng nẩy nhưng lại là người nhân hậu, có tình, có nghĩa. Cụ bảo: Anh Ngọ có cái cằm bạnh, hai xương hàm lớn, phồng ra ngoài quá nhiều, trán lại vừa hẹp,vừa thấp, tuổi Ngọ, tên Ngọ, răng to như răng ngựa. . . có nhiều nét tướng của Mussolini, một trong ba thành phần của phe Trục, Đức, Nhật, Ý trong Thế Chiến thứ II. Người có cằm bạnh, quai hàm bạnh dễ gặp tai nạn bất ngờ, lớn lao và nguy hiểm có thể chết người được !!! Để có thể giảm bớt được tai nạn, không nên bận áo sơ mi cụt tay, quần “short” theo kiểu thể thao sẽ trông có vẻ “võ tướng” quá. Nên bận áo sơ mi dài tay, thắt ca-vát màu thật lạt, khoác áo vét-tông ở ngoài . . . , cho bớt “sát tướng” đi. Bà vợ đầm, tuy già, gầy yếu, xấu xí, song lại có tướng “quí”. Không nên xa bà này, bỏ bà này mà đi “mèo chuột” với người khác , . . . Ngày nào mà xa bà vợ này, thì ngày đó là ngày bước vào vận đen, gặp nguy hiểm có thể chết người. Tuyệt đối không đi vào rừng, đến nơi vắng vẻ, . . . , vì sẽ gặp tai nạn. Sau này anh Lê văn Ngọ theo Tướng Bẩy Viễn, trùm Bình Xuyên, và giáo phái, qua cầu chữ Y, đánh ông Ngô đình Diệm. Thua trận, theo Bình Xuyên rút vào rừng Sát. . . . Pháp đưa trực thăng vào cứu Bẩy Viễn, Lai hữu Sang, Lai hữu Tài đưa sang Pháp cho tị nạn. Còn đám chính trị theo giáo phái như Trần văn Ân, Trịnh khánh Vàng, Hồ hữu Tường, Lê văn Ngọ , . . ., thì bị Pháp bỏ lại, đều bị bắt, cầm tù trong chiến dịch Hoàng Diệu, do tướng Dương văn Minh chỉ huy. Sau này tất cả đều bị đem ra xử trước tòa án quân sự, bị kêu án tử hình. Ông Ngô đình Diệm không giết ai cả, chỉ cho đầy ra Côn Đảo sau gọi là Côn Sơn. Mãi sau đảo chánh ông Diệm (2 tháng 11 năm 1963), các người này mới được Tướng Nguyễn Khánh tha cho về. Cụ Diễn đã xem tướng cho Kỹ sư Lê văn Ngọ rất trúng. Ngày mà giáo phái bắt đầu gây sự với ông Diệm, chưa đánh nhau, Lê văn Ngọ đã quên lời Cụ dạy, một hai bắt bà vợ đầm và ba đứa con về Pháp để anh rảnh tay “chơi” với ông Ngô đình Diệm. Sau này bác sĩ Trần Louis (đổi tên Trần lữ Y) sang Pháp tu nghiệp, gặp con gái đầu của anh Lê văn Ngọ, lấy làm vợ rồi đưa về Việt Nam. Ông Trần lữ Y sau làm Tổng Trưởng Y Tế thời ông Nguyễn văn Thiệu. Thời Nguyễn Khánh, ông Trần văn Ân làm Tổng Trưởng Bộ Chiêu Hồi và anh Ngọ làm Trưởng Thanh Tra. Khi chính phủ Nguyễn Khánh đổ, anh Ngọ về ở với con rể là bác sĩ Trần lữ Y. Sau sang Pháp thăm vợ con, ngả bệnh và chết tại Pháp. Cụ Diễn nói có thể đúng về bà vợ của anh Ngọ. Giả dụ rằng anh Ngọ đừng “đuổi” bà vợ đầm và ba đứa con lai về Pháp trước mà đem bốn người này cùng vào rừng Sát thì chắc hẳn là khi toán quân của Thiếu tá Phòng Nhì của Pháp, Sainteny, khi nhẩy dù xuống rừng Sát để cứu Tướng Bẩy Viễn, hai anh em Lê hữu Tài, Lê hữu Sang thì đời nào lại bỏ rơi gia đình của Kỹ sư Lê văn Ngọ
[/B]
Phạ Sự , Nhẫn Sự , Bất Sinh Sự
Bình Tâm , Thủ tâm , Mạc Sinh Tâm
怕 事 ,
事 , 不 生 事
平 心 . 守 心 . 莫 生 心
Trả lời


Messages In This Thread
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:32 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:37 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:41 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:42 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:46 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:49 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:52 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:54 AM

Các chủ đề có liên quan...
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới gửi
  Những nét tướng nốt ruồi Hàn Sĩ Ngô 1 202 05-05-2012, 11:32 PM
Bài mới gửi: congdoan911
  CÁI DÂM trong TƯỚNG MỆNH HỌC Người Lái Đò 0 135 18-04-2012, 01:21 PM
Bài mới gửi: Người Lái Đò
  Nhân tướng học Phần 3 - Số phận qua Khuôn mặt tran_huyen139 0 326 25-02-2012, 01:28 PM
Bài mới gửi: tran_huyen139
  Nhân tướng học Phần 2 - Số phận qua Khuôn mặt tran_huyen139 0 180 25-02-2012, 01:26 PM
Bài mới gửi: tran_huyen139
  Nhân tướng học Phần 1 - Số phận qua Khuôn mặt tran_huyen139 0 209 25-02-2012, 01:23 PM
Bài mới gửi: tran_huyen139

Chuyển đến diễn đàn:


Những người đang xem chủ đề này: 1 khách