26-07-2012, 09:42 AM
TÀI LI[B]Ệ[B]U C[B]Ủ[B]A K[B]Ỹ[B] S[B]Ư[B] NGUY[B]Ễ[B]N PH[B]ƯỚ[B]C B[B]Ử[B]U H[B]Ạ[B]P Bu[B]ổ[B]i G[B]ặ[B]p G[B]ỡ[B] Đ[B]ầ[B]u Tiên V[B]ớ[B]i Cụ
Nhân một bữa tiệc tại nhà một người bạn, tôi có gặp ông TTN. Ông N. giới thiệu với tôi ông là Chủ Tịch Hội Đồng Thành Phố Nha Trang. Sau một vài câu chuyện ông N. cho tôi biết là tôi với ông có liên hệ họ hàng. Mấy ngày sau đó ông N. có đến thăm tôi và cho biết ông có quen Cụ Ngô Hùng Diễn, một người nổi tiếng về Tướng. Ông N. khuyên tôi nên gặp Cụ, nhất là tôi lại là người làm ăn. Cụ có thể là một “Quân Sư” rất hữu ích. Tôi cho đến lúc đó chưa bao giờ xem Tướng Số, nên không biết Tướng Số là gì. Tôi nói với Ông N. là tôi sẽ nhờ ông ấy đưa tôi đến gặp Cụ Diễn. Năm 1960-61, khi tôi đi tu nghiệp ở Hoa Kỳ về thì ông N. đã đưa tôi đến gặp Cụ Diễn lần đầu tiên. Hôm đó, ngay từ 7 giờ sáng, Ông N. đã đưa tôi và nhà tôi đến gặp Cụ tại nhà
Cụ ở trong hẻm đường Hiền Vương, đối diện với đền thờ Đức Thánh Trần. Ông N. gõ cửa. Cụ bà Diễn thấy Ông N. thì chống tấm phên dùng làm cửa chính rồi bảo mọi người vào trong nhà. Cụ Diễn thì đang nằm trên một cái sập (gỗ) có chăng màn, mùng để chống muỗi. Cụ nằm quay mặt vào tường, lưng quay về phía chúng tôi. Thấy có người vào, Cụ quay đầu ra nhìn chúng tôi. Ông N. và vợ chồng tôi chào Cụ, Cụ nói gì không rõ xong lại quay đầu vào ngủ tiếp. Chúng tôi ngồi chờ đến gần 9 giờ, Cụ vẫn ngủ nên chúng tôi xin cáo từ và hẹn sáng sớm ngày mai sẽ trở lại. Sáng hôm sau, cũng vào khoảng 7 giờ sáng, Ông N. lại đến để cùng đi đến nhà Cụ với vợ chồng chúng tôi. Khi chúng tôi vào nhà thì Cụ vẫn còn ngủ. Cụ quay đầu ra nhìn thấy chúng tôi thì không quay đầu vào trong để ngủ tiếp nữa mà bước xuống sập, vào nhà tắm rất lâu. Trở ra Cụ gặp chúng tôi Cụ bảo Cụ bà cho pha trà mời khách. Trong khi Cụ tắm thì ông N. đã gấp chăn, màn, . . . lại rồi đưa hết cả vào nhà trong. Ông N. có vẻ thân tình với gia đình Cụ lắm.
Cụ nhìn tôi (rất chớp nhoáng), rồi vừa pha trà, vừa nói: Tiên sinh đây đã chịu khó đến thăm tiểu đệ, thì xin nói ra ba điều. Nếu thấy đúng thì là cái duyên gì với nhau đây, chúng mình sẽ lại có dịp gặp nhau, nói chuyện với nhau nhiều hơn. Còn như nếu tôi nói sai (Cụ vừa cười vừa nói), nói sai là thường nhé, có gì mà thẹn phải không bác N., thì thôi vậy.”
1. Câu thứ nhất: Tôi thấy nhà tiên sinh đây có vườn cả sân trước lẫn sân sau, cây cối xanh um tùm.
2. Câu thứ hai: Tiên sinh đây là con đầu của bà thứ.
3. Câu thứ ba: Hiện tiên sinh đang đau xương lưng
Cụ tiếp: Ở Sài-gòn mà nhà có cây cối um tùm vườn trước vườn sau như nhà tiên sinh thì kể cũng là lạ lắm. Tôi thưa với Cụ là cả ba câu Cụ dạy đều đúng cả. Về nhà ở thì quả thực nhà có sân trước, sân sau và có rất nhiều cây. Ba tôi có nhiều vợ, tôi là con đầu của bà vợ thứ ba của ba tôi. Còn chuyện đau lưng của tôi thì đã xẩy ra từ khi tôi mới 9-10 tuổi. Tôi leo cây đu đủ hái quả, cây gẫy ngang làm tôi ngã ngửa ra sau, bị ngất đi, khi tỉnh dậy thì từ đó là lưng đau luôn. Nhất là khi nào làm việc gì cần phải dùng tới lưng để kéo. Tôi đã tìm thày, tìm thuốc trong nhiều năm nhưng vẫn không khỏi. Ngay cả khi tôi có dịp đi ra ngoại quốc. Cho đến mãi năm 1960, một Bác Sĩ ở bệnh viện Grall chỉ cho cách làm “physical therapy” thì mới đỡ đau đôi chút.
Sau một hồi trò chuyện, Cụ bảo: Tôi có một chuyện nho nhỏ nữa muốn nói với tiên sinh cho vui. Tiên sinh có rất nhiều anh, em trai học giỏi, làm lớn, nhưng chỉ có một mình tiên sinh là người có bằng Đại Học. Điều Cụ nói đúng như vậy. Tôi có năm anh em trai, một chết sớm, một làm Tri phủ, một làm Thanh tra Quan thuế và em út tôi làm Sĩ quan Không quân. Chỉ một mình tôi là cố học cho tới khi có bằng đại học.
Từ sau buổi gặp gỡ này Cụ thương vợ chồng chúng tôi lắm. Cứ mỗi thứ Năm, chúng tôi lại lên đón Cụ lên nhà, dùng cơm trưa, rồi ở lại cho tới tối mới về. Thường bữa tối thì chúng tôi đưa Cụ ra ăn cơm ngoài, rồi ông N. thay chúng tôi đưa Cụ đi xem hát Bội tại đường Võ Di Nguy, Phú Nhuận. Cụ bảo ông N. là cánh hát Bội họ vẽ mặt, cũng như ra vai người trung, kẻ nịnh, người oai phong, kẻ hèn nhát đúng như tướng vay.
[B]Th[B]ượ[B]ng L[B]ộ[B] Mai Thi
Một hôm tôi đưa Cụ Diễn đi xem Ciné Rex gặp em họ của chúng tôi là Chị Ng., Cụ nói với tôi: Tội nghiệp bà ấy, người đẹp thế mà lại chết non. Tôi hỏi Cụ tại sao vậy thì Cụ bảo vì “mắt lộ” thì thượng lộ mai thi (chết đường). Sau này chị có qua tị nạn tại Hoa Kỳ. Nhưng khi qua Hòa Lan thăm con trai thì bị nạn chết tại bên đó năm 53 tuổi.
[B]Tên “Ba Cá”
Chị H. là bạn học cũ của tôi. Chị H. nghe tiếng Cụ Diễn, nhưng không biết nhờ ai để giúp xin cho gặp Cụ. Khi biết chúng tôi quen biết Cụ thì chị năn nỉ chúng tôi. Một hôm chị H. lên nhà tôi một cách bất ngờ. Chị năn nỉ cho chị vào gặp Cụ một chút thôi. Nếu Cụ không muốn xem thì chị hứa là sẽ không kèo nài làm phiền Cụ. Chúng tôi cũng thông cảm với chị vì nghĩ rằng chắc chị phải có chuyện gì quan trọng chứ hàng ngày chị là người rất ý tứ. Nhà tôi vào nói với Cụ mấy câu và được Cụ chấp thuận gặp chị H. ngay. Chị H. nói với nhà tôi ở lại trong phòng với chị để sau này nếu chị quên gì thì nhắc nhở chị. Thoáng trông chị, đợi chị ngồi xuống xong, Cụ nói ngay (Cụ hơi bị nói lắp): Xin, xin, xin lỗi bà nhé. Sao bà không tống khứ cái thằng đốn mạt đó đi. Còn để nó đeo đuổi bà thì đời bà còn nhiều khổ tâm, oan nghiệp lắm. Chị H. vừa nghe xong thì bật lên khóc và nói: Thưa Cụ, cháu khổ với người này nhiều lắm rồi, đã nhiều lần cháu tránh nhưng người này không tha cháu. Xin Cụ chỉ cho cháu phải làm sao bây giờ. Cụ nói: Tôi chỉ biết có thế thôi, chuyện này phải tự bà quyết tâm giải quyết, không có ai giúp bà được đâu. Người đàn ông này tên là Ba Cá, một tên rất đểu cáng, sở khanh. Ở Sài-gòn nhiều bà tử tế, có tiền, địa vị đã tán gia, bại sản vì hắn. Khi sang đến Hoa Kỳ, tên này vẫn theo đuổi chị H., sách nhiễu Chị để làm tiền. Hắn chỉ đành phải bỏ chị khi các con chị biết chuyện, đứng ra cho hắn một trận nên thân.
[/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B]Ph[B]ả[B]i Xa Nhau 10 Năm Thì Ch[B]ồ[B]ng M[B]ớ[B]i Không Ch[B]ế[B]t Non
Tôi có người cháu gái gọi tôi bằng cậu. Cha cô này là ông BHT làm Chủ Tịch Viện Giám Sát. Cô cháu gái tôi tên là BTBT, đậu Dược sĩ, chồng là Bác Sĩ TTC, Giáo sư trường Đại học Y-khoa Huế. Hai vợ chồng làm việc tại Huế. Khi vào Sài-gòn thường ghé thăm chúng tôi. Một hôm may mắn gặp được Cụ đang dùng cơm trưa tại nhà chúng tôi. Hai cháu tôi mọi sự đều bình an nên không có điều gì để hỏi Cụ. Cụ có ngửng lên nhìn hai cháu khi chúng chào Cụ. Khi chúng về Cụ nói với tôi: Nếu có phước thì hy vọng sẽ có chuyện xẩy ra để hai người này xa nhau độ 10 năm thì tốt lắm. Nếu không thì anh chồng chắc sẽ chết non. Năm 1974 Bác Sĩ C. được Viện Đại Học Huế gửi đi tu nghiệp tại Hoa Kỳ hai năm. Biến cố 1975 làm hai vợ chồng cháu tôi phải xa nhau cho mãi tới năm 1985 vợ và con mới sang đoàn tụ. Thế là gần tròn 11 năm.
[B]Chuy[B]ệ[B]n Nh[B]ỏ[B] Mà H[B]ậ[B]u Qu[B]ả[B] L[B]ớ[B]n
Bác Sĩ TTC có người anh là TTH, Dược sĩ, là dân biểu Quốc Hội, đơn vị Quảng Trị, có 6 con và rất giàu có. Một hôm có người quen xin Cụ Diễn xem hộ cho anh H., Cụ nhìn qua vợ chồng anh H., Cụ bảo: “Ông bà hiện có cơ nghiệp làm ăn buôn bán lớn ở ngoài đó (Quảng Trị) thì nên thanh toán, bán hết đi. Năm đó là 1967. Căn nhà ông bà đang ở trong hẻm, không tốt, cũng nên bán đi để mua một căn ngoài mặt đường mà ở.” Chưa làm được như lời Cụ dạy, qua năm sau, 1968, Tết Mậu Thân, Quảng Trị đã thành bình địa. Tiệm thuốc và kho thuốc của anh chị H. đều trở thành tro bụi. Đến năm 1975, Anh Chị H. chỉ kịp gửi được 4 đứa con lớn đi di tản, tới được Hoa Kỳ. Nhờ Bác sĩ C. nuôi nấng đều đỗ đạt, thành tài. Hai ông bà H. sau đó vượt biên với 2 đứa con nhỏ, tầu chìm chết hết. Theo lời Cụ dạy, Anh Chị H. cần phải đổi nhà, chấm dứt chuyện làm ăn đang thành công thì mới tránh được những chuyện không may, nhưng tiếc anh chị đã không làm kịp. Anh chị có thể vì lý do làm ăn đang phát tài nên đã chậm trễ trong việc bán tiệm thuốc và kho thuốc ở Quảng Trị, việc này đã đưa tới mất hết tài sản không còn tiền để đổi nhà ra mặt đường và kết quả là chết cả hai vợ chồng và hai đứa con. Chuyện nhỏ mà hậu quả lớn quá!
[B]Ông T[B]ỉ[B]nh Tr[B]ưở[B]ng Qu[B]ả[B]ng Ngãi
Một hôm anh Đại Tá CVS đến nhà tôi thăm Cụ và có dẫn một người bạn cũng ở trong nhà binh. Lúc đó Cụ đang ngủ nên tôi mời hai người ngồi chờ ở phòng khách. Trong buồng ngủ Cụ nghe tiếng anh S., Cụ bước ra mời cả hai người vào. Mọi người chưa kịp ngồi vào chỗ, Cụ đã nói: Tiên sinh đây làm ơn để ý mấy điều tôi dặn nhé. Khi rời khỏi đây tiên sinh nên tìm thuê ngay một chỗ ở xa Sài-gòn, thí dụ vùng Thủ Đức hay Biên Hòa cũng được. Tiên sinh nên chọn căn phòng nào càng vắng, càng tối tăm, âm u càng tốt, không điện thoại mà ở. Không được nói chuyện với ai. Tiên sinh đến đó ở một mình trong vòng 48 tiếng đồng hồ. Không mở đèn, không đọc sách, không làm việc gì gây tiếng động. Tuyệt đối không cho vợ, con cái hay bạn bè biết mình ở đâu. Nếu phạm vào một điều trong số những điều tôi dặn dò thì coi như hỏng hết. Nếu làm được như tôi chỉ thì hai hôm sau tiên sinh ghé lại đây chơi để mình nói chuyện tiếp. Hai ngày sau, anh S. và người bạn trở lại nhà tôi để gặp Cụ. Cụ quan sát người bạn anh S. rất kỹ lưỡng, rồi nói: Tiên sinh hãy về ở cái phòng đó thêm hai ngày đêm nữa. Hai ngày nữa tiên sinh đến đây mình nói chuyện tiếp. Hai ngày sau đó người bạn của anh S. trở lại. Cụ lại cũng quan sát rất cẩn thận, chậm rãi Cụ nói: Khá lắm, khá lắm. Tiên sinh cứ về đi. Sau khi mọi chuyện êm đẹp, mời tiên sinh ghé chơi, mình sẽ nói chuyện tiếp. Tối đó tôi mời Cu, anh S. đi ăn tối. Cụ bảo anh S.: Ông bạn của “toa” đang bị hàm oan. Có thể thân bại, danh liệt và có thể bị tù tội nữa đấy. Moa đã “bắt” Ông ta “đi tù” hai lần rồi đó.” Cụ vừa nói xong thì anh S. giật mình và tiếp lời Cụ: Thưa Cụ, đúng như Cụ nói. Sao Cụ biết rõ thế thật là huyền diệu. Anh bạn cháu là một Đại Tá. Ông ấy đang làm Tỉnh Trưởng Quảng Ngãi. Anh đang bị đưa ra tòa vì bị một cô thư ký tố cáo là đã hãm hiếp cô ta. Ông ta nằm trong một âm mưu của một người có thế lực khác. Có người muốn cái chức Tỉnh Trưởng của ông ta. Nếu bị kết án thì sẽ mất hết đúng như Cụ dạy mà chắc chắn sẽ bị tù. Hai tháng sau, tòa xử và ông bạn anh S. được minh oan. Tuy vậy, ông này cũng bị quân đội cho về hưu non. Tôi hỏi Cụ tại sao Cụ lại chịu mất nhiều thì giờ cho ông Đại Tá này thế. Cụ bảo: Ở trong phòng mới nghe giọng nói của ông ta, “moa” biết ông ấy là người “không đến nỗi nào”, nên “moa” muốn giúp.
[/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B]T[B]ướ[B]ng Có Tai “V[B]ể[B]nh”
Hôm nay, Ông Nh. và tôi đưa Cụ xem một tờ baó có đang hình cuả 30 Đại Tá “có thể” sẽ đươc vinh thăng Chuẩn Tướng. Nhìn qua 30 tấm hình, Cụ baỏ: Có tới 10 anh sẽ chẳng bao giờ lên được cấpTướng. Tôi hỏi Cụ làm sao Cụ có thể nói như thế khi chỉ nhìn vaò nhưng bức ảnh mù mờ như thế naỳ. Cụ baỏ: Tôi cứ xem anh naò có tai “vểnh” thì biết” ngay anh naỳ khó mà lênTướng. Tai vểnh là phá cách. Tướng là cấp bậc cao nhất cuả quân đội cho nên bị phá cách thì làm sao mà lên đươc . Ngòai ra người có tai vểnh còn có nghĩa là người yếu bóng vía, hèn nhát. Như thế thì người có tướng naỳ cũng khó lên Tướng lắm. Mấy hôm sau Ông Nh. đưa Tuần Baó Quân Đội cho Cụ xem. Quả thật chỉ có 19 người được lên Tướng, còn 11 người kia không biết về sau có ai lên Tướng không.
[B]Nhà[B]Ngh[B]ỉ[B] M[B]á[B]t C[B]ủ[B]a T[B]ổ[B]ng Th[B]ố[B]ng Nixon
Tổng Thống Nixon chọn một căn nhà ở vùng Oceanside, Tiểu bang California để làm nơi nghỉ ngơi. Căn nhà naỳ rất lớn, nhưng kiến trúc rất kỳ dị, tổng cộng xung quanh nhà có nhiều cổng và cưả tò vò (hình bán nguyệt ). Nhà trông rất đẹp. Nhưng khi tôi đưa cho Cụ xem hình cuả nhà naỳ thì Cụ baỏ: Về Địa Lý thì căn nhà naỳ xấu lắm. Ở nhà naỳ có thể mất mạng. Tôi có đem điều Cụ nói kể lai cho Bác Sĩ Hồ van Ph., một người quen biết nhiều nhân vật thuộc đảng Cộng Hòa cuả Hoa Kỳ. Tổng Thống Nixon bị mất chức sau vụ Water Gate bùng nổ.
[B]T[B]ướ[B]ng Ch[B]ế[B]t Ch[B]á[B]y
Ông Th. ở gần nhà tôi , thường qua chơi. Một hôm tình cờ gặp Cụ ở đây. Khi ông ta về, Cụ baỏ tôi : “Toa” baỏ cho ông Th. là đừng có gần lưả. Tôi cũng nói với ông Th. Điều Cụ dặn. Năm 1975, vợ chồng Th. không di tản, nghe nói vợ chồng quyết định không đi. Một hôm vợ làm bếp. Tự nhiên lưả từ trong bếp bùng lên (có lẽ cất xăng trong bếp). Ông Th. chạy vaò bếp cưú vơ. Cả hai vợ chồng đều chết chaý cả. Chuyện xảy ra vaò năm 1985-86. Con gái lớn hiện đang sống ở Buena Park, California.
[B]T[B]ướ[B]ng Xu[B]ấ[B]t Ngo[B]ạ[B]i
Vaò những năm 1935-40 rất nhiều người xin được xuất ngoại làm việc ở Tân Tây Lan, Nouvelle Guineé ở Caledonia gần đaỏ Tahiti. Chính phủ Pháp hồi đó đã tuyển tới trên 50,000 người . Trai hay gái đều được chọn , miễn khoẻ mạnh và không có tiền án . Hồi đó Cụ đang làm cho Sở Công an Hà nội nên Cụ phải theo dõi hồ sơ cuả những người naỳ . Trước khi Cụ trình lên Bác Sĩ khám , Cụ làm dấu riêng là được hay rớt kết quả phải nói là đúng tới gần 100%. Sở dĩ không hoàn toàn đúng là vì có những đưá chạy chọt để đi. Cũng tội nghiệp , những người không có số đi làm phu phen mà chay chọt để đi thì thường bệnh hoạn chết trước khi tới nơi. Tôi hỏi tai sao Cu lại thấy trước chính xác như vậy thì Cụ baỏ : Trước khi đến gặp Bác sĩ thì phải cởi hết quần aó . Đối với người xem “tướng” thì chỉ nhìn “mặt ” thì có thể sai, chứ thấy được cả “mình mẩy, tay, chân ” thì làm sao mà sai đươc . Điều naỳ đã được chứng minh đúng như vậy.[/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B]
Nhân một bữa tiệc tại nhà một người bạn, tôi có gặp ông TTN. Ông N. giới thiệu với tôi ông là Chủ Tịch Hội Đồng Thành Phố Nha Trang. Sau một vài câu chuyện ông N. cho tôi biết là tôi với ông có liên hệ họ hàng. Mấy ngày sau đó ông N. có đến thăm tôi và cho biết ông có quen Cụ Ngô Hùng Diễn, một người nổi tiếng về Tướng. Ông N. khuyên tôi nên gặp Cụ, nhất là tôi lại là người làm ăn. Cụ có thể là một “Quân Sư” rất hữu ích. Tôi cho đến lúc đó chưa bao giờ xem Tướng Số, nên không biết Tướng Số là gì. Tôi nói với Ông N. là tôi sẽ nhờ ông ấy đưa tôi đến gặp Cụ Diễn. Năm 1960-61, khi tôi đi tu nghiệp ở Hoa Kỳ về thì ông N. đã đưa tôi đến gặp Cụ Diễn lần đầu tiên. Hôm đó, ngay từ 7 giờ sáng, Ông N. đã đưa tôi và nhà tôi đến gặp Cụ tại nhà
Cụ ở trong hẻm đường Hiền Vương, đối diện với đền thờ Đức Thánh Trần. Ông N. gõ cửa. Cụ bà Diễn thấy Ông N. thì chống tấm phên dùng làm cửa chính rồi bảo mọi người vào trong nhà. Cụ Diễn thì đang nằm trên một cái sập (gỗ) có chăng màn, mùng để chống muỗi. Cụ nằm quay mặt vào tường, lưng quay về phía chúng tôi. Thấy có người vào, Cụ quay đầu ra nhìn chúng tôi. Ông N. và vợ chồng tôi chào Cụ, Cụ nói gì không rõ xong lại quay đầu vào ngủ tiếp. Chúng tôi ngồi chờ đến gần 9 giờ, Cụ vẫn ngủ nên chúng tôi xin cáo từ và hẹn sáng sớm ngày mai sẽ trở lại. Sáng hôm sau, cũng vào khoảng 7 giờ sáng, Ông N. lại đến để cùng đi đến nhà Cụ với vợ chồng chúng tôi. Khi chúng tôi vào nhà thì Cụ vẫn còn ngủ. Cụ quay đầu ra nhìn thấy chúng tôi thì không quay đầu vào trong để ngủ tiếp nữa mà bước xuống sập, vào nhà tắm rất lâu. Trở ra Cụ gặp chúng tôi Cụ bảo Cụ bà cho pha trà mời khách. Trong khi Cụ tắm thì ông N. đã gấp chăn, màn, . . . lại rồi đưa hết cả vào nhà trong. Ông N. có vẻ thân tình với gia đình Cụ lắm.
Cụ nhìn tôi (rất chớp nhoáng), rồi vừa pha trà, vừa nói: Tiên sinh đây đã chịu khó đến thăm tiểu đệ, thì xin nói ra ba điều. Nếu thấy đúng thì là cái duyên gì với nhau đây, chúng mình sẽ lại có dịp gặp nhau, nói chuyện với nhau nhiều hơn. Còn như nếu tôi nói sai (Cụ vừa cười vừa nói), nói sai là thường nhé, có gì mà thẹn phải không bác N., thì thôi vậy.”
1. Câu thứ nhất: Tôi thấy nhà tiên sinh đây có vườn cả sân trước lẫn sân sau, cây cối xanh um tùm.
2. Câu thứ hai: Tiên sinh đây là con đầu của bà thứ.
3. Câu thứ ba: Hiện tiên sinh đang đau xương lưng
Cụ tiếp: Ở Sài-gòn mà nhà có cây cối um tùm vườn trước vườn sau như nhà tiên sinh thì kể cũng là lạ lắm. Tôi thưa với Cụ là cả ba câu Cụ dạy đều đúng cả. Về nhà ở thì quả thực nhà có sân trước, sân sau và có rất nhiều cây. Ba tôi có nhiều vợ, tôi là con đầu của bà vợ thứ ba của ba tôi. Còn chuyện đau lưng của tôi thì đã xẩy ra từ khi tôi mới 9-10 tuổi. Tôi leo cây đu đủ hái quả, cây gẫy ngang làm tôi ngã ngửa ra sau, bị ngất đi, khi tỉnh dậy thì từ đó là lưng đau luôn. Nhất là khi nào làm việc gì cần phải dùng tới lưng để kéo. Tôi đã tìm thày, tìm thuốc trong nhiều năm nhưng vẫn không khỏi. Ngay cả khi tôi có dịp đi ra ngoại quốc. Cho đến mãi năm 1960, một Bác Sĩ ở bệnh viện Grall chỉ cho cách làm “physical therapy” thì mới đỡ đau đôi chút.
Sau một hồi trò chuyện, Cụ bảo: Tôi có một chuyện nho nhỏ nữa muốn nói với tiên sinh cho vui. Tiên sinh có rất nhiều anh, em trai học giỏi, làm lớn, nhưng chỉ có một mình tiên sinh là người có bằng Đại Học. Điều Cụ nói đúng như vậy. Tôi có năm anh em trai, một chết sớm, một làm Tri phủ, một làm Thanh tra Quan thuế và em út tôi làm Sĩ quan Không quân. Chỉ một mình tôi là cố học cho tới khi có bằng đại học.
Từ sau buổi gặp gỡ này Cụ thương vợ chồng chúng tôi lắm. Cứ mỗi thứ Năm, chúng tôi lại lên đón Cụ lên nhà, dùng cơm trưa, rồi ở lại cho tới tối mới về. Thường bữa tối thì chúng tôi đưa Cụ ra ăn cơm ngoài, rồi ông N. thay chúng tôi đưa Cụ đi xem hát Bội tại đường Võ Di Nguy, Phú Nhuận. Cụ bảo ông N. là cánh hát Bội họ vẽ mặt, cũng như ra vai người trung, kẻ nịnh, người oai phong, kẻ hèn nhát đúng như tướng vay.
[B]Th[B]ượ[B]ng L[B]ộ[B] Mai Thi
Một hôm tôi đưa Cụ Diễn đi xem Ciné Rex gặp em họ của chúng tôi là Chị Ng., Cụ nói với tôi: Tội nghiệp bà ấy, người đẹp thế mà lại chết non. Tôi hỏi Cụ tại sao vậy thì Cụ bảo vì “mắt lộ” thì thượng lộ mai thi (chết đường). Sau này chị có qua tị nạn tại Hoa Kỳ. Nhưng khi qua Hòa Lan thăm con trai thì bị nạn chết tại bên đó năm 53 tuổi.
[B]Tên “Ba Cá”
Chị H. là bạn học cũ của tôi. Chị H. nghe tiếng Cụ Diễn, nhưng không biết nhờ ai để giúp xin cho gặp Cụ. Khi biết chúng tôi quen biết Cụ thì chị năn nỉ chúng tôi. Một hôm chị H. lên nhà tôi một cách bất ngờ. Chị năn nỉ cho chị vào gặp Cụ một chút thôi. Nếu Cụ không muốn xem thì chị hứa là sẽ không kèo nài làm phiền Cụ. Chúng tôi cũng thông cảm với chị vì nghĩ rằng chắc chị phải có chuyện gì quan trọng chứ hàng ngày chị là người rất ý tứ. Nhà tôi vào nói với Cụ mấy câu và được Cụ chấp thuận gặp chị H. ngay. Chị H. nói với nhà tôi ở lại trong phòng với chị để sau này nếu chị quên gì thì nhắc nhở chị. Thoáng trông chị, đợi chị ngồi xuống xong, Cụ nói ngay (Cụ hơi bị nói lắp): Xin, xin, xin lỗi bà nhé. Sao bà không tống khứ cái thằng đốn mạt đó đi. Còn để nó đeo đuổi bà thì đời bà còn nhiều khổ tâm, oan nghiệp lắm. Chị H. vừa nghe xong thì bật lên khóc và nói: Thưa Cụ, cháu khổ với người này nhiều lắm rồi, đã nhiều lần cháu tránh nhưng người này không tha cháu. Xin Cụ chỉ cho cháu phải làm sao bây giờ. Cụ nói: Tôi chỉ biết có thế thôi, chuyện này phải tự bà quyết tâm giải quyết, không có ai giúp bà được đâu. Người đàn ông này tên là Ba Cá, một tên rất đểu cáng, sở khanh. Ở Sài-gòn nhiều bà tử tế, có tiền, địa vị đã tán gia, bại sản vì hắn. Khi sang đến Hoa Kỳ, tên này vẫn theo đuổi chị H., sách nhiễu Chị để làm tiền. Hắn chỉ đành phải bỏ chị khi các con chị biết chuyện, đứng ra cho hắn một trận nên thân.
[/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B]Ph[B]ả[B]i Xa Nhau 10 Năm Thì Ch[B]ồ[B]ng M[B]ớ[B]i Không Ch[B]ế[B]t Non
Tôi có người cháu gái gọi tôi bằng cậu. Cha cô này là ông BHT làm Chủ Tịch Viện Giám Sát. Cô cháu gái tôi tên là BTBT, đậu Dược sĩ, chồng là Bác Sĩ TTC, Giáo sư trường Đại học Y-khoa Huế. Hai vợ chồng làm việc tại Huế. Khi vào Sài-gòn thường ghé thăm chúng tôi. Một hôm may mắn gặp được Cụ đang dùng cơm trưa tại nhà chúng tôi. Hai cháu tôi mọi sự đều bình an nên không có điều gì để hỏi Cụ. Cụ có ngửng lên nhìn hai cháu khi chúng chào Cụ. Khi chúng về Cụ nói với tôi: Nếu có phước thì hy vọng sẽ có chuyện xẩy ra để hai người này xa nhau độ 10 năm thì tốt lắm. Nếu không thì anh chồng chắc sẽ chết non. Năm 1974 Bác Sĩ C. được Viện Đại Học Huế gửi đi tu nghiệp tại Hoa Kỳ hai năm. Biến cố 1975 làm hai vợ chồng cháu tôi phải xa nhau cho mãi tới năm 1985 vợ và con mới sang đoàn tụ. Thế là gần tròn 11 năm.
[B]Chuy[B]ệ[B]n Nh[B]ỏ[B] Mà H[B]ậ[B]u Qu[B]ả[B] L[B]ớ[B]n
Bác Sĩ TTC có người anh là TTH, Dược sĩ, là dân biểu Quốc Hội, đơn vị Quảng Trị, có 6 con và rất giàu có. Một hôm có người quen xin Cụ Diễn xem hộ cho anh H., Cụ nhìn qua vợ chồng anh H., Cụ bảo: “Ông bà hiện có cơ nghiệp làm ăn buôn bán lớn ở ngoài đó (Quảng Trị) thì nên thanh toán, bán hết đi. Năm đó là 1967. Căn nhà ông bà đang ở trong hẻm, không tốt, cũng nên bán đi để mua một căn ngoài mặt đường mà ở.” Chưa làm được như lời Cụ dạy, qua năm sau, 1968, Tết Mậu Thân, Quảng Trị đã thành bình địa. Tiệm thuốc và kho thuốc của anh chị H. đều trở thành tro bụi. Đến năm 1975, Anh Chị H. chỉ kịp gửi được 4 đứa con lớn đi di tản, tới được Hoa Kỳ. Nhờ Bác sĩ C. nuôi nấng đều đỗ đạt, thành tài. Hai ông bà H. sau đó vượt biên với 2 đứa con nhỏ, tầu chìm chết hết. Theo lời Cụ dạy, Anh Chị H. cần phải đổi nhà, chấm dứt chuyện làm ăn đang thành công thì mới tránh được những chuyện không may, nhưng tiếc anh chị đã không làm kịp. Anh chị có thể vì lý do làm ăn đang phát tài nên đã chậm trễ trong việc bán tiệm thuốc và kho thuốc ở Quảng Trị, việc này đã đưa tới mất hết tài sản không còn tiền để đổi nhà ra mặt đường và kết quả là chết cả hai vợ chồng và hai đứa con. Chuyện nhỏ mà hậu quả lớn quá!
[B]Ông T[B]ỉ[B]nh Tr[B]ưở[B]ng Qu[B]ả[B]ng Ngãi
Một hôm anh Đại Tá CVS đến nhà tôi thăm Cụ và có dẫn một người bạn cũng ở trong nhà binh. Lúc đó Cụ đang ngủ nên tôi mời hai người ngồi chờ ở phòng khách. Trong buồng ngủ Cụ nghe tiếng anh S., Cụ bước ra mời cả hai người vào. Mọi người chưa kịp ngồi vào chỗ, Cụ đã nói: Tiên sinh đây làm ơn để ý mấy điều tôi dặn nhé. Khi rời khỏi đây tiên sinh nên tìm thuê ngay một chỗ ở xa Sài-gòn, thí dụ vùng Thủ Đức hay Biên Hòa cũng được. Tiên sinh nên chọn căn phòng nào càng vắng, càng tối tăm, âm u càng tốt, không điện thoại mà ở. Không được nói chuyện với ai. Tiên sinh đến đó ở một mình trong vòng 48 tiếng đồng hồ. Không mở đèn, không đọc sách, không làm việc gì gây tiếng động. Tuyệt đối không cho vợ, con cái hay bạn bè biết mình ở đâu. Nếu phạm vào một điều trong số những điều tôi dặn dò thì coi như hỏng hết. Nếu làm được như tôi chỉ thì hai hôm sau tiên sinh ghé lại đây chơi để mình nói chuyện tiếp. Hai ngày sau, anh S. và người bạn trở lại nhà tôi để gặp Cụ. Cụ quan sát người bạn anh S. rất kỹ lưỡng, rồi nói: Tiên sinh hãy về ở cái phòng đó thêm hai ngày đêm nữa. Hai ngày nữa tiên sinh đến đây mình nói chuyện tiếp. Hai ngày sau đó người bạn của anh S. trở lại. Cụ lại cũng quan sát rất cẩn thận, chậm rãi Cụ nói: Khá lắm, khá lắm. Tiên sinh cứ về đi. Sau khi mọi chuyện êm đẹp, mời tiên sinh ghé chơi, mình sẽ nói chuyện tiếp. Tối đó tôi mời Cu, anh S. đi ăn tối. Cụ bảo anh S.: Ông bạn của “toa” đang bị hàm oan. Có thể thân bại, danh liệt và có thể bị tù tội nữa đấy. Moa đã “bắt” Ông ta “đi tù” hai lần rồi đó.” Cụ vừa nói xong thì anh S. giật mình và tiếp lời Cụ: Thưa Cụ, đúng như Cụ nói. Sao Cụ biết rõ thế thật là huyền diệu. Anh bạn cháu là một Đại Tá. Ông ấy đang làm Tỉnh Trưởng Quảng Ngãi. Anh đang bị đưa ra tòa vì bị một cô thư ký tố cáo là đã hãm hiếp cô ta. Ông ta nằm trong một âm mưu của một người có thế lực khác. Có người muốn cái chức Tỉnh Trưởng của ông ta. Nếu bị kết án thì sẽ mất hết đúng như Cụ dạy mà chắc chắn sẽ bị tù. Hai tháng sau, tòa xử và ông bạn anh S. được minh oan. Tuy vậy, ông này cũng bị quân đội cho về hưu non. Tôi hỏi Cụ tại sao Cụ lại chịu mất nhiều thì giờ cho ông Đại Tá này thế. Cụ bảo: Ở trong phòng mới nghe giọng nói của ông ta, “moa” biết ông ấy là người “không đến nỗi nào”, nên “moa” muốn giúp.
[/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B]T[B]ướ[B]ng Có Tai “V[B]ể[B]nh”
Hôm nay, Ông Nh. và tôi đưa Cụ xem một tờ baó có đang hình cuả 30 Đại Tá “có thể” sẽ đươc vinh thăng Chuẩn Tướng. Nhìn qua 30 tấm hình, Cụ baỏ: Có tới 10 anh sẽ chẳng bao giờ lên được cấpTướng. Tôi hỏi Cụ làm sao Cụ có thể nói như thế khi chỉ nhìn vaò nhưng bức ảnh mù mờ như thế naỳ. Cụ baỏ: Tôi cứ xem anh naò có tai “vểnh” thì biết” ngay anh naỳ khó mà lênTướng. Tai vểnh là phá cách. Tướng là cấp bậc cao nhất cuả quân đội cho nên bị phá cách thì làm sao mà lên đươc . Ngòai ra người có tai vểnh còn có nghĩa là người yếu bóng vía, hèn nhát. Như thế thì người có tướng naỳ cũng khó lên Tướng lắm. Mấy hôm sau Ông Nh. đưa Tuần Baó Quân Đội cho Cụ xem. Quả thật chỉ có 19 người được lên Tướng, còn 11 người kia không biết về sau có ai lên Tướng không.
[B]Nhà[B]Ngh[B]ỉ[B] M[B]á[B]t C[B]ủ[B]a T[B]ổ[B]ng Th[B]ố[B]ng Nixon
Tổng Thống Nixon chọn một căn nhà ở vùng Oceanside, Tiểu bang California để làm nơi nghỉ ngơi. Căn nhà naỳ rất lớn, nhưng kiến trúc rất kỳ dị, tổng cộng xung quanh nhà có nhiều cổng và cưả tò vò (hình bán nguyệt ). Nhà trông rất đẹp. Nhưng khi tôi đưa cho Cụ xem hình cuả nhà naỳ thì Cụ baỏ: Về Địa Lý thì căn nhà naỳ xấu lắm. Ở nhà naỳ có thể mất mạng. Tôi có đem điều Cụ nói kể lai cho Bác Sĩ Hồ van Ph., một người quen biết nhiều nhân vật thuộc đảng Cộng Hòa cuả Hoa Kỳ. Tổng Thống Nixon bị mất chức sau vụ Water Gate bùng nổ.
[B]T[B]ướ[B]ng Ch[B]ế[B]t Ch[B]á[B]y
Ông Th. ở gần nhà tôi , thường qua chơi. Một hôm tình cờ gặp Cụ ở đây. Khi ông ta về, Cụ baỏ tôi : “Toa” baỏ cho ông Th. là đừng có gần lưả. Tôi cũng nói với ông Th. Điều Cụ dặn. Năm 1975, vợ chồng Th. không di tản, nghe nói vợ chồng quyết định không đi. Một hôm vợ làm bếp. Tự nhiên lưả từ trong bếp bùng lên (có lẽ cất xăng trong bếp). Ông Th. chạy vaò bếp cưú vơ. Cả hai vợ chồng đều chết chaý cả. Chuyện xảy ra vaò năm 1985-86. Con gái lớn hiện đang sống ở Buena Park, California.
[B]T[B]ướ[B]ng Xu[B]ấ[B]t Ngo[B]ạ[B]i
Vaò những năm 1935-40 rất nhiều người xin được xuất ngoại làm việc ở Tân Tây Lan, Nouvelle Guineé ở Caledonia gần đaỏ Tahiti. Chính phủ Pháp hồi đó đã tuyển tới trên 50,000 người . Trai hay gái đều được chọn , miễn khoẻ mạnh và không có tiền án . Hồi đó Cụ đang làm cho Sở Công an Hà nội nên Cụ phải theo dõi hồ sơ cuả những người naỳ . Trước khi Cụ trình lên Bác Sĩ khám , Cụ làm dấu riêng là được hay rớt kết quả phải nói là đúng tới gần 100%. Sở dĩ không hoàn toàn đúng là vì có những đưá chạy chọt để đi. Cũng tội nghiệp , những người không có số đi làm phu phen mà chay chọt để đi thì thường bệnh hoạn chết trước khi tới nơi. Tôi hỏi tai sao Cu lại thấy trước chính xác như vậy thì Cụ baỏ : Trước khi đến gặp Bác sĩ thì phải cởi hết quần aó . Đối với người xem “tướng” thì chỉ nhìn “mặt ” thì có thể sai, chứ thấy được cả “mình mẩy, tay, chân ” thì làm sao mà sai đươc . Điều naỳ đã được chứng minh đúng như vậy.[/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B][/B]
Phạ Sự , Nhẫn Sự , Bất Sinh Sự
Bình Tâm , Thủ tâm , Mạc Sinh Tâm
怕 事 , 忍 事 , 不 生 事
平 心 . 守 心 . 莫 生 心
Bình Tâm , Thủ tâm , Mạc Sinh Tâm
怕 事 , 忍 事 , 不 生 事
平 心 . 守 心 . 莫 生 心
