Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Chuyện Về Tướng
#3
TÀI LIỆU CỦA ÔNG TRẦN QUANG DUẬT Tù Bẩy Năm Mà Không Có Án

Thiếu tá D. mỗi lần đi hành quân về đều ghé thăm Cụ Diễn. Một hôm Thiếu tá D. hỏi Cụ về tương lai. Cụ bảo: Sau này có một thời gian “toa” phải tù ít nhất là 7 năm. Thiếu tá D. hỏi lại Cụ tại sao lại phải ở tù. Cụ ngần ngừ một lúc rồi nói: Tù nhưng không có án. Thiếu tá D. lại càng ngạc nhiên hơn, nhưng cũng không dám hỏi thêm gì nữa. Sau 1975, Thiếu tá D. bị đi “cải tạo” ở ngoài Bắc, di chuyển hết trại này đến trại khác. Tổng cộng thời gian đi “học tập” là 7 năm 2 tháng. Khi mới vào trại, có người nói 3 tháng sẽ được ra, người thì đoán 1 năm, người thì 3 năm. Thiếu tá D., dựa vào lời Cụ đoán, nói là ít nhất 7 năm. Biết được như vậy cũng có lợi là không bị thất vọng mỗi khi năm cũ qua đi và hi vọng khi năm mới tới.


[B]Giết Nó Thì “Moa” Chưa Trả Được Nghiệp

Một hôm Thiếu tá D. đi vào Chợ Lớn ăn cơm trưa với Cụ. Hai bác cháu đang ngồi ăn thì một người đàn ông bước vào tiệm, ngồi bàn bên cạnh. Mắt thì nhìn Cụ chăm chăm còn mồm thì nói, chửi láo lếu. Trông hắn không có vẻ gì điên hay say rượu cả. Thiếu tá D., lúc đó đang mặc đồ rằn ri, bực lắm, định đứng dậy tát cho người kia vài cái. Cụ ngăn lại và nói: Tướng nó sắp chết rồi. “Toa” đụng nhẹ vào nó là nó chết. Phiền lắm đó. Mà tướng “moa” hôm nay ra đường bị người chửi. “Toa” mà đánh nó thì “toa” bị tù còn “moa” thì chưa trả được nghiệp. Hai bác cháu mặc kệ người kia, tiếp tục ăn. Lát sau tên kia bỏ ra khỏi tiệm. Ăn xong khi ra về thì thấy bên kia đường nhiều người đang xúm lại xem có người bị tai nạn xe. Hai bác cháu đến gần xem thì tên lúc nãy đã bị xe đụng chết .

[B]TÀI LIỆU CỦA ÔNG TRẦN XUÂN KÍNH

Thuở xa xưa, tôi chưa được hân hạnh biết Cụ Diễn, nhưng song thân tôi đã biết Cụ thật nhiều. Ở đây tôi chỉ nói ra những chuyện mà Cụ Diễn tiên tri, nghĩa là Cụ đoán trước khi chuyện xẩy ra. Cụ không phải là “Thày Bói” như một số người hiểu lầm. Cụ nhìn người ta, thấy được điều hay, điều dở. Nếu là người được Cụ xem cho thì Cụ sẽ nói cho biết một cách trung thực mà không né tránh vì Cụ không sợ mất lòng, tin hay không tin Cụ không cần biết.

[B]Chết Vì Thuốc

Tôi được biết Cụ Diễn qua Hoàng Trọng Q., anh em đồng hao của tôi. Một hôm vợ tôi đến nhà anh Q. chơi thì gặp Cụ tại đó. Vừa trông thấy vợ tôi, sau khi chào lại vợ tôi, Cụ nói ngay: Chị này may quá, suýt chết vì thuốc! Không ai biết trừ vợ chồng chúng tôi là cách đây hơn một tuần vợ tôi nghe lời người ta đi đến một bà “Lang Băm”, lấy thuốc về uống để trục thai. (Chúng tôi đã có sáu đứa con, nên vợ tôi không muốn đẻ thêm nữa). Thuốc làm cho vợ tôi băng huyết, nếu không có Bác Sĩ Đặng Văn H. cứu cho thì chắc đã mất mạng rồi.

[B]Phải Xa Ngay Thằng Có Tướng Sát Nhân Đó

. . . Trong thời gian làm việc ở Trung Tâm Nhu Đạo Phủ Tổng Thống, tôi có biết một quân nhân gác cổng Dinh Độc Lập. Anh này là một binh sĩ quân dịch. Ngày ngày có một nữ sinh trường Marie Curie đi học về (nhà trên đường Alexandre Rhode, xế cổng Dinh). Anh lính đem lòng thương cô nữ sinh. Nhưng cô này nhất định cự tuyệt. Một buổi chiều, anh ta theo dõi và biết cô này về nhà bà con ở đường Tự Đức, Đa-Kao chơi. Anh ta đón đường để hỏi cô (lần chót) là cô có bằng lòng lấy anh ta không. Chắc cô này vẫn cự tuyệt nên anh ta rút súng bắn chết cô. Bắn xong anh ta về Phủ đầu thú rồi bị giam vào quan lao.

Mặt mũi anh ta hiền lành, con nhà khá giả, có học mà lại dám cầm súng giết người. Một hôm tôi lấy tấm ảnh của anh ta ở quân bạ. Tôi đem đến hỏi Cụ: Cháu định chọn cậu bé này làm trưởng tràng cho lớp Nhu Đạo của Cháu, Cụ thấy có được không? Cụ cầm tấm hình xem và ngay lập tức Cụ nói: Ấy chớ, xa ngay, xa ngay, thằng này có tướng sát nhân đó. Tôi không dám nói gì vì sợ Cụ giận. Thành tâm mà nói, tôi rất cảm phục Cụ.

[B]Dinh Độc Lập Sẽ Bình Địa

Một hôm Cụ đang ở nhà anh Hoàng Trọng Q., anh đồng hao của tôi, cùng với một vài người bạn và học trò của Cụ, thì có người hỏi: “Mấy năm trước Tiên Sinh có nói là Dinh Độc Lập sẽ bị sập thì bây giờ đúng như vậy (hai phi công Nguyễn văn Cử và Phạm phú Quốc bỏ bom làm sập cánh trái của dinh).” Cụ trả lời: “Còn nữa, phải bình địa cơ.” Mọi người ngạc nhiên vì Dinh sừng sững như vậy làm sao mà bình địa được. Thế mà sang Đệ Nhị Cộng Hòa thì dinh bị phá đi hoàn toàn để xây lại.
[/B][/B][/B][/B][/B]Ra Khỏi Quân Đội Mà Còn Mặc Quần Áo Lính Là Chết

Cháu ngoại ông Phán C. ở Hải Dương là cô Diệu H., Dược sĩ, mở tiệm thuốc tây tại Đa Kao, Sài-gòn. Cô H. ngoài 30 tuổi mới lấy chồng. Chồng là Đại úy B. Gia đình bên vợ của Đại Úy B. đưa ông đến nhờ Cụ Diễn coi tướng. Sau khi xem cho Đại Úy B. một vài chuyện, Cụ khuyên: Điều tôi sắp dặn đây là hết sức quan trọng vì nó liên quan tới mạng sống của anh. Từ nay trở đi khi đi công tác xa, nhớ không bao giờ được măc quần áo màu kaki vàng. Nếu không thì sẽ có họa chết cháy đó. Nhớ kỹ nhá. Đại Úy B. thưa với Cụ là cháu ở trong nhà binh nên làm sao tránh mặc màu kaki vàng được. Cụ nói: Khi còn ở nhà binh thì không sao, chỉ khi nào sang dân sự thì mới phải tránh. Sau đó ít lâu thì Đại Úy B. nhận làm Công Cán Ủy Viên cho Ông Nguyễn tất Ư., Bộ Trưởng Bộ Phát Triển Nông Thôn. Đại Úy B. và vợ là Dược Sĩ Diệu H. tin theo rất kỹ lời khuyên của Cụ, tuyệt đối không xử dụng những gì màu vàng, từ quần áo cho tới ngay cả nhẫn cưới màu vàng ông cũng không đeo. Khi đi làm, ông mặc thường phục. Một hôm ông phải tháp tùng ông Bộ Trưởng đi ra Quảng Ngãi dự lễ mãn khóa cho các cán bộ Xây Dựng Nông Thôn. Ông quên lời dặn của Cụ Diễn, nên ông đã mặc quân phục đại lễ bằng kaki “gabardine”. Sau buổi lễ, phái đoàn ra về trên chuyến bay của hãng Hàng Không Việt Nam. Máy bay vừa cất cánh thì bị bắn sẻ, bốc cháy. Phi hành đoàn với phi công trưởng Lưu đức C., nữ tiếp viên phi hành Công Tằng Tôn Nữ D.T. và toàn thể phái đoàn Chính Phủ đều tử nạn, trong đó có Đại Úy B. bị chết cháy.

[B]Không Có Nghiệp Chết Dữ Thì Không Thể Chết Dữ

Tôi có cô em vợ, hồi đó có rất nhiều người ngấp nghé. Cụ Diễn rất thương và quí cô. Năm đó cô còn là sinh viên năm thứ hai Dược. Trong những điều về cuộc đời cô, điểm chính là sau này cô sẽ không làm Dược sĩ mà sẽ làm một nghề “đi mây, về gió như đi chợ”. Mọi người sợ quá, tưởng rằng Cụ bảo cô ấy sau này sẽ nghiện hút thuốc phiện. Cụ cười và nói tiếp: Cô này hên lắm, cứ yên trí, cô sẽ đi ngoại quốc như đi chợ và dĩ nhiên là phải “đi mây về gió” chứ đi bộ đâu có được. Cô cũng chỉ nghe và biết vậy. Ở Việt Nam thời đó được đi ngoại quốc khó khăn lắm mà mình thì không thuộc loại con ông cháu cha. Chỉ là giấc mơ thôi. Chẳng hiểu vì lý do gì, cô thôi học Dược, dự thi tuyển và đậu vào làm Tiếp Viên Phi Hành cho Hàng Không Việt Nam. Cô được bay đường bay quốc ngoại, nên được đi ngoại quốc như đi chợ. Nhưng máy bay của Hàng Không Việt Nam bị tai nạn khá nhiều. Cô em vợ tôi và gia đình đều thấy nghề quá nguy hiểm. Cụ bảo: Cứ yên tâm, Cô không có tướng chết vì tai nạn máy bay. Có một lần, đáng lẽ cô phải đi bay, nhưng có việc bận ở nhà nên một cô đàn em đi thế. Chuyện bay thế cho nhau là chuyện hàng ngày giữa các cô Tiếp Viên Phi Hành. Không may chuyến ấy bị không tặc và tất cả mọi người trên chuyến bay đó đều tử nạn hết. Cô em tôi bị hốt hoảng mất mấy ngày liền.

[B]Đất Này Xấu Lắm

Cô em tôi phải nói là tuyệt đối nghe lời Cụ Diễn. Khi cô mua một miếng đất ở trong Tân Sơn Nhất, cô mời cả hai Cụ Dương Thái Ban và Cụ Diễn vào để xem hộ. Cụ Ban hỏi ý kiến Cụ Diễn. Cụ Diễn nói: Đất này xấu lắm. Không nên ở chỗ này. Sau này những người ở đây toàn là loại dữ hơn quỉ dữ. Nhưng cô em vợ tôi rất thích miếng đất này vì đi làm gần, xây toàn biệt thự, những người ở đây hầu hết là dân Không Quân biệt phái sang bay cho Hàng Không Việt Nam. Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ cũng ở trong này. Cô nài nỉ xin hai Cụ chỉ cho cách chữa để có thể ở được. Theo lời chỉ dạy của hai Cụ, nhà của Cô em vợ tôi phải quay mặt vào trong thay vì quay ra mặt đường như những nhà khac.

Một lần khác, Cô em vợ tôi lại thoát nạn máy bay một lần nữa. Trước khi tai nạn máy bay xảy ra, cô và một cô bạn tên Ng. cũng là Tiếp Viên Phi Hành đi du lịch Âu Châu với nhau. Khi về lại Việt Nam được ít lâu, một hôm cô em vợ tôi có mời một người bạn tên TQQ sắp đi tu nghiệp Hoa Kỳ đến ăn cơm tối. Người bạn này la một đệ tử đắc ý của Cu Diễn (Cụ đã qua đời 5 tháng trước). Vì cùng là chỗ thân tình với Cụ, anh bạn mặc dù rất bận nhưng cũng nhận lời đến ăn, nhưng phải ăn vào 5 giờ chiều (ngày 13 tháng Chín năm 1974). Vào ngày đó thì cô em vợ tôi đến phiên phải đi bay và sẽ về không kịp. Sáng sớm hôm 13, cô vào sở để xin đổi thì không được. Sắp sửa chuẩn bị về nhà lấy đồ để đi bay thì cô Ng. vào. Hai người nói chuyện với nhau, Cô Ng. nhận đi bay thế cho cô em vợ tôi. Đúng lúc mọi người sắp ăn cơm thì có tin động trời là máy bay bị nạn nổ tung ở trên trời. Về sau được biết là cô Ng. ở gần nhà anh TQQ và trong tuần lễ trước khi gặp nạn đã đến xin anh Q. xem. Nhưng cô đã đến ba lần và cả ba lần chờ đợi đến khuya mà đều không có duyên được gặp.
[/B][/B]Tránh Hạn Chết

Trong thời gian Cụ Diễn hay đến nhà ông D. vì ông này thờ Cửu Thiên Huyền Mẫu. Cả gia đình nhà vợ tôi và vợ chồng tôi cũng đều đến lễ. Có một lần Cụ bảo tôi: Tướng “toi” sắc diện xấu lắm, nên đến Mẫu để Ngài cứu cho. Một hôm, sau buổi lễ, tôi xin Cụ xem lại hộ cho. Cụ bảo: Hạn của “toi” nặng lắm, có thể mất mạng về súng đạn. Cụ chỉ cho tôi cách chữa hạn như sau: Vào các ngày Âm Lịch 3, 6, 9, 13, 16, 19, 23, 26, 29 phải ăn riêng, ngủ riêng, chiều chiều vào một nghĩa trang nào đó, tìm một ngôi mộ của một thiếu nữ chết trẻ, mua đồ ăn như tôm khô, mực khô, củ kiệu, la-de, rồi mời người chết ra cùng ăn uống với mình. Sau đó thì kể lể tâm sự và xin cô ta giúp cứu mạng cho. Chợt Cụ nhìn thấy tôi đeo ở ngón tay út một chiếc nhẫn màu xanh, Cụ bảo tôi phải bỏ ngay chiếc nhẫn xanh đi và đi mua ngay một nhẫn màu đỏ tươi (ruby) và đeo vào ngón tay đeo nhẫn. Tôi phải nghe theo Cụ mặc dù đây là chiếc nhẫn do bố tôi để lại cho tôi. Khi Cụ nhìn thấy trên cổ tôi

có đeo một cái móng chân heo rừng để kỵ tai họa về hỏa. Cụ bảo tôi nhờ cô em vợ (Tiếp Viên Phi Hành) đem cái móng heo đi qua đại dương đủ 9 lần thì khi đeo sẽ bớt hạn đi. Tính “toi” nóng nẩy lắm. Moa muốn dặn toa là từ trong nhà ra tới ngoài đường, không được gây gổ với bất cứ ai, nếu người ta đánh toa cũng cứ để cho người ta đánh, tuyệt đối không được phản kháng lại. Làm trái lại lời moa dặn thì tai họa không lường được, có khi mất mạng đấy. Tôi sững sờ. Tạ ơn Cụ xong, trên đường ra về tôi ôn lại từng lời dặn của Cụ. Tôi thay nhẫn, nhờ cô em vợ giữ hộ nanh heo rừng để đem qua đại dương. Mua đồ ăn và rượu vào nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi tìm đến mộ của Cô Ng. mới bị tử nạn máy bay Hàng Không Việt Nam, bạn của cô em vợ tôi mà tôi cũng có quen. Ngày tháng trôi qua, mọi sự vẫn được bình yên. Tôi đã hơi vững dạ một chút. Một hôm đi lễ Mẫu, gặp Cụ. Cụ nhìn tôi, lắc đầu rồi chép miệng nói là sắc diện tôi tuy có hơi sáng lên nhưng họa lớn vẫn còn. Cụ bảo: Nghiệp, Nghiệp toa ạ! Cứ tiếp tục việc moa dặn, đừng quên. Đúng như Cụ nói, họa đã xẩy ra cho tôi. Một hôm tôi đi đánh “tennis” về, đang mệt thì một chú em đến rủ đi phố chơi. Tôi bảo đang mệt thì chú ấy đề nghị đưa tôi vào (xin không nêu tên) để tắm hơi và đấm bóp. Tôi nhận lời ngay. Tôi và chú em vào phòng tắm. Chú em tôi mở hơi ra cho khỏe. Cùng lúc đó có một người khác cũng vào phòng. Tên này người bé nhỏ. Hắn mở hơi hết cỡ. Chịu không nổi, chú em tôi ra vặn bớt lại. Thế là hai bên cãi nhau, rồi đấm đá nhau. Tôi đứng dậy can. Tên kia tưởng tôi về hùa với chú em tôi, hắn nhẩy lên định đấm vào mặt tôi. Đấm hụt, hắn chạy ra ngoài, lấy khẩu súng Colt 45 rồi vừa quay vào phòng tắm vừa la hét đồng bọn. Thế là một toán lính Nhẩy Dù rần rần chạy xuống, vừa chạy vừa hỏi: Đứa nào đánh Đại Úy? Chúng bao vây lấy hai anh em tôi. Tên Đại Úy dí súng vào màng tang tôi và nói: Thằng này. Thế là chúng túm lấy tôi, thằng khóa tay, thằng đánh, thằng lấy súng đâm xoáy vào người tôi. Tôi chợt nhớ lại lời Cụ Diễn nên đứng yên chịu đòn. Mà thực ra lúc đó tôi cũng chẳng làm gì được. Một mặt thì bị khóa tay, một mặt thì tên Đại Úy chĩa súng vào màng tang tôi mà súng thì đã lên đạn. Chợt có tiếng quát: Chúng mày ”đục” ai đó? Tôi ngửng mặt lên, thì người vừa quát nhận ra tôi và tôi cũng nhận ra người này, một Thiếu Tá Nhẩy Dù mà tôi đã quen biết từ lâu. Thiếu tá T. nói: Chúng mày đánh nhầm người nhà rồi! Mau buông ra và xin lỗi đi. Thiếu tá T. nói với tôi là không hiểu sao mà tôi có thể kiên nhẫn để cho tụi “nhóc” nó hỗn như vậy. Nếu tôi ra tay thì cũng phải một vài tên mất mạng. Mà chắc là mạng anh em tôi cũng chả còn. Mấy tên này vừa mới ở mặt trận về, đi uống rượu say đến độ mất cả sáng suốt rồi, còn biết gì nữa đâu. Thiếu Tá T. bảo mọi người cùng lên lầu, gọi một chai Remy Martin để tạ lỗi.

[B]Lấy Người Mũi To Như Mũi Tướng De Gaule

Gia đình tôi có thể nói là tin Cụ một cách tuyệt đối. Cô em vợ tôi có nhiều người ngấm nghé, nhưng trên ba mươi tuổi rồi vẫn chưa có bạn trai. Lúc còn đi học thì khi đi học về là ở nhà, khi đi làm rồi thì không đi làm thì chỉ ở nhà, trồng cây, trồng hoa, sửa sang nhà cửa. Có lần cô hỏi Cụ Diễn về hình dáng người chồng tương lai. Cụ vừa cười vừa nói: “Chồng cô sau này sẽ là một chàng có mũi to như mũi Tướng De Gaule.” Sau đó thì cô em vợ tôi tiếp tục cuộc sống độc thân. Tháng Tư 1975 thì cô em tôi và một số người bên nhà vợ tôi di tản sang Hoa Kỳ. Gia đình tôi kẹt lại Sài-gòn. Khi tôi sang Hoa Kỳ theo diện HO thì quả thực thấy chồng của cô em vợ tôi có cái mũi của Tướng De Gaule thật. Anh chàng em đồng hao của tôi chính là TQQ, một đệ tử của Cụ Diễn mà hồi còn ở Sài-gòn chúng tôi không ai nghĩ là sẽ lấy cô em vợ tôi. Chúng tôi lại có dịp phục Cụ Diễn sát đất.
[/B]
Phạ Sự , Nhẫn Sự , Bất Sinh Sự
Bình Tâm , Thủ tâm , Mạc Sinh Tâm
怕 事 ,
事 , 不 生 事
平 心 . 守 心 . 莫 生 心
Trả lời


Messages In This Thread
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:32 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:37 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:41 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:42 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:46 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:49 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:52 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:54 AM

Các chủ đề có liên quan...
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới gửi
  Những nét tướng nốt ruồi Hàn Sĩ Ngô 1 200 05-05-2012, 11:32 PM
Bài mới gửi: congdoan911
  CÁI DÂM trong TƯỚNG MỆNH HỌC Người Lái Đò 0 133 18-04-2012, 01:21 PM
Bài mới gửi: Người Lái Đò
  Nhân tướng học Phần 3 - Số phận qua Khuôn mặt tran_huyen139 0 324 25-02-2012, 01:28 PM
Bài mới gửi: tran_huyen139
  Nhân tướng học Phần 2 - Số phận qua Khuôn mặt tran_huyen139 0 178 25-02-2012, 01:26 PM
Bài mới gửi: tran_huyen139
  Nhân tướng học Phần 1 - Số phận qua Khuôn mặt tran_huyen139 0 206 25-02-2012, 01:23 PM
Bài mới gửi: tran_huyen139

Chuyển đến diễn đàn:


Những người đang xem chủ đề này: 1 khách