Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Chuyện Về Tướng
#2
Không Có Nghiệp Vợ Chồng

Còn bà H., em gái của ông Tổng Đốc TVT, có một cô con gái, rất đẹp. Cô ấy đã có hôn phu nhưng anh này đi theo kháng chiến. Một hôm Thày dẫn chị đến chơi nhà bà H. ở Hà Nội. Bà H đưa ảnh của cậu con rể tương lai nhờ Thày xem. Thày bảo: Cậu này với cháu nhà không có duyên vợ chồng. Chuyện từ hôn là chuyện ít xẩy ra vào thời đó, nhất là gia đình này. Vậy mà không ngờ chỉ ít lâu sau, cậu ta viết thư về thành xin từ hôn và bảo cô này đi lấy chồng đi. Được tin này cô con gái bà H. phát điên, chữa chạy mãi mới khỏi. Ít lâu sau, có người làm mối cô cho một cậu tên C., đậu Bác sĩ Y khoa ở Pháp mới về. Thế là cô trở thành vợ của Bác Sĩ C.

[B]Con Gái Gần 30 Tuổi Mà Chưa Chồng

Sau đây là nhân duyên của bà H., con dâu út của hai cụ TVT. Hồi ấy ở tỉnh Quảng Yên có gia đình cụ Hàn có cô con gái gần 30 tuổi mà chưa chồng. Hồi đó con gái mà trên 25 tuổi mà chưa có chồng thì coi như là ế. Gia đình cụ Hàn nhờ Thày xem, Thày bảo: Đám cưới của cô này lạ lắm, người ta đón rước cô như một vị Công Chúa vậy. Ông Bà Hàn đưa mắt nhìn nhau không nói gì, nhưng trong thâm tâm nghĩ rằng Thày chế diễu con gái mình nên tỏ vẻ khó chịu. Sau đó ít lâu. Có người manh mối, hai cụ TVT cho người đến xin cô này cho người con trai út là ông H. Đặc biệt hôm cưới thì để lấy lòng Quan Tổng Đốc TVT vợ của các quan dưới quyền, xum xoe săn sóc cho cô dâu, rồi tâng bốc lên, một điều: Mời Công Chúa đi, hai điều: Mời Công Chúa ngồi. Đó là bà H. đo.

[B]Duyên Tiền Định

Đây là chuyện của một người bạn chị tên Đ.. Đám cưới chị cô ta là một trong bốn phù dâu của chị đấy. Cô ta là người đẹp nhất trong số các bạn của chị. Cô ấy có đôi mắt “mùa thu”, buồn rười rượi. Sau này mới biết mắt như vậy thì vất vả, nghèo nàn suốt đời. Sau đám cưới chị ít lâu thì cô Đ. lấy chồng. Chồng cô ta không ai khác mà chính là ĐHN, bút hiệu là Hoàng Ly, Thánh Sống. Sau này bạn chị mới thuật cho chị nghe anh chị ta gặp nhau thế nào mà thành vợ chồng. Bạn chị nói là anh Hoàng Ly kể cho vợ: Anh quen ông Diễn xem tướng hay lắm. Ông ấy bảo: Ngày đó, tháng đó, “toi” cứ đi về phía đường Tràng Tiền (Hà Nội) thì sẽ gặp một người con gái cao, gầy, thon người, có đôi mắt to, buồn. Nói xong Ông Diễn còn vẽ hình dáng người con gái ấy lên giấy cho anh, rồi ông bảo: Anh và người con gái đó có duyên nợ với nhau từ kiếp trước. Vì không có ý định lấy vợ nên anh nghe xong thì cũng chả để ý tới nữa. Cho nên, đến ngày mà Ông Diễn bảo phải đi để gặp người vợ có duyên nợ từ kiếp trước, anh cũng định nằm lì ở nhà. Thình lình có người bạn thân là anh

Phương đến rủ đi chơi. Tình cờ anh Phương lại đưa anh đi về phía đường Tràng Tiền, vừa đi vừa nói chuyện. Anh Phương bảo: “Toi” đã lớn tuổi rồi, phải lấy vợ đi chứ. “Moi” biết một gia đình nề nếp, tử tế, có một cô con gái khá xinh. Để “moi” làm mối cho. Nghe anh Phương nói, anh cũng chẳng trả lời, cứ lẳng lăng đi theo anh ấy. Anh Phương đưa anh đến nhà một ông công chức (nhà này ở ngay tầng dưới phía sau Nhà Hát Lớn Hà Nội). Khi anh vào nhà thì em không có nhà, mãi sau em mới về. Khi em về, ba gọi em ra rót nước, trông thấy em, anh sực nhớ hình người con gái mà ông Diễn đã tả và còn vẽ cho anh. Em giống y như người đó. Thế là anh quyết định cưới em đấy. Bạn chị và chồng sống rất hạnh phúc, nhưng rất nghèo, có tất cả ba đứa con, một trai, hai gái. Anh Hoàng Ly chết vào năm 1987 còn Đ. thì vẫn đến chị chơi.
[/B][/B]Đổi Tướng Vợ Chồng

Đây là một chuyện xảy ra ở Hải Phòng khi Thày xem cho ông Phúc Mập. Gia đình ông bà Phúc đi lại khá thân với gia đình chị. Bà Phúc có kể cho chị nghe về chuyện gia đình bà: Bác đã có một đời chồng, lấy nhau đã 8 năm mà không có con. Vợ chồng rất buồn. . . . Bố mẹ chồng lại thường nói ra nói vào và có ý lấy vợ lẽ cho chồng bác để có con nối dõi. Bác trai không chịu, còn bác thì buồn lắm. Sau có người giới thiệu hai bác với ba cháu hai bác mới đến xin ba cháu xem cho. Mục đích chính chỉ là xem có con với nhau không? Thày cháu bảo: Có chứ, ông bà sau này có con chứ. Có nhiều là đằng khác. Nhưng mà ông bà sẽ phải đổi “tướng”. Ông hiện đang cao, mảnh khảnh thì rồi sẽ thấp xuống, béo tròn và cổ rụt lại như con rùa. Còn bà hiện đang mập thì sẽ gầy đi. Sau khi đổi “tướng” rồi thì sẽ có con. Nghe vậy các bác càng buồn vì . . . cho là Thày cháu nói giỡn chơi. Chứ đang mập mà gầy, hoặc đang gầy mà mập thì còn có thể xẩy ra chứ đang cao mà trở thành lùn và cổ thì rụt như cổ rùa thì làm sao có được. Các bác lại càng thất vọng và buồn hơn. Sống với gia đình chồng, bị dày vò vì không có con, bác thường đi về bên bố mẹ bác ở bên Kiến An. Có một lần gặp trời mưa bất thình lình, bác tìm chỗ tránh mưa dưới hiên một nhà ở bên đường. Lúc đó có một người đàn ông cũng chạy vào núp dưới mái hiên mà bác đang núp. Mưa càng lúc càng lớn và kéo dài. Ông ta gợi chuyện. Có điều lạ là hai người nói chuyện với nhau dễ dàng. Tên ông ta là Phúc. Rồi chẳng hiểu vì sao mà bác lại đem hoàn cảnh gia đình bác ra kể cho ông ta nghe. Ông ta cũng kể hoàn cảnh gia đình của ông cho bác nghe. Ông đã có vợ và cũng đã 4-5 năm rồi mà không có con và bà vợ ông cũng buồn bực lắm. Bác nhìn ông Phúc thì thấy người béo tròn, cổ thì rụt lại giống hệt người mà Thày cháu tả. Bác giựt mình, nhưng không dám nói gì. Ông Phúc có vẻ đắn đo, suy nghĩ. Mãi lúc sau ông xin lỗi bác trước khi nói với bác: Tôi với bà chắc là có duyên tiền định. Thôi thì bà về xin ly dị chồng, còn tôi về tôi ly dị vợ. Sau đó mình chắp nối lại với nhau. Bác về bảo với bác trai là: Mình vẫn thương yêu nhau, nhưng không có con, gia đình anh dày vò em khổ lắm. . . Nay có người muốn lấy em, mà người đó lại giống người bác Diễn tả, thôi thì anh cho em lấy người đó. Âu đây cũng là số mệnh để em có con mà anh cũng có cơ hội lấy người khác để có con hầu báo hiếu các cụ. Mới đầu bác trai không chịu, sau vì gia đình eo sèo quá nên cũng đành để bác được ly dị. Ông Phúc về nhà nói chuyện ly dị với bà vợ thì bà ấy bằng lòng ngay. Thế là ít lâu sau là bác và ông Phúc lấy nhau. Hai bác có tất cả là mười anh chị. Bác trai, chồng trước của bác, lấy người vợ sau và cũng có được ba người con. Chuyện ông “Phúc Mập” này người ở Hải Phòng ai cũng biết.
[B]
Chuyện Cô Dâu Yểu Tướng

Cụ Diễn sợ nhất là tiệc tùng mà phải thắt cà-vạt và mặc com-lê. Hôm đó không hiểu sao Cụ lại nhận lời đi đám cưới con trai của một người bạn không thân lắm (không nhớ tên, tạm gọi là X.), nhà ở gần Trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức. Sau tiệc cưới ông bà X. mời Cụ ra một chỗ để hỏi về cô con dâu. Cụ lưỡng lự một lúc rồi chậm rãi nói: Con dâu bác yểu tướng lắm. Chắc chỉ được 100 ngày nữa là chết thôi. Tôi xin hai bác và gia đình ráng chiều chuộng nó, để nếu nó có chết cũng được an vui môt chút. Ông bà X. năn nỉ Cụ có cách nào giúp cho không. Cụ bảo: Để tôi cố xem, nhưng ông bà phải chịu khó theo như điều tôi dặn đây: Từ đây đến 3 tháng nữa, sẽ có một cụ già lỡ độ đường đến gõ cửa xin giúp đỡ. Ông bà phải tiếp đãi bà cụ này hết sức tử tế, mời vào nhà, ngồi bàn ăn uống đàng hoàng, . . . và nghe tôi dặn kỹ điều này nhé, tối đến, phải bảo vợ chồng thằng con trai bác nhường giường ngủ của chúng nó để bà cụ ngủ. Ông bà nhớ kỹ lời tôi dặn, đừng có quên chi tiết nào nhá. Khoảng hai tháng sau, mới còn sáng sớm, vợ chồng ông X. đã đứng đợi ở trước cửa nhà Cụ, mặt mũi bơ phờ. Người nhà ra mời vào nhà. Khi Cụ dậy, vừa chào hỏi xong thì ông bà này đã hổn hển nói với Cụ là hôm qua họ đã làm đúng theo lời Cụ dạy. Hôm qua có một bà cụ lên thăm con là Sinh viên Sĩ quan Trừ Bị Thủ Đức xin tá túc một đêm. Ông bà X. đã cho bà cụ vào nhà, ăn uống và ngủ lại. Nhưng đến đêm thì bà cụ chết. Cụ Diễn hỏi ngay: Thế bà cụ ngủ ở đâu? Ông bà X. nói là đã để bà cụ ngủ ở ghế bố kê ở nhà ngang. Cụ Diễn không nói gì mà chỉ thở dài. Sau khi Cụ Diễn qua đời ít lâu thì Ông bà X. đến thăm Cụ (ông bà này không biết là Cụ đã qua đời). Gặp một người học trò của Cụ, ông bà này kể là sau khi bà cụ ngủ nhờ chết được ít lâu thì cô con dâu chỉ bị cảm nhẹ mà tự nhiên qua đời. Chuyện xẩy ra rồi thì ông bà X. tỉnh ngộ và biết là họ đã không làm đúng như lời Cụ dặn. Người học trò Cụ sau khi nghe xong thì bảo: Cụ có giảng cho nghe về trường hợp này. Cụ nói “Thiên Cơ” bất khả lậu. Cụ muốn giúp cho cô con dâu của ông bà, nhưng không thể tiết lộ với ông bà là bà cụ già phải nằm trên giường của con trai và con dâu ông bà để “chết thế” cho con dâu ông bà. Chuyện gì cũng là cái duyên cái nghiệp, cái phúc, cái phận cả.
[/B]Chuyện Bà Chánh Án.

Bà Chánh án S. là một người đàn bà rất đẹp. Trước năm 1975, ông bà S. được Cụ Diễn xem cho. Câu chuyện này do chính bà kể lại: Khi Cụ xem cho hai vợ chồng chúng tôi, Cụ bảo: “Sau này ông đổi nghề. Trong rất nhiều năm ông sẽ làm về đồ mộc.” Chúng tôi ra về, lòng không tin điều Cụ nói. Nhà tôi nói dù có đổi nghề đi nữa thì còn nhiều nghề tương đương với nghề Chánh án, chứ sao mà lại làm thợ mộc được. Không ngờ vì biến cố 1975, nhà tôi phải đi học tập. Trại Cải Tạo nơi nhà tôi bị giam lại ở gần rừng cho nên phần lớn trại viên chọn nghề mộc. Vào rừng chặt cây, rồi cũng đóng bàn, đóng ghế đủ thứ như một người thợ mộc thực sự.

[B]Tiền Dâm Hậu Thú

Ở Hải Dương có ông Phán C. là chỗ rất thân tình với Cụ Diễn. Mỗi lần Cụ ghé Hải Dương, Cụ đều ghé thăm ông Phán C. và có khi ở lại chơi cả tháng. Ông bà có 3 người con gái. Cô lớn lấy Bác Sĩ Kh. Còn lại hai cô em chưa có chồng. Khi xem cho cô con gái thứ hai Cụ nói: Số cô sẽ gặp một người ở nơi có nước, yêu nhau trước rồi mới lấy nhau. Nghe như vậy hai ông bà Phán C. sợ quá. Con nhà gia giáo mà “tiền dâm, hậu thú” là phạm vào lễ giáo gia đình và là đại họa cho gia đình. Từ đó ông bà không cho hai cô con gái đi đâu một mình, ngay cả đi chợ. Thế rồi một gia đình cũng ở Hải Dương , giàu có và sang trọng hỏi cô thứ hai cho con trai. Ông bà bằng lòng ngay. Cô lấy chồng được một năm và đã có con. Năm ấy Cụ Diễn có dịp xuống Hải Dương lại đến thăm gia đình ông Phán C. Sau khi trò chuyện được một lúc thì ông Phán C. nói ngay: Ông xem cho em sai rồi nhé. Chúng nó có mối lái hẳn hoi chứ đâu có quen nhau trước đâu. Cụ Diễn vẫn nói: Cháu xem không sai đâu. Cô em phải quen người chồng cô ta tại nơi có nước thì mới thành vợ thành chồng được. Ông Phán C. cho gọi con gái về và nhắc lại lời đoán của Cụ Diễn. Ông Phán bảo con gái cứ nói thật, mọi chuyện bây giờ đã thuộc quá khứ, biết chỉ để thấy là “tránh không khỏi số thôi’. Cô gái khóc, xin lỗi bố và thú thật là chuyện xẩy ra đúng như Cụ Diễn đã nói. Cô quen chồng cô trước khi cưới trong dịp nước sông lên cao, nhiều người ra xem, trong đó có cô và người chồng bây giờ của cô. Ông Phán nghe xong không những không giận mà còn cười ha hả rồi nói với Cụ Diễn: Có thế chứ, cả hơn năm nay chúng tôi cứ yên chí là ông đã xem sai đấy.

[B]Địa Lý Phong Thủy

Về địa lý thì đúng như Cậu nói, Thày chuyên về “sinh khí” hơn là “hình thể của miếng đất hay “phương hướng” của kiến trúc. Khi xem nhà hộ người ta, nếu nhà có địa lý xấu mà có thể thay đổi được thì Thày giúp người ta sửa. Nhiều khi chỉ cần thay màu sơn của mặt tiền căn nhà, phòng ốc trong nhà, có khi cũng cần phải xoay hướng bếp, . . . Tóm lại xem tướng người hay xem địa lý, nhiều trường hợp, Thày có thể sửa đổi phần nà

Sau đây là một số giai thoại về địa lý mà chị đã được chứng kiến hoặc được nghe thuật lại.

[B]Thất Của Sư Bà Hải Triều Âm

Trước hết chị viết về ngôi “thất” của Sư Bà Hải Triều Âm. Sau 1975 chị được Sư Bà qui y cho chị và được Sư Bà kể cho nghe về ngôi thất. Khoảng năm 1972, Thày cùng đi với Sư Bà đi tìm đất nhiều nơi bằng ô-tô. Một hôm qua cầu Đại Ninh cách Đà Lạt khoảng 40 cây số, thì Cụ bảo dừng xe lại. Đứng ngắm nghía một hồi rồi Cụ bảo: Đất này sau này là mỏ vàng đây, chỗ này tốt lắm, tu ở đây được nhưng phát về “Nữ” hơn “Nam”.” Hồi đó Đại Ninh , thôn Phú An chỉ là một khu rừng thôi, rất ít dân ở, rừng như rừng hoang, không có giá trị. Lên xe đi qua cầu Đại Ninh, xuống xe rồi đi bộ theo một con đường đất nhỏ phía tay trái. Đi được một quãng, Sư Bà chỉ một miếng đất thật đẹp và hỏi Cụ; Tôi có thể làm thất ở đây được không Cụ? Cụ bảo: Đất này “sát” lắm không làm chùa được. Rồi Cụ tìm cho Sư Bà một miếng đất sâu mãi tít trong rừng. Thất này được ông Chu Văn Sáng, quen biết Cụ, nhờ một người bạn làm về gỗ ở Đà Lạt kiến trúc theo ý Sư Bà. Thất bằng gỗ, hình bát giác, rất nhỏ, vì ý nguyện của Sư Bà chỉ nguyện tu một mình. (Vậy mà không ngờ, giờ này chung quanh Ngài có tới gần 300 đệ tử). Tên thất là Linh Quang cũng do Cụ đặt. Sư Bà kể tiếp: Về sau miếng đất mà Cụ bảo là “sát” thì có một Sư Ông (Sư Bà không nói tên) không tin và làm thất tại đó. Ít lâu sau tình cờ Cụ lại lên Đà Lạt và gặp vị Sư Ông. Cụ nói với Sư Ông: Đã chót làm rồi thì tạm thời Sư Ông cứ tu ở đây. Nhưng tôi dặn nhé, khi nào hai cây này mà nó chết thì Sư Ông phải dọn đi ngay. Cụ chỉ hai cây trước thất. Lúc ấy ai mà tin được, vì hai cây ấy đang độ lớn làm sao mà chết được, vả lại rừng có nhiều cây mà sao Cụ lại chỉ đích vào hai cây đó thôi.Thế rồi không hiểu sao chỉ một thời gian sau cả hai cây ấy cùng chết một lúc. Vị Sư lúc đó hoảng hồn, nhớ tới lời Cụ dặn, vội dọn đi ngay. Thất ấy bỏ hoang. Ít lâu sau, không hiểu nguyên nhân vì sao mà có một thanh niên bị giết chết tại đó. Hiện nay ngôi thất vẫn còn, nhưng vẫn bị bỏ hoang.

[B]Tu Mà Ngã Còn Nặng

Về việc xây cất Việt Nam Quốc Tự, Sài gòn, Thượng Tọa Thích Tâm Châu có hỏi Thày, Thày bảo: Đất định xây Việt Nam Quốc Tự trên Đường Trần Quốc Toản “sát” lắm, không thể xây chùa được. Đất ấy chỉ nên làm kho chứa đồ phế thải thôi. Rồi Thày chỉ hai nơi. Một nơi sau này là Tân Cảng, đầu xa lộ Sài gòn/Biên Hòa và một nơi nữa tại Thị Nghè. Các vị Thượng Tọa không nghe lời Thày. Thượng Tọa Tâm Châu còn nói: Phật ở đâu cũng được. Chị nghe được chuyện thấy có lý, nên hỏi lại Thày: Đất ở đấy đẹp thế, sao Thày bảo không được? Theo mắt người thường thì miếng đất đó rất đẹp, lại gần giữa trung tâm thành phố. Thày giảng cho chị nghe: Thí dụ, dù giàu hay nghèo cũng phải chọn một nơi nào khang trang nhất trong nhà để thờ Phật, chứ không thể thờ trong phòng ngủ hoặc nhà ngang được. Rồi Thày còn bảo: Nếu cứ xây ở đây thì cứ mỗi viên gạch xây lên thì máu lại đổ. Sau đúng như lời Thày nói, chùa chưa xây, chỉ mới đang xây tháp thì có một nhóm người xây ngay một dẫy nhà lầu phía mặt đường. Sự tranh chấp bắt đầu và máu đã đổ. Dẫy nhà lầu bị phá bỏ. Chùa cũng dở dang trong bao nhiêu năm. Nay thì cũng tu bổ tạm để làm nơi thờ tự, nhưng làm sao xứng đáng để được gọi là Việt Nam Quốc Tự được.

[B]Cụ Mai Thọ Truyền

Hồi chùa Xá Lợi còn là chùa của Hội Phật Học Nam Việt. Thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm, nơi đây trở thành nơi tranh đấu của Phật Giáo, Cụ Mai Thọ Truyền, Hội Trưởng, đến nhờ Thày giúp ý kiến. Thày bảo: Đất chùa tốt, nhưng cổng chính bị hông trường Nữ Trung Học Gia Long án ngữ và tượng Phật lớn ở sân trước chùa lại sơn trắng. Để chữa cái “phạm” của cổng chính thì xây thêm một cổng phụ bên hông, cổng này phải giống hệt cổng chính về tất cả mọi phương diện. Sau đó thì chỉ dùng cổng phụ để ra vào hàng ngày. Cổng chính thì phải đóng lại, chỉ mở khi có lễ lạc chính mà thôi. Còn tượng Phật thì phải đem thiếp vàng vì tượng màu trắng thì chỉ là tượng mỹ thuật để trang trí mà thôi. Cụ Mai Thọ Truyền đã làm theo lời Thày dặn từng chi tiết một. Từ sau vụ đấu tranh của Phật Giáo năm 1964 đến nay (2010), không có chuyện gì lộn xộn xẩy ra tại chùa nữa.

[/B][/B][/B][/B][/B]
Phạ Sự , Nhẫn Sự , Bất Sinh Sự
Bình Tâm , Thủ tâm , Mạc Sinh Tâm
怕 事 ,
事 , 不 生 事
平 心 . 守 心 . 莫 生 心
Trả lời


Messages In This Thread
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:32 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:37 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:41 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:42 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:46 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:49 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:52 AM
Chuyện Về Tướng - bởi Người Lái Đò - 26-07-2012, 09:54 AM

Các chủ đề có liên quan...
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới gửi
  Những nét tướng nốt ruồi Hàn Sĩ Ngô 1 196 05-05-2012, 11:32 PM
Bài mới gửi: congdoan911
  CÁI DÂM trong TƯỚNG MỆNH HỌC Người Lái Đò 0 129 18-04-2012, 01:21 PM
Bài mới gửi: Người Lái Đò
  Nhân tướng học Phần 3 - Số phận qua Khuôn mặt tran_huyen139 0 320 25-02-2012, 01:28 PM
Bài mới gửi: tran_huyen139
  Nhân tướng học Phần 2 - Số phận qua Khuôn mặt tran_huyen139 0 173 25-02-2012, 01:26 PM
Bài mới gửi: tran_huyen139
  Nhân tướng học Phần 1 - Số phận qua Khuôn mặt tran_huyen139 0 201 25-02-2012, 01:23 PM
Bài mới gửi: tran_huyen139

Chuyển đến diễn đàn:


Những người đang xem chủ đề này: 1 khách