24-07-2012, 08:17 PM
Ta đi lang thang theo ngày tháng, theo đời hoang
mang buồn đi bốn phương trời.
Ta đi rong chơi như là gió, như là mây
đi tìm quên cơn mê này.
Ta đi lang thang trên đồi vắng, qua rừng sâu
cho tâm hồn hết âu sầu
Không còn nhớ, không còn thương
bóng người xưa quên thề cũ
Không còn nhớ, không còn thương
mối tình xưa quá bẽ bàng.
Một mình một bóng, đời mình, một mình một bóng
chênh vênh lạc loài, bóng ai còn đi
Rồi ngày nào đó, một ngày, rồi ngày nào đó,
không ai kêu ta, có ai gặp ta.
Ta đi bơ vơ bên ghềnh đá, trên sườn non
chân ngựa hoang bước mơ hồ.
Ta đi rong chơi bên bời suối, theo bầy nai
đi tìm quên cơn mê này.
Ta đi lang thang quên ngày tháng, quên trần gian
quên nhân tình đã quên mình
Xin một sáng trong mùa đông, trên nệm êm lá vàng úa
không còn nhớ, không còn thương
ta nằm im chết bên đường
mang buồn đi bốn phương trời.
Ta đi rong chơi như là gió, như là mây
đi tìm quên cơn mê này.
Ta đi lang thang trên đồi vắng, qua rừng sâu
cho tâm hồn hết âu sầu
Không còn nhớ, không còn thương
bóng người xưa quên thề cũ
Không còn nhớ, không còn thương
mối tình xưa quá bẽ bàng.
Một mình một bóng, đời mình, một mình một bóng
chênh vênh lạc loài, bóng ai còn đi
Rồi ngày nào đó, một ngày, rồi ngày nào đó,
không ai kêu ta, có ai gặp ta.
Ta đi bơ vơ bên ghềnh đá, trên sườn non
chân ngựa hoang bước mơ hồ.
Ta đi rong chơi bên bời suối, theo bầy nai
đi tìm quên cơn mê này.
Ta đi lang thang quên ngày tháng, quên trần gian
quên nhân tình đã quên mình
Xin một sáng trong mùa đông, trên nệm êm lá vàng úa
không còn nhớ, không còn thương
ta nằm im chết bên đường
Đừng khóc với tiếc nuối khi ngày đã qua rồi...
Và nếu những ước mơ đã không thành...
Nhiều lúc giữa bóng tối ta đánh mất hi vọng...
Tìm đâu 1 chút ánh sáng yên bình...
Chỉ cần vẫn mãi là chính mình...
Bóng tối không còn đáng sợ...
Bầu trời sáng lấp lánh muôn vì sao nào...
Và ta sẽ mãi là...
Một ngôi sao ở trên cao...
Ta vẫn không ngại ngùng vươn lên bầu trời...
Là của riêng ta...
Dành cho ta...
Ta vẫn không ngại ngùng tự mình tỏa sáng...
Và nếu những ước mơ đã không thành...
Nhiều lúc giữa bóng tối ta đánh mất hi vọng...
Tìm đâu 1 chút ánh sáng yên bình...
Chỉ cần vẫn mãi là chính mình...
Bóng tối không còn đáng sợ...
Bầu trời sáng lấp lánh muôn vì sao nào...
Và ta sẽ mãi là...
Một ngôi sao ở trên cao...
Ta vẫn không ngại ngùng vươn lên bầu trời...
Là của riêng ta...
Dành cho ta...
Ta vẫn không ngại ngùng tự mình tỏa sáng...
