Tháng Bảy
(Viết cho anh, cho em, cho ngày sinh của chúng mình)
Thế là chỉ còn một nửa,
tháng Bảy khe khẽ trôi…
Ký ức hôm qua vội vã trở về
đan vào những kỷ niệm…
Rồi cất lại sau tiếng thở dài nhè nhẹ
Lâu rồi em không ngồi đây trên balcon nhỏ này. Mọi thứ vẫn thế không có gì đổi thay. Em cũng thế nhưng lặng lẽ hơn. Anh có lẽ chả biết, chỉ nhớ về em về balcon này! Chiều nay mình gặp nhau vội vã quá, anh kịp gửi lời chúc mừng sinh nhật em. Còn em chả kịp nói với anh về những điều em đang nghĩ…
Anh!
Tháng Bảy, nắng vẫn vàng làm duyên bên ô cửa sổ, trời vừa trong veo rồi lại dỗi hờn theo những cơn mưa. Bước chân lang thang trên con phố quen mà lạ. Gió còn mang hơi lạnh đầy ẩm ướt của cơn mưa vừa tạnh lặng lẽ lùa vào tóc dịu dàng. Trên balcon nhà ai, chậu hoa cúc nghiêng nghiêng, ưu tư đổ xuống một màu vàng óng. Khói thuốc từng làn đan thành dải trắng mỏng manh, tư lự phả vào lòng phố tựa những sợi khói lam chiều trong câu chuỵên em vừa đọc hôm qua.
Phố mang cái buồn chênh chao đến lạ!
Tháng Bảy, em ngồi trên balcon nhỏ nghe nắng cười khúc khích. Một cảm giác tình cờ bỗng làm nỗi nhớ xôn xao. Nỗi nhớ ấy lâu ngày không đụng đến, tưởng quá cũ rồi giờ thâm trầm cùng em!
Tháng Bảy, cơn mưa cuối mùa bỗng hoá tâm hồn chàng thi sĩ mơ màng. Mưa cứ rơi lúc ngắn lúc dài, lúc gầm thét rồi lại lặng thinh, trầm ngâm. Và cảm xúc dường như đang úa màu, những bước chân rụng rời, mỏi mệt!
Tháng Bảy, em ngồi bên tách cafe đen không đường không đá, thấy nỗi buồn trong mình dịu êm, ngọt mềm…
(Viết cho anh, cho em, cho ngày sinh của chúng mình)
Thế là chỉ còn một nửa,
tháng Bảy khe khẽ trôi…
Ký ức hôm qua vội vã trở về
đan vào những kỷ niệm…
Rồi cất lại sau tiếng thở dài nhè nhẹ
Lâu rồi em không ngồi đây trên balcon nhỏ này. Mọi thứ vẫn thế không có gì đổi thay. Em cũng thế nhưng lặng lẽ hơn. Anh có lẽ chả biết, chỉ nhớ về em về balcon này! Chiều nay mình gặp nhau vội vã quá, anh kịp gửi lời chúc mừng sinh nhật em. Còn em chả kịp nói với anh về những điều em đang nghĩ…
Anh!
Tháng Bảy, nắng vẫn vàng làm duyên bên ô cửa sổ, trời vừa trong veo rồi lại dỗi hờn theo những cơn mưa. Bước chân lang thang trên con phố quen mà lạ. Gió còn mang hơi lạnh đầy ẩm ướt của cơn mưa vừa tạnh lặng lẽ lùa vào tóc dịu dàng. Trên balcon nhà ai, chậu hoa cúc nghiêng nghiêng, ưu tư đổ xuống một màu vàng óng. Khói thuốc từng làn đan thành dải trắng mỏng manh, tư lự phả vào lòng phố tựa những sợi khói lam chiều trong câu chuỵên em vừa đọc hôm qua.
Phố mang cái buồn chênh chao đến lạ!
Tháng Bảy, em ngồi trên balcon nhỏ nghe nắng cười khúc khích. Một cảm giác tình cờ bỗng làm nỗi nhớ xôn xao. Nỗi nhớ ấy lâu ngày không đụng đến, tưởng quá cũ rồi giờ thâm trầm cùng em!
Tháng Bảy, cơn mưa cuối mùa bỗng hoá tâm hồn chàng thi sĩ mơ màng. Mưa cứ rơi lúc ngắn lúc dài, lúc gầm thét rồi lại lặng thinh, trầm ngâm. Và cảm xúc dường như đang úa màu, những bước chân rụng rời, mỏi mệt!
Tháng Bảy, em ngồi bên tách cafe đen không đường không đá, thấy nỗi buồn trong mình dịu êm, ngọt mềm…
Hơn thua được mất chuốc thêm phiền
Vui buồn chẳng qua như gió thoảng
Tốt xấu khen chê chi một lời
Công danh tài sắc như sương khói
Buông xả đi rồi sống thảnh thơi!!!
(Thích Hạnh Hải)
Vui buồn chẳng qua như gió thoảng
Tốt xấu khen chê chi một lời
Công danh tài sắc như sương khói
Buông xả đi rồi sống thảnh thơi!!!
(Thích Hạnh Hải)
