Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Đại Việt tu tiên truyện !
#31
sory khoai, com 1 cái nữa thui.
he chắc phải chuyển quốc tịch sang amazon quá, ở đây nhìu ngừi mún thịt xà quá Sad
[Có phải là...]
Tất cả...
-Những thứ mong manh......đều dễ vỡ?????
-Những thứ hời hợt......đều dễ quên?????
-Những thứ xa vời......đều dễ mất???
-Những thứ chân thật......đều dễ bị tổn thương???
Và...
-Những gì giả dối...
...luôn chiến thắng???
Tự kỉ
Tạm Biệt

Trả lời
#32
Chương VI : Nghi ngờ trong lòng !


Tuy nói Sơn lão ở trong thức hải Phi Phi, nhưng hắn nghĩ gì trong đầu Sơn lão cũng không có cách nào hay biết. Lợi dụng lúc đi ngủ, Phi Phi tập trung tinh thần, lại có cảm giác bị kéo tuột vào một đường ống, hai chân đã đứng trên Thanh Thảo Viên.

Đồng cỏ xanh không ngờ cũng phân biệt ngày đêm, thiếu nữ như cũ vẫn ngồi trong căn nhà nhỏ đánh đàn, ánh đèn dầu hắt ra lạnh lẽo.

- Chị....

Phi Phi gọi lớn, không hiểu sao hắn cảm thấy người con gái đó thân thuộc vô cùng.

- Nhóc quay lại rồi à ...

Thiếu nữ nở nụ cười, ánh mắt như nắng mùa thu.

- Chị ơi, chuyện ban ngày em vẫn không hiểu? tại sao em lại thấy chị rất quen thuộc...

- Nhóc, ta thấy ngươi từ hồi ngươi còn quấn tã lót. Ngày ngày ngắm nhìn ngươi lớn lên.

- Chị ơi, có phải chị là người mà cha thường nhớ đến...Em thấy cha có lần trò chuyện với một bóng người rất giống chị.

Nhắc đến Vu lão, khuôn mặt thiếu nữ trở nên si dại, lại thêm phần chua xót đau thương

- Thật ra ta là vợ chàng....Chúng ta chưa được làm vợ chồng một ngày, vừa kịp làm lễ cưới thì ta đã không còn...

Giọng nói nghẹn ngào, quá khứ mới như ngày hôm qua...

- Hắn thuở xưa là người tài giỏi,ta làm nghề Y. Lần ấy đi hái thuốc, ta gặp hắn....Không ngờ mới đó hơn 30 năm, nay không ai còn, mỗi người một ngả...

Thiếu nữ như quên mất Phi Phi đứng bên, lặng lẽ hồi tưởng, có lẽ linh hồn không còn lệ, nhưng nhìn vào đôi mắt ấy, Phi Phi cảm thấy đau đớn vô cùng..

- À nhóc, hì, ta quên mất lại ngơ ngơ ngẩn ngẩn...Nhóc đừng gọi ta là chị nữa, gọi là mẹ, được không?

Khuôn mặt thiếu nữ có vẻ ngượng ngùng, hơi xấu hổ. Phụ nữ nào chẳng mong có một người chồng tốt, hai ba đứa con hàng ngày sớm tối ở bên. Thực ra trong lòng, thiếu nữ đã coi Phi Phi như con, từ ngày hắn được mang về từ trong rừng cô đã thương yêu nhìn hắn lớn lên.

- Mẹ...sao nhiều lần cha nhớ mẹ lắm, mẹ không nói chuyện với cha, chỉ hiện ra rồi đứng lặng im...Cha thương mẹ lắm...Cha nói có một ngày cha sẽ cứu mẹ sống lại...

Thiếu nữ khẽ cười, nét cười thê lương

- Sao mẹ không muốn cơ chứ? Nhưng lão già quỷ quái vẫn ở ngoài kia. Hắn cực kì mạnh, ta chỉ biết cố gắng ẩn mình trong không gian này. Bao nhiêu lần hắn cố gắng truy xét.

- Ngày ngày nhìn chồng mình tiều tụy đau thương, ta làm sao chịu nổi. Ta ước gì mình có thể gặp hắn một lần. Nhưng lão già kia bố trí một trận pháp cấm chế lên viên đá này... Hắn vô cùng ngu xuẩn, chỉ có người Việt mới có thể sở hữu viên đá này, nó là đá linh hồn của dân tộc ta....Con có biết không?

Phi Phi ngây ngốc, hắn mơ hồ hiểu được những gì thiếu nữ nói. Hóa ra đây không phải nguyệt thạch gì hết , mà là Linh hồn chi thạch của Việt Quốc. Hóa ra Sơn lão không phải là người tốt...Hắn không tin, Sơn lão cứu hắn, dạy hắn bao nhiêu điều...Từ ngày Vu lão ra đi, hắn sớm đem Sơn lão như một người thay thế, là chỗ nương tựa trong lòng...

- Con thấy Sơn lão không xấu đâu mẹ..Chắc là Sơn lão không biết mẹ ở trong này..Có thể Sơn lão muốn khám phá viên đá này nên đặt cấm chế thôi...

Thiếu nữ bật cười, không ngờ được trên khuôn mặt ấy lại hiện lên vẻ băng lạnh rùng mình

- Không cố ý...Lão già khốn nạn đó mà không cố ý? ha ha... Nếu hắn muốn thì lúc chồng ta muốn nổ tung, hắn đã có thể đưa hồn phách ông ấy vào viên đá này. Nếu hắn muốn, linh hồn chồng ta đã không phải mất đi kí ức, lang thang không biết nơi đâu trong rừng rậm... Lúc chồng ta nổ tung, linh hồn muốn tiến nhập viên đá, hắn đã ra tay ngăn cản...Chồng ta vô cùng tài trí, sớm có kế hoạch đưa linh hồn vào trong viên đá... Đáng lẽ chúng ta đã có thể gặp nhau

Phi Phi giật mình chợt nhớ ra, chính Sơn lão nói với hắn viên đá này có thể thu dưỡng hồn phách..Tại sao Sơn lão không đưa hồn phách cha vào trong viên đá...Tại sao?

Đầu óc hắn hỗn loạn, không muốn tin nhưng sự thực lại như thế... Tình người, có ai biết hết lòng người nông sâu?

- Lão khốn nạn !
Phi Phi gầm lên, ngay lập tức muốn đi ra truy hỏi Sơn lão. Nhưng thiếu nữ ngăn hắn lại

- Con bây giờ không được lộ ra chuyện này, nếu không cả mẹ con mình đều phải chết... Hắn tạm thời chưa thể hại con, con còn có tác dụng với hắn...

- Vâng ...

- Mẹ ở trong không gian này, tuy không thể can thiệp việc bên ngoài, nhưng mọi chuyện xảy ra mẹ đều biết. Hắn dạy con công pháp là đúng, con cứ yên tâm học theo. Nhưng hắn là người Phật địa, hắn không thể hiểu hết công pháp Việt Quốc ta...Mỗi tối con vào đây, mẹ sẽ dạy con thêm.

Phi Phi rốt cuộc cũng bình tĩnh nhưng trong lòng buồn bã vô cùng. Hắn bước ra cuộc đời, không ngờ vừa lớn thì cha đã chết, sớm coi Sơn lão là chỗ dựa tinh thần, hôm nay lại phát hiện ra mọi việc đều giả dối...

- Con đừng buồn, con còn có mẹ...Mẹ trước đây là một dược sư..Mẹ sẽ dạy con về thảo dược, dạy con cách luyện đan. Phương pháp nuôi thảo dược của Việt Quốc là độc nhất vô nhị, có thể đem cây cỏ vô tri biến thành có linh hồn...Con phải trở nên mạnh mẽ, con phải đi tìm linh hồn cha....

Nhắc đến cha, Phi Phi đột nhiên bừng tỉnh, hắn còn nghĩa vụ trên vai, không thể yếu đuối, không thể buông xuôi....Ta phải trở nên mạnh mẽ, phải tiêu diệt bọn Hắc Vu, ta phải xây dựng lại thôn Dã Hoa...

Phi Phi hít một hơi dài, lập tức nét mặt càng trở nên rắn rỏi, trong đôi mắt cháy lên một ngọn lửa. Một đứa bé 6 tuổi, không ngờ đánh mất đi tuổi thơ...

- Con phải mạnh mẽ...Con có Chân hỏa chi thể...là thể chất cực kì hiếm có.

Phi Phi giật mình

- Chân hỏa chi thể là gì vậy mẹ?

- Giữa hai quả thận của con người vốn dĩ là một khoảng trống. Nhưng của con, ở đó có một đóa chân hỏa. Nó là hỏa vĩnh hằng, không bao giờ tắt, như lửa của mặt trời vĩ đại... Thận vốn là thủy, cơ thể con giữa hai quả thận thủy lại có một luồng chân hỏa. Thủy Hỏa không hề hỗn loạn, lại khiến khí huyết con trở nên tinh thuần.

Phi Phi không ngờ cơ thể mình đặc biệt như vậy, tròn mắt lắng nghe

- Sau này con sẽ hiểu rõ. Con thấy không, nếu nước không có mặt trời, không thể bay hơi, không thể thành mây, không thể có mưa. Nên những kẻ học được chút bề ngoài như lão già kia chỉ biết học thuộc thủy hỏa tương khắc. Vạn vật trong trời đất nếu không có mặt trời và nguồn nước, không thể sinh sôi

Thiếu nữ nói vô cùng dễ hiểu, Phi Phi rốt cuộc cũng đã hình dung ra sự lợi hại của mình

- Con có chân hỏa, vì thế có thể dẫn khí lưu thông đi khắp các kinh mạch nhanh hơn người thường rất nhiều. Quan trọng hơn là, có chân hỏa mới có thể trở thành một luyện đan sư cường đại... Dần dần con sẽ thấy

Càng nói thiếu nữ càng trở nên kích động...Phi Phi cũng vô cùng hồ hởi theo. Một đứa bé đột nhiên nghe thấy người khác nói mình đặc biệt, lại còn có hi vọng trở thành cái gì mà đan sư cường đại, chắc chắn sẽ phấn khích vô cùng.

- Từ ngày mai, khi leo núi, con phải ghi nhớ tất cả cây cỏ hoa lá con nhìn thấy. Đêm về vẽ lại, kể lại cho mẹ xem. Mẹ sẽ dạy con cách nhận biết từng loài thảo dược.

- Vâng ạ !

- Ngày mai con cứ tỏ ra bình thường, công pháp lão già kia dạy con cứ học..Chúng ta phải đợi thời cơ.

*************************************

Sáng sớm, Phi Phi như thường lệ lại tập luyện bài Ngũ Cầm Ý. Càng tập hắn càng cảm thấy bài quyền vô cùng kì diệu, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ lúc nặng, từng hơi thở thoát ra làm những lỗ chân lông co giãn, sảng khoái vô cùng.

Ngũ Cầm Ý chú trọng nắm bắt ý của muôn loài, nương theo đó mà tu luyện. Phi Phi từ nhỏ đã thích mơ mộng, ngược lại rất phù hợp với bộ quyền này. Tập đến Hùng quyền, hắn liền dễ dàng hình dung mình là một con gấu lớn. Tập đến Hạc quyền, hắn lại thấy mình đang bay giữa tầng mây...

Sơn lão chờ hắn luyện xong bài quyền, liền nói

- Con có biết cha con ra đi thế nào không?

Nhắc đến Vu lão, đôi mắt Phi Phi ánh lên vẻ căm thù, nhưng nhanh chóng ẩn giấu.

- Dạ, con nghe mọi người nói là cha con cùng chết với Hắc Vu

- Ừ, hắn là một anh hùng ! Ta rất ngưỡng mộ. Hắn biết không thể thẳng nổi Hắc Vu, sợ Hắc Vu sẽ truy sát tộc nhân, liền lấy thân thể làm vật dẫn, tập trung năng lượng rồi nổ tung...

Phi Phi hừ thầm trong lòng " Quân giả dối, nếu ngươi ngưỡng mộ cha ta, sao lúc cha ta vừa chết không thu hồn phách ông ấy"

Sơn lão trầm mặc rồi nói tiếp

- Lúc hắn tự nổ, ta đã ra tay muốn dựa vào Nguyệt thạch để thu gom hồn phách ông ấy lại. Nhưng không ngờ Nguyệt thạch này quái dị vô cùng, ta cũng không hiểu nổi. Lúc ấy, có một luồng năng lượng rất mạnh ngăn cản ta, không cho linh hồn Vu lão tiếp nhập.

Phi Phi ngây ngốc, đầu óc quay cuồng " sao lại vậy? "

Sơn lão ngậm ngùi
- Ta rất kính trọng cha ngươi. Hắn vì nghĩa quên thân, là anh hùng trong loài người.... Ta sẽ dạy ngươi sớm trở nên mạnh mẽ, ngươi phải đi tìm hắn thay ta...Ta rất muốn trò chuyện cùng hắn. Nếu được cùng hắn lưu lại trong nguyệt thạch này ngày ngày đánh cờ bàn luận, thật là vui vẻ...

Phi Phi ngồi bịch xuống đất, hai mắt tối xầm. Những lời tối qua của thiếu nữ, những gì Sơn lão vừa nói...Ai nói thật? Ai đang lừa dối?

Hắn vô cùng đau đớn, lồng ngực như bị bóp chặt...Một người hắn coi là chỗ dựa, đêm qua tưởng rằng bị lừa dối. Một người hắn coi là mẹ, đêm qua vừa hưởng chút ấm áp trong lòng

Hắn muốn gào lên nhưng vô lực...

- Cha, rốt cuộc ai đang lừa dối con...Cha ở đâu, Phi Phi nhớ cha, Phi Phi cần cha...Cha về với Phi Phi đi cha...

Đôi mắt đang đau khổ của hắn bỗng trở nên lạnh lẽo

- Ta mặc kệ các ngươi là ai...Ta mặc kệ kẻ nào đang lừa dối... Các ngươi chẳng là gì hết, trong lòng ta chỉ có cha, chỉ có thôn Dã Hoa....Các người lừa dối ta, sớm muốn ta sẽ biết...Bây giờ ta nhẫn nhịn, có một ngày ta mạnh lên, kẻ nào lợi dụng ta đều phái chết....

Rốt cuộc, trong lòng đứa trẻ sáu tuổi, qua vài lần đả kích đã nhen lên một ngọn lửa hận thù. Không biết rằng, ngọn lửa ấy sẽ biến hắn trở nên mạnh mẽ, hay khiến hắn điên cuồng nhập ma???
Trả lời
#33
Chương VII : Sơn môn hoang phế - Chân hỏa thức tỉnh


Thất Sơn bao gồm bảy ngọn núi, từ trên mỗi đỉnh núi đều có một dòng suối nhỏ uốn lượn chảy xuống, quanh năm róc rách xanh trong. Bảy ngọn suối hội tụ về thung lũng tạo thành một chiếc hồ khá lớn. Người dân nơi đây đồn rằng từng thấy một con trâu Thần, miệng thở ra lửa từ đáy hồ đi lên. Vì thế hồ đó gọi là Hồ Trâu Thần.

Phi Phi nhìn về Hồ Trâu Thần, đứng từ đây mặt hồ như chiếc gương lớn, phản chiếu bầu trời thăm thẳm. Đứa trẻ nhỏ vừa bước ra cuộc đời, đã gặp phải thế sự nhiễu nhương, lòng người khó đoán. Hắn chợt thấy lòng người như mặt nước, lửa nóng nên ai cũng đề phòng, nước trông nhu hòa nên nhiều người chết đuối. Cảnh sắc trên mặt hồ thật đẹp, nhưng dưới lòng ai biết hiểm trở ra sao. Xem ra loài người còn đáng sợ hơn yêu thú.

Sơn lão thấy hắn trầm ngâm, chỉ nghĩ rằng hắn nhớ lại chuyện cũ, cũng chờ đợi hồi lâu mới lên tiếng
- Hôm nay ta đưa ngươi lên đỉnh núi. Xung quanh núi này có một huyễn trận, muốn vượt qua ngoại trừ tinh thông Âm Dương quyết, cũng cần phải có một tâm trí vững vàng. Lâu nay ta dạy ngươi Tam Yếu Linh Ứng, cũng đã đủ để vượt qua huyễn trận này.

Sơn lão im lặng rồi lại nói

- Ta tuy có thể dạy ngươi công pháp, nhưng tu luyện muốn nhanh cần rất nhiều tài liệu quý hiếm. Chưa nói đến đan dược, chỉ tính về trận pháp trợ giúp , ngươi bây giờ cũng không thể nào tự mình bố trí. Bởi thế ta muốn ngươi tiến lên đỉnh núi, nếu thuận lợi có thể tiến nhập một môn phái tu tiên. Nhờ vào đó đề thăng thực lực.

Phi Phi không nói gì, chỉ lặng lẽ nghe theo chỉ dẫn, bước sang trái vài bước, tiến vài bước, lùi lại vài bước...Sơn lão sắc mặt nhà nhã, miệng ngông ngừng lẩm nhẩm "quy muội...vô vọng...Độn....Phệ hạp"

Nắng chiều nhập nhoạng, thi thoảng phía xa tiếng chim rừng tác lên buồn bã. Phi Phi sắc mặt có phần mệt mỏi, cố gắng bước lên. Bỗng cảnh vật xoay chuyển, sương mù tan ra, nhìn phía trước ẩn ẩn hiện ra vài tòa kiến trúc.

Khung cảnh đơn sơ, dưới chân cỏ xanh có phần rậm rạp, thoáng nghe tiếng suối chảy , khẽ ngửi mùi hoa thơm. Đi thêm một đoạn liền nhận ra những mái nhà đơn sơ nhưng rất thanh nhã, chủ yếu dựng nên từ tre trúc. Lối đi quanh co, thấp thoáng những khóm hoa, chủ yếu sắc hoa màu trắng, điểm điểm vài nụ hồng. Khung cảnh không ngờ lại có phần tiêu điều.

Trong tưởng tượng, Phi Phi nghĩ rằng bước chân lên đỉnh núi, liền thấy những tòa nhà cao vút, tiên nhân bay lượn, hạc hót chim kêu rộn ràng. Không ngờ lắng nghe lắm cũng chỉ nhận ra tiếng suối.

Sơn lão khá bất ngờ lẩm bẩm

- Lẽ nào môn phái này đã không còn. Cảnh vật lại tiêu điều thế này...

Phi Phi khẽ mở cửa một căn phòng nhỏ, nhón chân bước lên sàn trúc, tiếng cót cét chầm chập vang lên. Căn phòng không rộng, bên trong chỉ bày sơ sài một chiếc giường nhỏ, một tấm bồ đoàn, một bức tượng khá lớn đặt giữa. Bụi đã phủ lên đồ vật một lớp rất dày.

Tiếp tục đi lên, nắng đã tắt, đi qua nhiều lối đi trúc trắc, Phi Phi đã đến gần nơi cao nhất. Trước mặt hiện ra một tòa nhà lớn, chạy dài tới hơn 200 mét, mái nhọn vút cong, bên trên ngả xanh màu xanh rêu phủ. Nhìn kĩ liền thấy giữa trung tâm một tấm hoành phi dài, nét chữ sắc sảo, nhưng lại dùng một lối chữ rất kì lạ

- Trúc Lâm phái... Chữ viết là chữ Khoa đẩu, bút lực mạnh mẽ còn ẩn chứa khí thế vương giả. Người viết chữ này linh hồn đã đạt đến cảnh giới Càn.

Phi Phi giật mình, sớm nghe Sơn lão nói, cảnh giới Càn là cao nhất khi tu luyện linh hồn, là đỉnh cao của tu tiên giả Việt quốc. Đạt đến mức đó, một ý niệm cũng có thể dời non lấp biển, khi tức giận trời đất cũng phải biến sắc.

Không ngờ một môn phái cường đại như vậy lại chỉ còn một đống hoang tàn.

Sơn lão thở dài, một thời lão cũng là cường giả hô mưa gọi gió, khắp nơi đều đã đi tới. Không ngờ nơi thâm sơn cùng cốc này, trước đây lại có cường giả kinh khủng bậc này. Lão tự nhận kể cả mình ở thời kì đỉnh phong cũng không thể bằng.

Phi Phi thoảng thốt :

- Sơn lão, bây giờ chúng ta làm gì?

- Thôi đành vậy, ngươi tìm tạm chỗ nào nghỉ qua đêm. Ngày mai chúng ta đi xem xét một vòng.

Phi Phi im lặng tiến vào, trung tâm đại điện có một bức tượng ngọc thạnh cực lớn, điêu khắc tinh xảo, một thân hình uy vũ , thần thái thoát tục đứng trên đầu cự long. Cự long dài gần mười mét, đuôi quấn mây, chân đạp đỉnh núi, đôi mắt được khảm bằng ngọc đỏ, lộ ra thần thái uy nghi ngạo nghễ.

- Lạc thánh, thủy long. Đây là thánh của Việt quốc. Tương truyền cả một dãy Trường Sơn này chính là xác rồng.

Phi Phi ngạc nhiên, tiến lại gần, tay phải bức tượng đáng lẽ cầm một thanh kiếm, nhưng hiện giờ không còn. Nhìn sâu vào đôi mắt kia, không ngờ trong thức hải Phi Phi, quả cầu xanh lục đột nhiên rực sáng, mầm cây cũng rung động kịch liệt. Một cảm giác bi thương vô cớ dấy lên trong lòng Phi Phi. Cảm giác càng ngày càng rõ rệt, Phi Phi không tự chủ đột nhiên rơi lệ. Hắn đưa tay sờ lên bức tượng, không ngờ bức tượng ngọc thạch lại truyền đến một làn hơi ấm. Quả cầu xanh lục càng lúc càng sáng, tốc độ xoay tròn càng lúc càng nhanh.

Bất ngờ, một luồng sáng nhỏ từ quả cầu bắn ra, chiếu qua mi tâm Phi Phi, rọi lên trái tim của bức tượng. Tượng ngọc đang im lặng đột nhiên khẽ rung động, đôi mắt cự long trở nên rực sáng, từ miệng cự long phát ra tiếng u u mừng rỡ, như thể gặp lại người thân

Sơn lão kinh hoảng, không ngờ tượng ngọc lại phát sinh hiện tượng lạ, chăm chú quan sát.

Trong lòng Phi Phi lúc này có một cảm giác vô cùng kì lạ, tựa như bi thương, tựa như một cỗ oán giận không tên càng lúc càng lớn. Trước mắt hắn không ngờ huyễn hóa thành một khung cảnh vô cùng rộng lớn, biển rộng mênh mông ầm ầm gào thét. Trên mặt biển sóng dâng lên giận dữ, một cự long lớn từ dưới lòng biển lao lên, trên đầu mang theo một người đàn ông cao lớn. Người đàn ông không ngờ thần thái giống hệt với tượng ngọc giữa đại điện, chính là Lạc thánh. Lạc thánh thần sắc giận giữ, đôi mắt như bắn ra tinh quang, tay cầm một thanh kiếm tỏa ánh sáng vàng rực rỡ.

Cự long lao thẳng lên bầu trời, bay nhanh về phía đất liền, bất ngờ bầu trời mây đen kéo đến, từng quả cầu lửa vô cùng lớn lao xuống. Cự long ngẩng đầu bắn ra một luồng năng lượng, mây đen dày đặc thủng ra một khoảng lớn, từ đó ánh nắng chiếu xuống. Khung cảnh diễm lệ vô cùng.

Từ phía xa vang lên một tiếng phượng hót, rất nhanh đã thấy một thân ảnh thiếu nữ đứng trên lưng phượng, sắc mặt tái nhợt, khóe miệng rỉ ra dòng máu. Bất ngờ từ phía sau thiếu nữ hiện lên trùng điệp bóng đen, một đoàn Hắc Long bay tới.

Lạc thánh giận dữ vung kiếm chỉ thẳng lên trời, miệng lẩm nhẩm, bầu trời vừa nãy mây đen dày đặc liền tan biến, mặt trời hiện ra, từng đạo thiên lôi xé rách không gian bổ xuống đoàn Hắc Long. Rất nhiều Hắc Long ầm ầm rơi xuống mặt biển, sóng bắn lên cao vài chục mét.

Một con Hắc Long lớn nhất đột nhiên ngừng lại, chỉ thấy một thân ảnh đột nhiên bay lên, hai tay dang ra, miệng hét lớn. Đoàn Hắc Long lập tức lộ vẻ sợ hãi , đám người ngồi trên điên cuồng gào thét. Một luồng khói đen từ thân thể trên bầu trời thoát ra, nhanh chóng quấn lấy đoàn Hắc Long. Đột nhiên tất cả, gần như đồng thời, bị hủ thực, thân thể dần dần biến mất, chỉ còn một đống xương cốt rơi xuống biển.

Thân ảnh trên bầu trời cười lên dữ tợn

- Lạc thánh ! Ta không thắng được ngươi, nhưng ngươi đừng hòng mong gặp lại người yêu. Ta có chết cũng phải khiến người vạn năm đau khổ dằn vặt...ha Ha....

Hai tay hắn chắp lại, đột nhiên chọc thẳng vào ngực mình, trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười điên cuồng

- Chết đi..chết hết đi... Ta nguyền rủa Việt quốc các người đời đời đau khổ, đời đời bị nô lệ....

Từ thân thể hắn bốc lên một ngọn lửa hừng hực, mây đen hội tụ trên đỉnh đầu. Đột nhiên mặt biển sôi lên sùng sục, một ngọn thương tạo thành từ nước vọt lên, đâm tới thiếu nữ trên lưng phượng. Gần như đồng thời, một luồng sét màu đen cũng từ bầu trời đánh xuống.

Tiếng phượng hót lên thê thảm, ngọn thương nước đâm xuyên qua thân thể.... Thiếu nữ bắn tung lên trời, khuôn mặt lộ ra vẻ thê lương...

- Long quân....kiếp này phải xa chàng rồi...Kiếp này được chàng yêu thương, ta dù chết cũng mãn nguyện vô cùng..

Luồng sét đánh thẳng vào thân hình mảnh mai. Lạc thách từ xa gầm lên đau thương...

Huyễn cảnh tan biến , Phi Phi ngây ngốc nhìn tượng ngọc phía trước, nước mắt sớm đã chảy đầm đìa trên mặt. Hắn không hiểu nổi tại sao tim mình đau nhói, như thể có ai đó bóp chặt...

Tượng ngọc trước mặt đột nhiên phát sáng, đôi mắt Cự long ánh lên vẻ mừng rõ... Từ từ, bức tượng ngọc dần dần tan rã... Bụi ngọc lấp lánh, bất ngờ hướng mi tâm Phi Phi chầm chập bay tới, lần lượt dung nhập trong thức hải.

Quả cầu xanh lục bỗng dưng lao đến, cùng đoàn bụi ngọc tụ hợp, từ từ biến lớn, màu xanh dần dần thấp thoáng ánh đỏ.... Rất lâu sau, quả cầu yên tĩnh trở lại, không ngờ bên ngoài đã xuất hiện một con rồng màu trắng, quấn tròn quanh quả cầu, đầu hướng về mầm cây, từ miệng nó theo nhịp thở của Phi Phi mà tỏa ra hít vào từng đoàn năng lượng màu tím. Năng lượng màu tím như khói nhưng lại ngưng thực, mầm cây không ngờ có xu hướng từ từ lớn lên, chớp mắt đã có 3 phiến lá.

Sơn lão trợn mắt nhìn sự việc xảy ra, càng ngày càng mơ hồ. Đột nhiên, hắn thấy thức hải rung chuyển. Từ dưới thắt lưng Phi Phi, ngay gần sát sống lưng tỏa ra một nhiệt lượng rất lớn.

Phi Phi khuôn mặt trở nên méo mó , thân nhiệt lập tức tăng cao , mồ hôi chảy ra đầm đìa. Từ thắt lưng, một quả cầu rất nhỏ nhưng cực kì nóng bỏng, từ từ theo xương sống tiền dần lên.

Sơn lão thất kinh hét lên
- Chân hỏa thức tỉnh, hỏa xà tiến lên khai mở luân xa...Không thể nào...Không thể nào...

Phi Phi không nghề nghe thấy tiếng Sơn lão la hét, thân thể như bị nung trong lò lửa, từng đốt sống lưng truyền lên một cảm giác cực kì nóng bỏng, vô cùng đau đớn.

Quả cầu lửa chầm chậm tiến lên, xương cốt Phi Phi không ngừng vang lên tiếng rắc rắc. Nếu có người nhìn thấy, sẽ kinh ngạc nhảy dựng lên, sống lưng Phi Phi lúc này gồ lên, trông rất kinh khủng

Đột nhiên Phi Phi cảm thấy từ thắt lương lên đỉnh đầu, có bảy bánh xe đang xoay chuyển. Quả cầu lửa đã tiến đến sau gáy , Phi Phi thống khổ giãy giụa trên nền đá, từ thân thể tiết ra những chất nhờn đen quánh, vô cùng hôi thối.

Rốt cuộc cơn hành hạ cũng chấm dứt, quả cầu lửa dừng lại ở huyệt Bách Hội, xoay tròn một lúc rồi đột nhiên chìm vào thức hải. Trong thức hải, khoảng không vốn dĩ màu đen bất ngờ được chiếu sáng, quả cầu lửa tiến lại gần quả cầu xanh lục, có vẻ to hơn mấy lần. Quả cầu xanh lục đột nhiên dịch chuyển, hình thành một quỹ tích vòng tròn quanh quả cầu lửa...Đều đặn khi thanh long thở ra hít vào 360 lần thì hình thành một quỹ đạo tròn quanh quả cầu lửa.

Phi Phi rốt cuộc không chịu nổi, ngất đi trên nền nhà...

************************************

Trong không gian màu xanh , Thanh thảo viên.

Thiếu nữ đột nhiên đứng dậy, mắt nhìn lên cao, hai tay vẽ nên một quỹ tích phức tạp. Giữa lòng bàn tay xuất hiện một ngọn lửa nhỏ xanh biếc.

Thiếu nữ kích động run rẩy...

- Chân hỏa thức tỉnh, chân hỏa thức tỉnh... Ha Ha, 30 năm chờ đợi rốt cuộc cũng tới ngày nay. 6 năm hi vọng cuối cùng cũng đến. Thật tốt ! Nhóc con thật tốt ...Ha ha ha... Ngay từ ngày chàng mang nó về, ta đã biết sẽ có ngày này....Ha Ha, đại nghiệp hưng thịnh Việt quốc có cơ hội rồi..Ha Ha

Một thiếu nữ dáng người vô cùng tao nhã, không ngờ từ miệng lại phát ra tiếng cười có phần điên dại kích động

- Lần này, chàng không thể cản ta nữa.... Là ta đúng, ta luôn đúng....Chàng không thể cản ta thống nhất Việt quốc.... Ha ha



P/S : Quyết tâm theo đuổi hết bộ truyện này, sau khi tính toán nội dung ước chừng kéo dài khoảng 600 chương. Mỗi ngày cố gắng 2 đến 3 chương, ước chừng gần 1 năm sẽ hoàn tất. Rất mong bà con ủng hộ để đi hết quãng đường này. Cảm ơn mọi người đã theo dõi.
Trả lời
#34
Ủng hộ Khoai "ngây ngốc" Wink) Ấy ấy đừng xì khói nha ông bạn, cố viết hết thiệt nhá Big Grin
Trả lời
#35
ủng hộ khoai nè.....bi giờ chưa có tâm trí nhưng rồi sẽ đọc.....
đợi nhiều nhiều quất 1 thể he Smile
lão xà quen đọc nhanh rồi, đã đọc là ko dứt rra được nên sẽ đọc từ đầu tới cuối luôn.........
[Có phải là...]
Tất cả...
-Những thứ mong manh......đều dễ vỡ?????
-Những thứ hời hợt......đều dễ quên?????
-Những thứ xa vời......đều dễ mất???
-Những thứ chân thật......đều dễ bị tổn thương???
Và...
-Những gì giả dối...
...luôn chiến thắng???
Tự kỉ
Tạm Biệt

Trả lời
#36
Hôm nay mới có 2 chương, cố lên nào Smile
Trả lời
#37
Up chờ chap tiếp theo của a Khoai nào Smile
Trả lời
#38
Khoai ơi viết tiếp đi em. ủng hộ Khoai tới cùng luôn. Big Grin
Trả lời
#39
lão khoai viết tiếp đi, giờ mới có cơ duyên đọc......hay lắm Smile
[Có phải là...]
Tất cả...
-Những thứ mong manh......đều dễ vỡ?????
-Những thứ hời hợt......đều dễ quên?????
-Những thứ xa vời......đều dễ mất???
-Những thứ chân thật......đều dễ bị tổn thương???
Và...
-Những gì giả dối...
...luôn chiến thắng???
Tự kỉ
Tạm Biệt

Trả lời
#40
chương 20 lão khoai ơi.....
Trả lời


Các chủ đề có liên quan...
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới gửi
  chiến tranh Viet Nam và những điều chưa biết tới [ST] Lạc Xa 0 52 11-06-2012, 06:43 PM
Bài mới gửi: Lạc Xa
  Chiêu moi tiền đại gia của kiều nữ giakhoa 0 77 04-05-2012, 04:26 PM
Bài mới gửi: giakhoa
  đọc truyện cười thư giãn chút nào duccongtb 1 88 03-05-2012, 05:17 PM
Bài mới gửi: duccongtb
  đọc truyện cười thư giãn chút nào duccongtb 0 60 03-05-2012, 11:17 AM
Bài mới gửi: duccongtb
  Tóc Truyền Thống của các Tôn Giáo Người Lái Đò 3 88 25-04-2012, 11:22 PM
Bài mới gửi: Người Lái Đò

Chuyển đến diễn đàn:


Những người đang xem chủ đề này: 1 khách