Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Đại Việt tu tiên truyện !
#21
Greenfield13 đã viết:a Hành Giản cũng iu nước mờ Wink)
Yêu gì em ơi, tính về VN mở cái quán bán nước giải khát đây.

Cái gì mà quy ra tiền được, anh bán hết.Rolleyes
Nhận nuôi và huấn luyện CÁ MẬP........
Trả lời
#22
Chương III : Viên đá kì lạ !


Việt Quốc , tuy gọi là quốc gia nhưng không có chế độ rõ ràng , các tộc trưởng cát cứ các phương, tuy hàng năm đều có cống nạp cho vương triều, nhưng kì thực lại cực kì rời rạc

Cách đây rất lâu, một bộ phận không nhỏ các Vu lão tập trung lại, quyết tâm dùng vũ lực để tập hợp các phương, thống nhất lãnh thổ. Ban đầu họ khá được ủng hộ, nhiều người muốn Việt Quốc trở nên hùng mạnh nên gia nhập ủng hộ. Nhưng dần dần thế lực càng lớn, các Vu lão trước kia càng cực đoan, thủ đoạn tàn ác,bất kì ai chống lại đều không tránh được cái chết.

Tất cả bùng nổ khi các Vu lão quyết định sử dụng một pháp thuật có tên gọi Thú Vu thuật. Họ lấy linh hồn các chiến sĩ đã chết, cường hoành thi triển một cấm thuật, đem linh hồn cưỡng chế thân xác yêu thú. Họ cho rằng các linh hồn chưa được giác tỉnh cũng vô ích.

Việc ấy dấy lên làn sóng phẫn nộ của các chiến sĩ, nơi nơi nổi lên đấu tranh. Các Vu lão tuy cường đại nhưng cũng không chống đỡ nổi , dần dần thất thế, lánh vào sơn lầm cùng cốc.

Từ đó, họ đi vào lịch sử với tên gọi Hắc Vu.

**********************************

Phi Phi khóc một hồi, tinh thần rệu rã, sớm đã thiếp đi. Viên đá tròn được hắn nắm chặt trong bàn tay. Từ tinh không, ánh trăng thê lương cô tịch, chiếu một màu bàng bạc xuống núi rừng.

Viên đá đột nhiên được ánh trăng chiếu rọi, ánh lên sắc xanh ngọc quỷ dị. Lòng bàn tay Phi Phi sớm đã trầy xước, vài giọt máu thấm ra, ngấm lên viên đá. Viên đá đột nhiên tỏa sáng, những vết máu từ bàn tay Phi Phi thấm ra liền bị hút cạn. Tinh huyết trong cơ thể Phi Phi sôi sục, như bị một lực hút kì dị chảy đến bàn tay, theo lỗ chân lông thấm ra ngấm vào viên đá.

Viên đá sắc xanh nhu hòa thoáng chốc trở nên như ác quỷ , tham lam hút lấy tinh huyết đứa trẻ. Từ trong sắc xanh ẩn ẩn làn khói đen, lượn lờ bay lên rồi chui vào mi tâm Phi Phi.

Khuôn mặt Phi Phi thoáng chốc hiện lên vẻ thống khổ. Trong thức hải, một đoàn khói đen ngưng tụ thành hình người, dáng vẻ thư sinh nhưng ánh mắt thập phần yêu dị. Không ngờ Hắc Vu trong trận chiến ban ngày, sớm biết không thoát khỏi liền thi triển cấm thuật " Sinh mệnh điêu linh chú", đốt cháy tinh huyết , bảo vệ linh hồn chạy trốn.

Đồng lúc vụ nổ phát ra, linh hồn hắn dung nhập vào viên đá kì dị sớm bắn tung lên trời. Gặp được tinh huyết thuần dương kích hoạt, linh hồn hắn lóe lên hi vọng đoạt xá.

Trong thức hải Phi Phi, hắn cười lên hắc hắc rồi bay đến trung tâm linh hồn. Một linh hồn hài tử chưa đầy 6 tuổi, hắn dễ dàng đánh tan, cướp đoạt thân xác. Phi Phi mơ hồ cảm thấy đầu óc hỗn loạn, trong thức hải thấy một bóng người quỷ dị, tuy không hiểu chuyện gì đã diễn ra , nhưng hắn cũng cảm thấy nguy hiểm đang đe dọa.

Theo bản năng, hắn gào lên trong lòng

- Cha cứu Phi Phi...cứu Phi phi....

Hắc Vu thi triển một thủ ấn, muốn nhanh chóng đoạt xá kẻo đêm dài lắm mông. Linh hồn Phi Phi rung lên như dây đàn, chỉ vài giây nữa là hoàn toàn thất thủ, tan hồn nát phách.

Đúng lúc ấy, viên đá không ngờ xoay tròn, một đoàn kim sắc lóe lên nhanh chóng bao phủ thân hình bé nhỏ. Bỗng chốc cả một khoảng rừng âm u bỗng sáng rực, ẩn ẩn nghe thấy tiếng tụng kinh từ bi trang nghiêm. Không ngờ được nơi mảnh đất của Vu thuật lại tràn đầy khí tức an lành của Phật giáo.

Hắc Vu đang gần đắc thủ, bỗng nhiên từ trong thức hải của Phi Phi hiện lên một đồ hình chữ Vạn, trang nghiêm xoay tròn. Hắc Vu kinh hãi kêu lên

- Kim cương ấn...Kim cương phục ma ấn....Không thể, không thể nào....

Đồ hình chữ Vạn huyễn hóa thành một đạo hoàng kim sắc, ngưng thụ thành Phật thân cao gần 2 trượng. Tay trái kết ấn Niêm hoa, tay phải mạnh mẽ đẩy ra phía trước. Hắc Vu kinh hoảng, linh hồn hắn sớm bị trận chiến làm cho suy yếu, không thể chống nổi Kim Cương Ấn, gào lên một tiếng, từng làn khói đen xèo xèo tan biến....

Phật thân tỏa ra ánh sáng Hoàng kim lại một lần nữa huyễn hóa, hiện ra thân ảnh một ông lão, dáng vẻ nghiêm nghị nhưng đôi môi lại toát lên vài phần từ ái. Đôi mắt có nét cô tịch ánh lên vẻ quan tâm

- Hài tử đáng thương...!

***************************************

Sáng sớm, sương đã tan, chím hót rộn ràng , cảnh sắc tươi vui.

Phi Phi nặng nề mở mắt, đầu ong ong đau dữ dội, mơ hồ cố gắng nhớ lại chuyện xảy ra đêm qua nhưng hoàn toàn không hiểu.

Thấy viên đá rơi bên cạnh, hắn vội vàng nhặt lại, thương yêu lau chùi sạch sẽ rồi bỏ vào túi áo. Cố gắng bò lên khỏi miệng hố, vài cơn đau làm hắn nhăn mặt nhưng rốt cuộc cũng kiên cường vượt lên.

Bụng đói cồn cào, lê từng bước chân , kiên trì quay về Dã Hoa thôn. Dọc đường, hắn nhìn quanh xem có hoa quả nào ăn tạm cho đỡ đói. Dù sao hắn cũng là một hài tử, chịu đựng đả kích, lại qua một trận suýt chết đêm qua làm hắn cực kì suy yếu.

Bỗng hắn lộ vẻ vui mừng, phía trước có một thân cây, chỉ tầm vài trượng, cành lá tươi tốt, thấp thoáng có vài quả chín mọng đỏ. Nhìn qua cực kì thơm ngon. Hắn vặt mấy quả, chùi chùi vào áo, định bỏ vào miệng thì nghe trong đầu ong ong tiếng quát

- Hài tử ngốc, vứt đi ngay !

Hắn ngơ ngác giật mình, nhìn bốn xung quanh không thấy ai, nghi nghi hoặc hoặc lại đưa quả lên miệng

- Nếu muốn chết sớm thì cứ ăn. Đấy là Tử Kinh quả, độc tính kinh khủng, yêu thú ăn vào cũng không sống nổi

Lần này Phi Phi triệt để hoảng hốt, lắp bắp nói

- Ai ...ai...ai nói trong đầu ta vậy?

Có tiếng cười khẽ
- Hài tử ngốc, ta ở trong thức hải của ngươi.

Phi Phi càng mơ hồ hơn, nhớ lại tràng cảnh đêm qua, hết sức kinh hãi quát lớn

- Lão là ai, đêm qua có phải lão định giết ta đúng không? Lão cút mau, cha ta không tha cho lão đâu

Ông lão bật cười

- Hài tử ngốc, đêm qua nếu không có ta thì ngươi sớm trở thành Hắc Vu rồi...haha

- Lão nói thật???

- Ngươi cứ gọi ta là Sơn lão...Hài tử ngươi đêm qua suýt bị Hắc Vu đoạt xá, may có ta can thiệp.

Phi Phi sớm đã định thần, nghi hoặc hỏi lại

- Sơn lão, người tên là Sơn lão..Người ở đâu tới mà lại cứu cháu.

Sơn lão mỉm cười

- Ngươi không cần oang oang kêu lên thế, có người nhìn thấy lại tưởng ngươi không bình thường. Ta vốn ẩn mình trong phiến Nguyệt thạch. Lúc người gặp nguy, không ngờ tinh thần của người lại dao động đánh thức ta dậy

- Người nói người ở trong phiến đá của cha ta? Không thể nào...Có lần con thấy cha con ngồi nói chuyện với một cô gái từ phiến đá đi ra mà...

Sơn lão nghe nhắc đến Vu lão , giọng nói có vẻ ngậm ngùi

- Phiến đá này là nguyệt thạch, là đồ vật của nương tử cha ngươi để lại. Ta ở trong nguyệt thạch đã mấy nghìn năm, mấy lần hắn tưởng nhớ , ta đều diễn hóa lại hình ảnh nương tử hắn để hắn bớt khổ tâm.

Nhắc đến Vu lão, Phi Phi liền trầm mặc, cũng không nói gì lặng lẽ đi về phía Dã Hoa thôn. Hài tử bình thường nếu gặp Sơn lão, sớm đã ríu rít hỏi chuyện cho thỏa hiếu kì. Nhưng Phi Phi vừa chịu đả kích, hỏi vài câu liền động chạm đến cha hắn, lặng lẽ bước đi.

- Hài tử, ngươi chớ buồn...Phải sống thật tốt để cha ngươi vui, kì thực dân tộc các ngươi có một huyết chú, linh hồn cha ngươi chưa đi vào luân hồi. Hiện giờ có lẽ hắn đang mất đi kí ức mà lang thang.

Phi Phi nghe đến đấy kích động hét lên

- Đúng rồi, cha ta dù chết thì cũng là một Vu hồn.

Sơn lão ngậm ngùi

- Ngươi phải sớm mạnh mẽ, dùng sức mạnh của mình mà đánh thức hắn dậy. Nếu để quá lâu, hắn lang thang trong thâm sơn cùng cốc, âm khí nặng nề tích tụ dần biến thành lệ quỷ.

Phi Phi lúc này như lửa đốt trong lòng, hận không thể nhanh chóng trở nên cường đại. Hắn quên bẵng cả đôi chân đau, lao nhanh về phía Dã Hoa thôn.

Sơn lão khẽ thở dài rồi khoanh chân ngồi xuống trong thức hải Phi Phi.

- Hài tử, nghe ta nói... Muốn giác tỉnh Vu hồn, phải có tinh thần mạnh mẽ... Người có muốn học công pháp Phật môn?

Phi Phi nghi hoặc hỏi lại

- Công pháp Phật môn là gì vậy?

- Phật môn là môn phái cực kì cường đại, nhưng ở cách đây rất xa, chuyên rèn luyện linh hồn và tinh thần. Ngươi có muốn học?

Sơn lão bỗng chốc trở nên nghiêm trang

- Học có được không ạ? Ý cháu là cháu học cũng được ạ?

- Học được, thể chất của ngươi vạn người không có một. Đêm qua ta đã kiểm tra, ngươi cứ tin ta, ta sẽ dạy cho người pháp môn cao nhất. Có thể trong vòng 20 năm đạt đủ tiêu chuẩn để giác tỉnh Vu hồn cho cha ngươi

Phi Phi kích động, quỳ sụp xuống đất, mắt đỏ hoe, giọng có phần nghẹn nghẹn

- Sơn lão, xin người dạy cho con. Học gì Phi Phi cũng học, khổ mấy Phi Phi cũng chịu được. Miễn là cứu được cha ...

- Hài tử ngoan, trước mắt ngươi cứ về gặp tộc nhân đi đã, nếu ngươi chết đói thì ta cũng bó tay...

Sơn lão khẽ cười. Nhưng đôi mắt ánh lên vẻ kì lạ, dường như có chút xấu hổ, có chút tham lam, lại có chút gì đó vô cùng kì vọng

" Thằng bé này là Chân Hỏa chi thể, vạn người không có một. Nếu như ta có thể...."

Phi Phi chẳng hề hay biết, cố gắng đi thật nhanh về thôn, trong lòng rạo rực, vừa đau thương vừa tràn đầy quyết tâm hi vọng.
Trả lời
#23
Chương IV : Ba con đường tu luyện


Thôn Dã Hoa, câu chuyện hôm qua tưởng như một giấc mơ. Nhưng tất cả đều rất thật, thật đến đau lòng. Cảnh sắc tiêu điều, nhà cửa đều biến thành tro bụi, cây cối đổ rạp, chỉ còn trơ trơ năm bức tượng đứng giữa thôn.

Rốt cuộc người dân thôn Dã Hoa quyết định rời bỏ nơi này. Tuy không ai nguyện ý, nhưng Vu lão đã ra đi, cũng không còn lựa chọn nào khác.

Tiến về phía Bắc hơn trăm dặm, có một thung lũng khá lớn. Thung lũng được bao quanh bởi bảy ngọn núi, quanh năm đỉnh núi chìm khuất trong mây mù, nơi đó được gọi là Thất Sơn.

Tương truyền Thất Sơn là nơi một môn phái tu tiên rất lớn cư ngụ. Nhưng thực hư thế nào không ai biết rõ. Nhiều người hiếu kì đã cố trèo lên đỉnh núi, hi vọng gặp được tiên nhân, nhưng tất cả đi được nửa đường đều mơ mơ hồ hồ vòng về chỗ cũ. Cũng từ chuyện đó mà rất nhiều câu chuyện li kì hoang đường được kể lại.

Tuy chỉ cách trăm dặm, nhưng càng đi núi non càng hiểm trở, yêu thú rình rập. Đoàn người thôn Dã Hoa mất gần 2 tháng mới đến nơi.

**********************************

3 tháng sau cuộc chiến, người dân thôn Dã Hoa cũng đã hòa nhập cùng nơi mới. Câu chuyện cũ qua đi, thi thoảng những chiến sĩ vẫn còn đau lòng, nhưng cũng chỉ biết trút vào chén rượu.

Đám trẻ trong thôn sớm vui vẻ trở lại. Nhưng Phi Phi trở nên trầm mặc hơn, khuôn mặt bầu bĩnh đã trở nên rắn rỏi, ánh mắt tinh nhanh bây giờ toát lên vẻ cương nghị.

3 tháng này Sơn lão bắt đầu hướng dẫn pháp môn cho Phi Phi, nhưng cũng chỉ là giới thiệu sơ qua, chưa hề chính thức bắt đầu.

Từ hơn 1 tháng nay Phi Phi tập thói quen dậy sớm, leo hết một quả núi nhỏ mới quay về. Sơn lão dạy hắn cách hít thở theo từng nhịp chạy, đồng thời cũng hướng dẫn một vài kinh mạch cơ bản trong cơ thể con người.

Một buổi sáng, Sơn lão chỉ lên một đỉnh núi rất cao trong Thất Sơn.

- Từ hôm nay con bắt đầu leo lên đỉnh núi kia. Lên tới đỉnh thì chính thức nhập môn, ta bắt đầu dạy con Phật môn công pháp.

Phi Phi tìm gặp Vinh thúc, xin một thanh kiếm, một ít lương khô và nước. Vinh thúc nhất quyết ngăn cản, nhưng một phần không nỡ ngăn cản, một phần vì xung quanh Thất Sơn không hề có yêu thú nên cũng yên tâm.

- Từ xưa đến nay chưa có ai lên được đỉnh núi Thất Sơn. Con nghĩ con tới được?

Vinh thúc cười hỏi

- Con lên núi tìm tiên nhân, học thành bản lĩnh trả thù cho cha.

Phi Phi không tìm được lý do, bèn đem tiên nhân ra hù dọa. Thực ra trong lòng hắn cũng rất hiếu kì, chỉ đơn giản nghĩ rằng có Sơn lão dẫn đường, thế nào cũng tới được đỉnh Thất Sơn. Vinh thúc ngỏ ý muốn đi theo, nhưng Phi Phi tìm cớ thoái thác. Thực ra nơi sơn dã, trẻ con từ sớm đã trưởng thành nên Vinh thúc cũng không đành ngăn cản.

Nai nịt gọn gàng, hài tử nhỏ bắt đầu hành trình. Đường núi hiểm trở, ban đầu còn thấy sơn đạo, nhưng đi được 2 ngày thì chỉ còn cách dùng kiếm phạt dây leo mở đường. Phi Phi mang theo rất nhiều lương khô, trên lưng đeo một gói lớn, cộng thêm thanh kiếm cũng không nhẹ , nhưng hắn kiên trì đi tới, không hề kêu than. Một tháng tập leo núi nên gân cốt hắn khá vững chắc, tiến trình tuy chậm chạp nhưng mỗi ngày chỉ dừng vài giờ ngủ nghỉ, trời chưa sáng đã tiếp tục lên đường.

Vừa đi Sơn lão vừa nói chuyện, lúc thì kể cho hắn về thế giới bên ngoài, lúc lại kể về các loại pháp môn tu luyện.

- Trời đất khi mới sinh ra, có âm dương nhưng chưa phân động tĩnh. Sau một thời gian rất dài, một ý niệm tuyệt đối khởi sinh, từ đó âm dương mới xoay vần, sinh ra vạn vật. Thực ra đực cái, thiện ác, tốt xấu, mạnh yếu, nhỏ lớn, sáng tối, ngày đêm .... đều từ âm dương mà phân chia ra. Nên nói rằng " Âm dương là gốc vạn vật".

Sơn lão vừa nói, đoạn nào mơ hồ khó hiểu Phi Phi bèn hỏi lại. Dần dần cũng tạm hiểu thế nào là âm dương.

- Việc tu luyện ban đầu cũng từ âm dương mà chia thành hai đường, sau rồi diễn hóa thành vô vàn công pháp. Lúc chiến đấu, thủ là âm, công là dương. Lúc tu luyện, thân thể là âm, tinh thần là dương. Ngày ngày loài người đều thu nạp âm dương thông qua hít thở. Điều khiển âm dương trong cơ thể vận hành thuận theo tự nhiên, đó là vương đạo. Lấy con người là trung tâm, mạnh mẽ khuất phục tự nhiên, đó là bá đạo.

Nói đoạn Sơn lão lại giải thích thế nào là vương đạo, thế nào là bá đạo

- Thần Châu đại lục, tu luyện là nghịch thiên mà tiến, đem thiên địa thành công cụ, lấy âm dương là phương tiện. Vậy nên khi tu luyện chia thành 9 giai đoạn, ban đầu là Luyện khí, đến cuối cùng là độ kiếp. Họ tu luyện không ngừng để đề thăng bản thân, lấy sức mình vượt thoát mà khống chế tất cả. Độ kiếp thực tế là vượt qua thiên phạt, lấy thân mình mà chống lại sấm sét. Vượt qua cảnh giới đó liền thành tiên. Vạn năm nay chưa thấy ai thành công.

- Ta tuy xuất thân là Phật môn, nhưng vài nghìn năm nay linh hồn lưu lại Việt Quốc. Nên trước hết cứ lấy đường lối tu luyện của Việt Quốc để nói. Tu chân Việt Quốc chú trọng hòa cùng tự nhiên, mỗi bước đi, mỗi nhịp thở đều đem bản thân dung hòa cùng thiên địa. Cố gắng tìm hiểu cách thiên địa vận hành, từ đó tu luyện bản thân theo quy tắc của vạn vật. Đạo ấy ôn hòa nhưng lại yêu cầu lĩnh ngộ cực cao.

- Phật môn cảm thấy vạn vật đều là giả, thân thể cũng là hư ảo, vạn vật chỉ là do duyên khởi duyên hợp duyên tan mà thành. Bởi nên lấy chữ Duyên để tham ngộ, lấy chữ Không để minh tưởng, lấy chữ Pháp để tu luyện. Đường lối ấy yêu cầu người tu luyện cần trí tuệ, can đảm và vững vàng.

Phi Phi chăm chú lắng nghe, tuy nhiều điểm không hiểu những cũng cố gắng ghi nhớ.
Sơn lão lại nói

- Đấy là ba con đường tu luyện. Con theo đường nào?

Phi Phi ngẫm nghĩ rồi nói

- Con là người Việt. Sơn lão giải thích rõ hơn cách tu luyện của người Việt được không?

Sơn lão mỉm cười tán thưởng, Phi Phi không trả lời trực tiếp là theo đường nào, ngược lại đặt câu hỏi để tỏ ý. Xem ra tâm trí hài tử này cũng dần trưởng thành rồi

- Người Việt chủ trương hòa cùng Tự nhiên. Pháp môn tu luyện dựa vào tự nhiên để đặt ra. Vũ trụ phân ra Thiên Địa Nhân, người Việt cho rằng con người do ba phần mà cấu thành : Linh hồn, Thân thể và tư tưởng. Linh hồn do thiên sinh, Thân thể do địa dưỡng, tư tưởng là cái thuộc về riêng con người, mỗi người tư tưởng cũng khác.

- Nói đến tu luyện, tu luyện linh hồn chia thành 8 giai đoạn : Khôn - Cấn - Khảm - Tốn - Chấn - Ly - Đoài - Càn. Tu luyện thân thể cũng có 8 giai đoạn như trên, nhưng ngược lại : Càn - Đoài - Ly - Chấn - Tốn - Khảm - Cấn - Khôn

- Thực ra cách phân chia như vậy dựa theo âm dương vào bát quái. Thân thể và linh hồn, một âm một dương, nên đường lối ngược nhau. Bát quái là tám mặt của vũ trụ, là tám giai đoạn phát triển. Huyền diệu vô cùng.

Nghe đến đây thì Phi Phi hoàn toàn không hiểu nửa điểm, ngơ ngác tự an ủi bản thân dần dần lĩnh ngộ.

Thực ra Sơn lão đã sống đến vài nghìn năm, hầu hết các nơi đều đã đặt chân qua. Sơn lão vô cùng hiểu rõ từng pháp môn tu luyện, hắn vì một lần muốn tu luyện công pháp của Việt quốc mà động đến vài Vu lão cường đại, cuối cùng nổ ra một trận chiến rồi thân xác cũng tan tành, rốt cuộc biến thành một linh hồn sống trong Nguyệt thạch.

- Ta chưa dạy con Phật môn công pháp. Lúc nhập môn nên lấy công pháp Việt quốc để làm nền tảng.

Thực ra, tuy Sơn lão lấy được công pháp của Việt Quốc, nhưng vài nghìn năm nay thủy chung không thể tu luyện. Rốt cuộc cũng hiểu được lý do, tu luyện công pháp Việt Quốc chú trọng âm dương, nên cần thân thể. Mà thân thể hắn đã sớm thành tro bụi không biết đã bay đến phương nào. Nên lần này hắn rất kì vọng được nhìn thấy công pháp đạt thành trên mình Phi Phi, sau này một lần nữa có lại thân xác, sẽ dễ dàng tu luyện hơn.

- Hôm nay ta dạy con nhập môn công pháp Việt Quốc. Tu luyện công pháp này, cần song song tu luyện linh hồn cùng thân xác. Linh hồn là dương, công pháp là Âm.

- Con người sở dĩ yếu đuối, tuổi thọ có hạn vì âm dương mất cân bằng. Linh hồn là dương, nhưng khi sinh ra lại nhiễm tạp quá nhiều khí âm. Thân thể là âm, nhưng sinh ra lại nhiễu tạp khí dương. Bởi vậy, giai đoạn đầu tu luyện, về linh hồn là quẻ Khôn làm mấu chốt, về thân xác lấy quẻ Càn làm chìa khóa.

- Quẻ Khôn, tượng là mặt đất, chủ về nhu hòa an tĩnh. Tu luyện linh hồn ban đầu, để linh hồn an tĩnh, thông qua từng nhịp thở mà lắng nghe đại địa.

- Quẻ càn, tượng là trời, chủ về cương mãnh lưu động. Tu luyện thân xác ban đầu, để thân thể hoạt động hết sức, thông qua hít thở mà hấp thu tinh hoa của ánh nắng mặt trời.

- Tu luyện thân xác ban ngày, tu luyện linh hồn ban đêm. Ta dạy con leo núi hít thở ban ngày, là luyện thể. Lại hướng dẫn con điều hòa nhịp tim ban đêm, lắng nghe côn trùng rả rích, ấy là luyện hồn.

Chớp mắt đã qua năm ngày, Phi Phi cũng đã leo được nửa ngọn núi. Tương truyền khi đến đây thì lạc vào sương mù, đi lòng vòng rốt cuộc lại quay về mặt đất. Sơn lão khi nghe chuyện này lập tức hiểu ra trên đỉnh núi có bố trí một huyễn trận.

- Về sự động, lấy ngũ hành làm căn bản. Ta hôm nay dạy con môn Ngũ Cầm Ý.Ngũ Cầm là phỏng theo hoạt động của 5 loại muôn thú, Ý là không trọng vào hình mà cốt yếu lĩnh ngộ tinh hoa trong từng động tác, hiểu rõ ngũ hành. Hành , nghĩa là vận động.

- Về sự tĩnh, lấy âm dương làm nền tảng. Ta dạy con Âm Dương Quyết. Âm Dương Quyết ngược lại không phải là pháp môn tu luyện, nó chính là một môn bói toán dự đoán. Thông qua việc nghiên cứu tìm hiểu quy luật của thiên địa, dự đoán cát hung, hiểu rõ mọi sự. Từ đó linh hồn càng ngày càng lớn mạnh.

Nghe đến bói toán, Phi Phi trợn mắt không hiểu nổi. Tu luyện mà cũng liên quan đến bói toán ??? Hồi nhỏ hắn thường nghe cha hắn kể chuyện về những người bói toán, có thể đoán trước tương lai, dự đoán lành dữ. Không ngờ bản thân hôm nay học tu luyện rốt cuộc lại biến thành thầy bói a...

- Âm Dương quyết có thể biết trước mọi chuyện. Tất nhiên đấy là khi đủ trình độ. Sau này con sẽ hiểu ...

Phi Phi ngàn vạn lần không ngờ nổi, năm năm sau chính hắn tay cầm tấm phướn, trên đó ghi 4 chữ " Toán mệnh tiên sinh", ngày ngày ra vẻ cao nhân , xem bói kiếm tiền ngao du khắp nơi.

Sơn lão lại nói

- Con từ nay ban ngày tập Ngũ Cầm ý. Ban đêm ta dạy con về Phong Thủy. Phong là gió, Thủy là nước. Gió là hơi thở của trời, nước là máu huyết của đất. Con người có lông tóc, trời đất có cây cối. Con người có gân cốt, trời đất có núi rừng. Con người có máu huyết, trời đất có sông suối. Con người có kinh mạch, trời đất có long mạch. Con người có huyệt đạo, trời đất cũng nương theo gió , nước, núi, đất mà ngưng tụ thành huyệt đạo. Con có hiểu không?

Phi Phi ngẫm nghĩ một hồi, quả thực thấy con người và trời đất có điểm tương đồng. Chỉ là trước khi hắn chẳng hề đề ý, nay nghe Sơn lão giải thích cũng minh bạch vài phần.

Một cơn gió nhỏ nổi lên, tâm hồn trẻ con còn đơn sơ lập tức tưởng tưởng trời đất đang hít thở. Chính vì sự đơn sơ này, mà Phi Phi dễ dàng cảm nhận được tinh yếu. Nhiều cường giả mạnh mẽ, nhưng càng sống tâm trí càng phức tạp, ngược lại rất khó hiểu được bước đầu nhập môn.

Trời đất hít thở, gió thổi quanh năm. Trời đất có máu huyết, sông suối nơi nào cũng có, lúc lộ lúc ẩn....

Phi Phi hứng thú suy tưởng, chớp mắt quên đi ưu phiền, nhìn bông hoa lay động trong gió, nhìn mây bay trên trời, nghe tiếng lá cây xào xạc, nghe gió thổi vi vu xa xa gần gần . Không ngờ được đã chìm vào cảnh giới vô ưu, vô trí, hợp với yếu quyết chữ "Phong".

Sơn lão mỉm cười khẽ ngâm nga

- Cổ kim học đạo
Hà tất vấn...
Tình tại hà xứ
Vạn sự...

Tùy phong nhi định

( Dịch nghĩa :

Xưa nay bao người học đạo

Việc gì phải hỏi, tình tại nơi đâu

Mọi sự, cứ theo gió mà bay)
Trả lời
#24
HÀNH GIẢN đã viết:Yêu gì em ơi, tính về VN mở cái quán bán nước giải khát đây.

Cái gì mà quy ra tiền được, anh bán hết.Rolleyes
a hành giản đáng giá lắm.......quy ra được nhiều xiền......bán a hành giản điiiiiiiii :p
[Có phải là...]
Tất cả...
-Những thứ mong manh......đều dễ vỡ?????
-Những thứ hời hợt......đều dễ quên?????
-Những thứ xa vời......đều dễ mất???
-Những thứ chân thật......đều dễ bị tổn thương???
Và...
-Những gì giả dối...
...luôn chiến thắng???
Tự kỉ
Tạm Biệt

Trả lời
#25
Chương V : Thiếu nữ trong nguyệt thạch.


Trời đêm, trăng tròn, tinh không rộng lớn !

- Số mấy
- Số 6
- Sai rồi, số 8. Ngu như bò ....!

Sơn lão cười hắc hắc, Phi Phi vò đầu bứt tai. Hôm nay là ngày đầu tiên hắn học Âm Dương Quyết, công pháp dở hơi nhập môn lại là đoán con số. Sơn lão đưa ra một con số, Phi Phi buộc phải đoán trúng. Tất nhiên không phải đoán mò, mà là quan sát xung quanh, nắm bắt ngoại ứng, quy về bát quái mà diễn hóa thành con số.

Từ lúc bắt đầu học, Phi Phi chưa hề đoán trúng một lần. Phương pháp quỷ quái này Sơn lão đặt ra, không ngờ lại biến thành trò cá cược, vừa kích thích, vừa giúp Phi Phi rèn luyện tam yếu linh ứng. Tam yếu linh ứng lần lượt là Tai, Mắt, Tâm. Tai phải lắng nghe vạn vật xung quanh, Mắt quan sát nhưng Tâm phải tĩnh.

Mỗi lần đoán sai, Phi Phi liền chịu không ít đau khổ. Sơn lão không ngờ dùng một phương pháp kì quái, mỗi lần thua cuộc, Sơn lão đều xuất ra một đạo ánh sáng, cường hoành đi vào kinh mạch Phi Phi. Mỗi lần như vậy hắn cả người toát mồ hôi, gân cốt đau nhức, tinh thần uể oải.

Về phần thưởng hả? Nếu ngươi đoán đúng thì ngày mai sẽ bớt được một dặm đường rừng. Mấy hôm nay, Sơn lão không hề cho tiến lên thêm một bước, bắt hắn cả ngày vừa tập Ngũ Cầm Ý, vừa hít thở leo vòng quanh ngọn núi.

1 tuần trôi qua, không ngờ hắn cảm thấy tiến bộ rõ rệt. Cách xa vài trăm trượng, hắn có thể nhìn rõ từng đường gân trên chiếc lá. Nhắm mắt lại có thể phân biệt tiếng chim của loài nào, cách bao xa. Động tác chân tay vô cùng lưu loát có lực.

*********************************

Giờ Dần, Phi Phi đã thức dậy, như thường lệ nhai chút lương khô, uống hớp nước suối chuẩn bị tu luyện Ngũ Cầm Ý.

Hắn có một thói quen, mỗi lần tu luyện đều nắm chặt viên Nguyệt thạch của Vu lão để lại. Sơn lão dù có quát nạt thế nào hắn cũng không buôn ra.

- Hùng thế. Hai chân đứng tấn, lương thẳng eo hóp, hít đều thở mạnh. Tay khum thành trảo, mỗi lần đánh ra hình dung chân khí trong người chạy theo cánh tay mà thoát tới lòng bàn tay.

Tập luyện như vậy đã hai tuần, trong Đan điền Phi Phi đã ẩn ẩn vài tia chân khí, lúc ngồi thiền hít thở có thể cảm thấy vùng bụng nóng rực.

Có một việc Phi Phi không ngờ tới, mỗi lần hắn đưa chân khí tới lòng bàn tay, một bộ phận liền bị hấp nạp vào Nguyệt thạch. Hiện tượng này Sơn lão cũng không hề hay biết.

Theo lời Vu lão, Nguyệt thạch do lão một lần nhìn thấy sao băng, lần theo phương vị rơi xuống mà tìm thấy. Viên đá có màu xanh ngọc, bên trong có vài đường vân màu đỏ thi thoảng mờ tỏ nhấp nháy. Sơn lão đặt tên cho nó là Nguyệt thạch, nhiều lần tìm hiểu cũng chỉ phát hiện ra tác dụng thu dưỡng linh hồn của nó, ngoài ra cũng không có gì đặc biệt.

****************************

Cuộc sống đơn giản ngày ngày trôi qua, Sơn lão cũng chưa có ý định đột phá huyễn trận, leo lên đỉnh núi. Lương khô Phi Phi mang theo cũng đã hết, nhưng do tập luyện Ngũ Cầm Ý, thân thể dẻo dai, sớm đã săn bắt được ít chim chóc , mèo thỏ rừng.

Chiều nào cũng vậy, Phi Phi ngồi trên mỏm đá, nhìn về phía trời Tây, tay xoay xoay viên đá nhỏ. Tuy không bao giờ nói ra, nhưng hắn mỗi lần như vậy đều tưởng nhớ cảnh sắc ngày xưa ở thôn Dã Hoa, bạn bè, các thúc thúc, cha .... Hắn không phải người mạnh mẽ, nhưng luôn luôn kiên trì. Lần này ra đi, hắn nuôi một mong ước có ngày trở nên mạnh mẽ, xây dựng lại thôn Dã Hoa....

Lặng im hồi lâu, hắn khoanh tròn chân, ngũ tâm hướng lên, phút chốc thu liễm tinh thần ngồi thiền.

Nguyệt thạch lặng lẽ nằm trong lòng bàn tay hắn, không ngờ lúc này, đều đặn theo từng nhịp thở của Phi Phi mà sáng lên. Phút chốc, ánh sáng càng ngày càng đậm, từ từ bay lên đến ngang mi tâm thì dừng lại xoay tròn. Viên đá tỏa ra một màu xanh dịu, chiếu lên mi tâm Phi Phi. Hắn vẫn không hề hay biết.

Sơn lão trong thức hải bỗng giật mình, từ mi tâm Phi Phi bắn vào một luồng sáng. Sơn lão trầm tĩnh quan sát luồng sáng nọ, tuy cực kì băn khoăn nhưng cũng không làm ra động tĩnh gì.

Viên đá đang xoay tròn trước mi tâm, đột nhiên biến mất. Trong thức hải, Sơn lão hoảng hốt kết ấn phòng vệ. Không ngờ nguyệt thạch biến mất lại hiện ra trong thức hải, lớn dần rồi hóa thành một quả cầu xanh lục.

Quả cầu ban đầu xoay nhanh, từ từ chậm dần, rồi hợp cùng hơi thở Phi Phi thành một nhịp điệu kì lạ. Sơn lão cực kì kinh ngạc, không ngờ nguyệt thạch lão ở trong mấy nghìn năm, hôm nay lại làm ra một chuyện không nghĩ tới.

Ánh sáng xanh lục từ quả cầu phát ra dần dần thu liễm, trở nên ngưng thực. Trải qua vài lần hít thở, không ngờ từ quả cầu dần dần mọc lên một mầm xanh. Quả cầu tiếp tục xoay tròn, nhưng mầm xanh vẫn đứng im, một động một tĩnh.

******************************

Từ trong minh tưởng tỉnh lại, Phi Phi không hề hay biết chuyện vừa xảy ra. Đợi đến lúc Sơn lão hốt hoảng kể lại, hắn mới cực kì kinh ngạc

- Ngươi thử nhiếp tâm, khép kín ngũ quan. Tinh thần tập trung ở mi tâm xem...

Phi Phi rối rít vâng lời, qua vài lần hít thở đã an tĩnh trở lại. Ngay lập tức hắn cảm giác như thân thể bị hút vào một đường ống ánh sáng, trước mắt sáng lòa. Vội vàng mở mắt, hắn đột nhiên nhận thấy mình đang đứng trên một khoảng xanh rì, như thể một đồng cỏ trải dài vô tận.

Hắn kinh ngạc gọi lớn, không ngờ lại không nghe thấy tiếng Sơn lão đáp lại. Vô cùng tò mò, hắn thử nhẹ nhàng bước chân, không ngờ cảm giác lại rất chân thật, từng làn gió mát, dưới chân tỏa lên từng mùi hương hoa cỏ dìu dịu.

Xem xét hồi lâu, hắn phát hiện phía trước mặt thấp thoáng có một ngôi nhà nhỏ. Nhìn thì rất gần, nhưng hắn đi nửa giờ mới tới nơi. Không ngờ từ căn nhà nhỏ lại vang lên một giọng hát...Giọng hát rất buồn, uẩn uẩn thanh u.

Tiếng đàn vang lên, nghe tựa như tiếng suối chảy , lúc lại cảm thấy một làn gió nhẹ lướt qua...Cánh đồng cỏ mênh mông, một căn nhà nhỏ chơi vơi ở giữa, tiếng đàn, giọng hát, cảnh sắc toát lên một vẻ buồn bã, lại như thể đang hoài mong...

Phi Phi ngây người chốc lát, bỗng thấy trước mắt lóa lên, một thân hình yêu kiều từ trong căn nhà nhỏ bước ra. Da trắng như tuyết, tóc dài ngang hông, mi cong môi đỏ. Trên mình vận một chiếc váy lụa đen tuyền, kết hợp với đôi mắt u tịch, từ mỗi bước đi toát lên một vẻ đẹp gần như không thực, lại gần như sắp tan biến.

Phi Phi giật mình, tay chân luống cuống, miệng lắp bắp...

- Cô, cô....chị....cháu chào chị...

Cô gái khuôn mặt mang nét buồn bật cười :

- Hài tử ngốc...Nhanh như vậy đã đến được nơi này...cứ gọi ta là chị đi...được không nhóc?

- Dạ....

Phi Phi lúng túng không dám nhìn thẳng.

- Ta tên là Viên. Đây là một không gian rất lạ. Ta cũng không biết tên. Ta thấy nơi đây chỉ có hoa cỏ, nên đặt tên cho nó là Thanh Thảo Viên.

Rốt cuộc bản tính hiếu kì của trẻ con nổi dậy, lập tức suy nghĩ rồi nói

- Vừa rồi nguyệt thạch có chuyện kì lạ. Có phải chính nó mang em đến đây ạ?
Viên tỷ khẽ cười, vẻ đẹp khiến người khác ngây ngốc
- Hài tử thông minh... Nhưng không phải nó mang em đến đây, mà đây là không gian ở trong nó.

Phi Phi gãi đầu cười cười, rốt cuộc không hiểu nổi tại sao trong một viên đá nhỏ xíu lại có một không gian rộng lớn như vậy

Vừa định hỏi, bỗng Viên tỷ biến sắc :

- Em phải lập tức rời khỏi đây. Lão già bên ngoài đang động thủ muốn tra xét nơi này. Nhớ kĩ...đi ra không được kể bất cứ điều gì cho lão già ngoài kia... Nhớ nghe lời chị nếu không hậu quả khôn lường...Nhanh !

Viên tỷ tay phải vung lên, Phi Phi chưa kịp mở miệng đã thấy mình lại bị kéo tuột vào một đường ống ánh sáng, quay về không gian thật.

Kinh ngạc sờ nắn chân tay, thấy còn nguyên vẹn hắn mới thở phào một hơi

- Hài tử, vừa rồi có chuyện gì xảy ra? Ta thấy ngươi vừa nhiếp tâm thì mất đi tri giác, gọi thế nào cũng không tỉnh.

Hắn theo thói quen định mở miệng, lập tức nhớ đến lời thiếu nữ trong không gian kì lạ , lại nuốt xuống, hàm hồ trả lời

- Con cũng không biết, con chỉ thấy mắt tối xầm rồi không biết gì nữa....

Sơn lão nghi hoặc, quay trở về thức hải, chăm chú xem xét quả cầu kì lạ đang xoay tròn trong thức hải. Vừa nãy hắn thử dùng Niêm Hoa chỉ xuất ra một phần lực đạo, định thâm nhập dò xét quả cầu. Không ngờ tinh thần rung động, suýt nữa bị chấn văng ra.

Phi Phi trầm mặc, chuyện vừa rồi xảy ra, dường như rất kì lạ. Người thiếu nữ nọ tựa hồ cực kì cảnh giác với Sơn lão. Hắn cảm thấy thiếu nữ đó vô cùng quen thuộc nhưng lại không thể nhớ ra.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Nguyệt thạch lại chứa một không gian rộng lớn bên trong?
Thiếu nữ tại sao tỏ vẻ thù địch với Sơn lão ?

Nghĩ mãi không thông, biết là có tiếp tục chỉ tổ đau đầu. Phi Phi quát lớn một tiếng, đứng dậy thi triển Hùng quyền, hai tay đẩy ra không ngờ đã có tiếng gió rít lên...
Trả lời
#26
á, phươ
ng pháp quỷ quái này hôm pữa lão khoai mần với ta và lão chán đời phải hem.....
Trả lời
#27
Lac Xa đã viết:a hành giản đáng giá lắm.......quy ra được nhiều xiền......bán a hành giản điiiiiiiii :p

Hồi còn nằm võng bú bình, đã có nghe bà nội hát ru là:


Ba đồng một mớ đàn ông

Đem bỏ vào lồng cho kiến nó tha

Ba trăm một mụ Lạc Xà

Mua về làm thịt cả nhà cùng ăn.



Xem thế thì đủ biết đặc sản Rắn Lạc nó đắt đến chừng nào rồi.
Nhận nuôi và huấn luyện CÁ MẬP........
Trả lời
#28
chưn tu hanhgia ko sát sinh nghen Smile

a hanhgia dc ngta mua vìa giam giữ nui nấng, sướng mà :p
lợi cả đôi đường, heeeee, bán xong roài vẫn thấy yên tâm, a hanhgian có nơi có chốn hee
[Có phải là...]
Tất cả...
-Những thứ mong manh......đều dễ vỡ?????
-Những thứ hời hợt......đều dễ quên?????
-Những thứ xa vời......đều dễ mất???
-Những thứ chân thật......đều dễ bị tổn thương???
Và...
-Những gì giả dối...
...luôn chiến thắng???
Tự kỉ
Tạm Biệt

Trả lời
#29
Lac Xa đã viết:chưn tu hanhgia ko sát sinh nghen Smile

a hanhgia dc ngta mua vìa giam giữ nui nấng, sướng mà :p
lợi cả đôi đường, heeeee, bán xong roài vẫn thấy yên tâm, a hanhgian có nơi có chốn hee

Ta ra quán cóc nào đó thịt con rắn mập trước đi em ơi.Rolleyes

Để lại chỗ này yên tịnh cho anh Khoai kể chuyện ngày xưa tiếp.Big Grin
Nhận nuôi và huấn luyện CÁ MẬP........
Trả lời
#30
lót dép ngồi hóng chuyện pé Khoai.
Trả lời


Các chủ đề có liên quan...
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới gửi
  chiến tranh Viet Nam và những điều chưa biết tới [ST] Lạc Xa 0 50 11-06-2012, 06:43 PM
Bài mới gửi: Lạc Xa
  Chiêu moi tiền đại gia của kiều nữ giakhoa 0 73 04-05-2012, 04:26 PM
Bài mới gửi: giakhoa
  đọc truyện cười thư giãn chút nào duccongtb 1 86 03-05-2012, 05:17 PM
Bài mới gửi: duccongtb
  đọc truyện cười thư giãn chút nào duccongtb 0 57 03-05-2012, 11:17 AM
Bài mới gửi: duccongtb
  Tóc Truyền Thống của các Tôn Giáo Người Lái Đò 3 81 25-04-2012, 11:22 PM
Bài mới gửi: Người Lái Đò

Chuyển đến diễn đàn:


Những người đang xem chủ đề này: 1 khách