Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Hội ế !!!!! :D
#1
29 tuổi, tôi chưa một lần nắm tay đàn ông

- Chẳng biết trên đời này có nhiều cô gái giống như tôi không, nhưng thật sự lúc này đây tôi thèm khát một vòng tay ấm biết bao.
[ATTACH=CONFIG]488[/ATTACH]
Ngót nghét tuổi băm mà tôi chưa bao giờ được nhận sự quan tâm, chăm sóc, chiều chuộng từ một người bạn trai nào. Có lẽ vì thiếu vắng tình yêu mà tôi đâm ra già nua, cáu bẳn, khó chịu và hay ốm. Ở tuổi này chưa có chồng không phải riêng mình tôi, nhưng chưa yêu lần nào thì thật hiếm.


Tết vừa rồi là một cái Tết buồn tủi vô cùng với tôi. Dù đi làm cả năm mới về nhà được vài lần, nhưng trong suốt một tuần nghỉ, tôi bị stress nặng và thường xuyên cáu gắt. Mẹ lúc nào cũng chau mày, thở dài: “Bao giờ mày mới chịu cưới hả con? Bạn bè cùng lứa chúng nó có con hết rồi đấy. Không khéo lại ế…”. Họ hàng, bà con lối xóm hễ thấy tôi ló cái mặt ra ngoài cổng cái là tóm luôn: “Thế sắp cho bác ăn cỗ chưa? Xóm này, các em nó lấy chồng hết rồi, còn mỗi chị thôi đấy”. Biết họ chẳng có ác ý gì, và rằng đấy cũng chỉ là câu hỏi mang tính xã giao nhưng sao tôi thấy bực mình và đâm ra ghét. Tôi bắt đầu nhốt mình trong nhà, cả ngày làm bạn với cái máy tính và TV. Suốt Tết, cũng chẳng có bạn nào đến chơi, và tôi cũng chẳng đi đâu.


Lúc này đây tôi thèm khát một cái nắm tay thật chặt
Tôi không giận mẹ vì biết mẹ cũng chỉ đang mong mỏi một đứa cháu để bồng bế trên tay, mong mỏi một đám cưới đầu tiên cho vui cửa vui nhà, và cũng là để mở mày mở mặt với bà con lối xóm. Nhìn nét mặt khổ tâm của mẹ, tôi không khỏi nhói lòng. Những lúc chỉ có hai mẹ con ngồi tâm sự với nhau, mẹ bảo: “Tuổi này đừng kén nữa con ạ. Con gái người ta 20, 21 tuổi đầu đều đã cưới cả. Đừng để người ta nói ra nói vào là con cái nhà này có ăn có học đàng hoàng mà chẳng thằng nào thèm rước, xấu hổ lắm!”. Tôi chỉ khẽ nhăn mặt: “Mẹ buồn cười thật đấy, con không lấy chồng thì sao mẹ phải xấu hổ? Không lấy chồng là có tội sao mẹ, bây giờ đầy người ở vậy đấy, có cần lấy chồng đâu ạ!”. Mẹ trừng mắt, còn tôi bỏ đi. Nhưng mẹ đâu biết một sự thật rằng, con gái mẹ chẳng có chàng nào để mà lựa chọn.


Tôi nhìn lại mình trong gương, không xấu, công ăn việc làm lại ổn định (nếu không muốn nói là rất tốt), nhưng có một sự thật là đàn ông chưa bao giờ vây quanh tôi, hay chỉ đơn giản là đến gần cũng không có. Phải chăng vì tôi không tự tin hay tôi nói chuyện không duyên? Tôi không có mối tình đầu và bây giờ tôi đang khốn khổ đi tìm tình cuối. Không phải vì trái tim tôi chưa bao giờ biết “rung rinh” với bất kỳ ai.
Thời học cấp 3, có một cậu bạn trong lớp hình như thích tôi, tôi đoán thế. Và đó cũng là lần duy nhất cho đến tận bây giờ có một người con trai để ý đến tôi. Nhưng mọi người trêu chọc nhiều khiến tôi xấu hổ, và rốt cuộc mọi chuyện cũng chẳng đi đến đâu.


Tuổi mộng mơ của tôi chỉ có thế, chẳng e ấp cánh phượng trong trang vở, cũng chẳng giấu vội bức thư nơi ngăn bàn. Tôi phải công nhận mình khô khan. Lên Đại học, ở trong kí túc xá, nhưng tôi cũng chẳng quen thêm bạn trai nào, cũng chẳng ai chủ động làm quen với tôi. Có lẽ tôi đáng chán đến thế thật. Quanh năm suốt tháng tôi chỉ quanh quẩn ở nhà, không hẹn hò, không tin nhắn, không điện thoại của “giai”. Nhưng tôi chưa bao giờ thở dài, than vãn, hay buồn bã cả.


Tôi thấy mình mạnh mẽ đến phát sợ, còn bạn bè nghĩ tôi vô cảm, tôi chẳng biết yêu. Mãi đến hai năm cuối đại học, tôi thích một anh khóa trên – một anh chàng đẹp trai và học giỏi. Tình cảm của tôi cũng tha thiết, mãnh liệt lắm nhưng tôi thuộc diện che giấu giỏi nên chẳng ai biết. Tôi xin số điện thoại, thi thoảng nhắn tin hỏi thăm, chúc mừng năm mới, chỉ cần một tin nhắn đáp lại của anh là tôi có thể vui cả ngày. Nhưng mãi mãi tôi chẳng dám lộ diện, chẳng dám tiến đến trước mặt anh. Tôi duy trì thói quen nhắn tin cho anh vào những dịp quan trọng cũng đã mấy năm nay. Lịch sử tình trường của tôi chỉ vỏn vẹn có thế, thành tích là một mối tình đơn phương.


Nhìn tôi, chẳng ai nghĩ đây là đứa con gái chưa từng nhận được một lời tỏ tình, chẳng có ai tán tỉnh, hay chưa một lần được nắm tay con trai. Chỉ có bạn bè ở cùng tôi mới biết bí mật này, mới biết cuộc sống của tôi khép kín đến mức nào. Đôi khi tôi tự hỏi có phải mình đã quen sống trong thế giới ảo và không thể thoát ra?


Ngày tôi sắp trở lại thành phố, mẹ chốt một câu chắc như đinh đóng cột: “Nhất định năm nay phải lấy chồng, 29 rồi. Không bàn cãi nữa”. Tôi quay lưng đi giấu vội giọt nước mắt đang lăn dài trên má, làm sao tôi có thể thổ lộ với mẹ tâm sự thật của mình đây?… Mặc cho mọi người xung quanh nghĩ rằng tôi đang kén cá chọn canh, đang cân nhắc, tôi một mình ôm nỗi buồn đi tìm “bạch mã hoàng tử” của lòng mình.


Tập tin đính kèm
.jpg   ty.jpg (Kích thước: 82.86 KB / Tải xuống: 72)
Bắc phương hữu giai nhân,
Tuyệt thế nhi độc lập.
Nhất cố khuynh nhân thành,
Tái cố khuynh nhân quốc,
Ninh bất tri khuynh thành dữ khuynh quốc,
Giai nhân nan tái đắc.
Trả lời
#2
đồng cảm ~
Trả lời
#3
Mấy bà chị "ế" Của hội Miền Bắc đều có kinh nghiệm thực tế tình trường dày dặn,mà vẫn phòng không?Lão BC biết bà trong bài viết này ở đâu thì nhớ rủ rê off ẹp với mấy bà ế ở Hà Nội,chắc qua vài tuần kinh nghiệm đong trai như ngóe,nếu mà đầu óc vẫn còn ngây thơ trong sáng thì cứ cầm tay Cụ Hoalacxa nhà ta về lập am,lập miếu cho có bạn đỡ buồn,hehe.Chị sợ lúc gặp xong lại đong cả zai đong cả gái không kém gì cô Tiểu(THT) thì vui.haha
Mệnh chắc toàn cô quả,đẩu,linh,hay chính tinh toàn TVPT hay sao 29 tuổi mà chảnh khiếp
Trả lời
#4
giakhoa mac benh nghe nghiep rui Smile Doc bai viet thay co be nay cung cao so that. neu mjnh ma wuen biet se giup dc chut it. That ra E no co 5-7 kieu E. E kieu nay van ngon lanh chan. Smile chj la duyen den cham thui.
Trả lời
#5
ghét lllll lão khoa bé Smile lão kí rì cứ lôi lão xà ra .........Sad
[Có phải là...]
Tất cả...
-Những thứ mong manh......đều dễ vỡ?????
-Những thứ hời hợt......đều dễ quên?????
-Những thứ xa vời......đều dễ mất???
-Những thứ chân thật......đều dễ bị tổn thương???
Và...
-Những gì giả dối...
...luôn chiến thắng???
Tự kỉ
Tạm Biệt

Trả lời
#6
29? bằng tuổi mình Wink) , sao cứ phải 29 nhỉ sao Bảo Chính hem vít bài 30 cho số nó vừa tròn vừa đẹp, chắc có í gì đây Wink)
Trả lời
#7
em lá cây có anh rồi mà . sao em còn vào đây làm gì , 2 đứa mình dắt nhau về nào em
Trả lời
#8
ai chứ chị lá thì em cũng muốn rinh về ......Smile chị lá đáng iu nhứt
[Có phải là...]
Tất cả...
-Những thứ mong manh......đều dễ vỡ?????
-Những thứ hời hợt......đều dễ quên?????
-Những thứ xa vời......đều dễ mất???
-Những thứ chân thật......đều dễ bị tổn thương???
Và...
-Những gì giả dối...
...luôn chiến thắng???
Tự kỉ
Tạm Biệt

Trả lời
#9
chị đồng xanh là của em. hum trước mới nhận iem là tềnh iêu roài nhớ. iem nà iem đã chấp nhận ngủ 1 mềnh để đượic iêu chị rồi đới. chị mờ bỏ iem đi theo anh gô hay pé xà là hem coá được đâu nhớ chị nhớ. ngoan ngoan ở lại hội độc thân vui tính vs iem. hehhee
Trả lời
#10
Tuổi ba mươi nè Green!
----
Đàn bà ba mươi
----

Những năm tháng phải lòng, yêu đương, cuồng nhiệt đã trôi qua sau lưng lúc nào không nhận ra. Đàn bà ba mươi có hai cuộc sống. Một là gia đình, một là khao khát.


Gia đình tức là có nơi về, yêu thương con, chăm sóc chồng, vun vén cuộc sống ít vui nhiều lo âu. Những người phụ nữ ba mươi tất bật, bình yên và quyến rũ bởi đầy đặn, bởi từng trải, bởi thành tựu và yêu thương. Có những người quyến rũ được kẻ khác bằng cả vẻ đảm đương, an phận của mình, thật lạ.


Khao khát tức là khi đã bỏ sau lưng mười năm yêu trắng tay, đã từng tha thiết, tưởng hy sinh tất cả, tưởng sẽ trời đất dài lâu, tưởng sẽ trọn đời. Rồi tuổi ba mươi đến, càng thành đạt càng hoang mang, mình đang ở đâu, ai sẽ đến trong đời mình.


Bất hạnh cho ai bị giằng xé giữa hai cuộc sống ấy, ở trong gia đình vẫn khao khát, hoặc độc thân nhưng đầy gánh nặng.


Đôi khi tôi tự hỏi tôi là ai.


Đàn bà ba mươi có quyền làm những gì tuổi hai mươi mơ ước chăng, có chứ. Có quyền lực sai khiến bằng một ánh mắt, một lời nói. Có thể thanh thản từ chối vì biết mình là ai, cũng biết tiếc nuối bởi đủ từng trải để hiểu thế nào là hạnh phúc. Biết cách lý giải cho mọi cảm xúc, biết cách đẹp, biết đàn ông cần gì.


Dường như đến tuổi ba mươi, đàn bà biết cách yêu, biết cách nồng nàn. Thứ nồng nàn đích thực mà tuổi thanh xuân không bao giờ chạm tay tới nổi.


Những người đàn bà đang đi tới tuổi ba mươi thường hoảng hốt, những người đàn bà vượt qua tuổi ba mươi rồi thường bình yên.


Bởi hiểu ra không giống như xưa, chúng ta không còn lầm lẫn giữa nhan sắc và tuổi trẻ. Và người phụ nữ nhận ra mình đẹp bắt đầu từ tuổi ba mươi, tự tin rằng những người đàn ông mình cần là những người nhận ra được người đẹp bên trong người đàn bà.


Tuần trước ngồi thương thảo hợp đồng với đối tác, bất ngờ người đàn ông thú nhận, tôi chỉ bị quyến rũ bởi những người đàn bà có năng lực, có đầu óc. Vì chúng tôi đến độ tuổi này, biết chúng tôi cần gì.


Thì ra đàn ông cũng đã phân biệt, thứ nhan sắc họ thèm và thứ nhan sắc họ cần. Đàn ông có lẽ đã như nhau, tôi thèm có được hoa hậu, nhưng tôi cần một người đàn bà đích thực ở bên.


Vậy còn điều gì đàn bà ba mươi đã thua kém chính mình khi đôi mươi? Có lẽ đó là quyền lực thanh xuân, thứ quyền lực mà đàn bà ba mươi cố tình không muốn nhắc đến nhất.


Lúc đôi mươi tôi mặc một chiếc áo sơ mi trắng dài, thật rộng và nhảy nhót, tôi thật gợi cảm. Lúc ba mươi nếu tôi vẫn nhảy nhót trong một chiếc sơ mi dài và thủng, tôi thật lập dị và gớm ghiếc.


Lúc đôi mươi tôi có quyền không son phấn ra phố, buộc tóc đuôi gà, ngồi lơ đãng bên bờ hồ tưởng tượng những lãng mạn. Lúc ba mươi, không son phấn là một cách bất lịch sự, và bên hồ, những người đàn bà chỉ ngồi để chảy nước mắt đau đớn.


Vì năm tháng đã trôi qua lặng yên, có thứ đã đến, như thành đạt, như từng trải, như tiền. Nhưng có thứ không níu nổi, như tuổi trẻ. Đàn bà ba mươi tối kỵ ngồi một mình, nghĩ một mình, làm một mình, và sống quạnh hiu.


Có một cuốn sách đầu đề là "Đàn bà ba mươi mới đẹp", trong đó nói, cái đẹp tới từ sự độc lập, bởi họ dũng cảm và từng trải. Cái đẹp ba mươi cũng đến từ tình yêu và sự tự tin khi vứt bỏ tình yêu. Và sách nói, đàn bà càng ba mươi, càng dễ buông tay khỏi ái tình.


Tôi nghĩ những điều đó hợp lý, khi phụ nữ nhận ra họ càng quý giá, họ càng khó có cơ hội ngã vào đời người đàn ông.


Đàn bà ba mươi không yêu nổi người đã tha thiết yêu khi mười tám. Lại khao khát kết hôn với người chồng mà khi mười tám có đánh chết cũng không muốn lấy. Có người bảo, đó là bởi đàn bà đã thực tế hơn thiếu nữ, hiểu mình muốn gì. Tôi thì cho rằng đó là bởi người đàn bà ba mươi đã nếm đủ những đòn đau của cuộc sống, trong tình yêu và hôn nhân, họ sợ tương lai nhưng họ còn sợ quá khứ hơn!


Sách nói đàn bà ba mươi chỉ mơ hai thứ, chưa chồng thì mơ yêu đương nhiều hơn, có chồng thì mơ tiền nhiều hơn. Đàn bà ba mươi chỉ có yêu và tiền. Báo chí dành cho tuổi ba mươi thường là tạp chí tiêu dùng thời thượng hoặc mục tâm sự tình duyên éo le. Để đàn bà ba mươi tiêu những lo âu vào đó.


Tôi cũng đang viết cho những độc giả ấy, kín đáo hướng dẫn họ cách tiêu tiền hoặc trút những tâm tình lên giấy. Chúng ta giống nhau không phải bởi cùng bước qua ngưỡng cửa ba mươi, mà bởi đã chọn được cách dung hoà với cuộc sống. Ba mươi là lúc chấp nhận những thay đổi mà cuộc đời dành cho ta, không kháng cự, chỉ uyển chuyển lợi dụng để những đổi thay cuộc đời biến thành động lực để ta đi tới.


Tôi nghĩ người đàn bà ba mươi có năng lực hay không, chỉ phân biệt bởi điểm đó, bởi lúc vượt qua trắc trở khó khăn. Chứ không phải những người phụ nữ có xe đẹp nhà đẹp, chồng đẹp con cũng đẹp là người có năng lực, chỉ nên gọi họ là người phụ nữ may mắn mà thôi.


Đàn bà ba mươi đã thoát ra được những viển vông tuổi đôi mươi. Họ không cần lãng mạn, một sự ấm áp, một khoảnh khắc đẹp, mà mong muốn sở hữu, muốn có con, có người tình, những điều có thật trong đời. Mơ ước của tuổi ba mươi đã thật hơn, đã không còn chỉ là mơ ước. Nên nhiều người đàn bà không nhận ra, tuổi đôi mươi rất ngại tới nhà bạn trai, tuổi ba mươi muốn để lại bàn chải đánh răng buổi sáng trong nhà bạn trai, muốn để lọ nước hoa,chai sữa tắm có mùi yêu thích ở lại nhà người yêu.


Như khi đàn bà đi, điều gì đó còn ở lại.


Bạn tôi nói, khi chia tay người yêu, đi khỏi đời nhau, cái cô ấy tiếc nhất không phải là anh bạn trai, mà là chai sữa tắm mùi vỏ cam còn để lại ở nhà anh kia. Cô ấy thích mùi vỏ cam, và với đàn bà ba mươi, chia tay nhau, thì đàn ông không còn giá trị bằng một chai sữa tắm. Mặc dù cô ấy có tiền để bất cứ lúc nào mua một chai sữa tắm khác như thế.


À, có lẽ không phải đàn ông không còn giá trị, mà bởi đàn bà ba mươi yêu ghét rạch ròi.

Hình như ba mươi là lúc đàn bà mới bắt đầu cuộc sống đích thực đàn bà?

Cảm ơn những mùi hương Elizabeth Arden, đã miêu tả đàn bà ba mươi hoàn hảo hơn một nước hoa.
----
Trang Hạ
Hơn thua được mất chuốc thêm phiền
Vui buồn chẳng qua như gió thoảng
Tốt xấu khen chê chi một lời
Công danh tài sắc như sương khói
Buông xả đi rồi sống thảnh thơi!!!
(Thích Hạnh Hải)
Trả lời


Chuyển đến diễn đàn:


Những người đang xem chủ đề này: 1 khách