Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Cafe quán
#11
[h=2]Những truyện "cực ngắn"[/h] [INDENT] Ước mơ
Chị mua dùm thằng bé mấy tờ vé số. Sau một hồi chọn lựa, chị hỏi nó:
- Nếu cô trúng số con chịu cô mua cho con cái gì?
Nó nhìn chị, xoay qua xoay lại rồi nói:
- Cho con một chiếc xe đạp, có xe đi bán xong con chạy tới trường liền, không bị trễ học nữa.
Di di những ngón chân xuống đất, nó hạ giọng:
- Cho con thêm đôi dép nữa nghe cô, để con đi học.
Dĩ nhiên là chị không trúng số. Tôi lại thấy nó mỗi ngày đi qua nhà với chân trần, đầu không nón...

Phấn son
Tốt nghiệp đại học, ở lại thành phố đi làm. Tháng rồi, mẹ vào thăm. Mừng và thương. Mẹ khen: "Bạn gái con xinh."
Cuối tháng, lãnh lương. Dẫn người thương đi shopping. Em bảo: "Mỹ phẩm của hãng này là tốt nhất. Những loại rẻ tiền khác đều không nên dùng vì có hại cho da, giống mẹ anh đó, mẹ bị nám hết anh thấy không…"
Chợt giật mình. Mẹ cả đời lam lũ, nắng gió với cái ăn, nào đã biết phấn son màu gì.

Nghỉ lễ
Cha nó xuôi ngược buôn bán trên chiếc ghe nhỏ để lo cho nó ăn học. Xong đại học, nó ở lại thành phố.
Tết vừa rồi, tiễn nó đi, ông dặn: “Con đi làm, ít về. Cha mẹ nhớ lắm. Nhưng ráng… đến dịp lễ rảnh con về thăm cha mẹ”.
Nó hứa.
Lễ đến, ông hớn hở chờ nó về. Nó điện thoại bảo không về được vì sinh nhật bạn gái.
Nghe xong, ông trầm ngâm, lát sau nói với mẹ nó: “Vậy là tết thằng nhỏ nó mới về. Còn đến bốn tháng nữa…”

Ngày cưới của cha
Anh hai làm ở thành phố, tổ chức đám cưới luôn trên ấy. Ba vượt hơn 200 cây số đường quàn quả các thứ lo đám cưới cho anh.
Anh kế, rồi đến tôi đám cưới ba lo lắng đến từng chi tiết, cả đến cách lạy, cách đi đứng như thế nào cho phải đạo...
Mẹ mất sớm, ba sống cô đơn hàng chục năm. Khi các con đã yên bề cả, ba đi thêm bước nữa, ngày cưới của ba, cả ba anh em tôi đều viện cớ vắng mặt...

Lòng tin
Xe ngừng…
- Mận ngọt đây! ...
- Bao nhiêu tiền bịch mận đó?
- Dạ 2000.
- Hổng có tiền lẻ!
- Để con đổi cho!
Cái bóng nhỏ lao đi. Năm phút, mười phút…
- Trời! Đồ ranh! Nó cầm 5000 của tui đi luôn rồi!
- Ai mà tin cái lũ đó chứ!
- Bà tin người quá! ...
Xe sắp lăn bánh… Cái bóng nhỏ hớt hải:
- Dì ơi! Con gửi ba ngàn. Đợi hoài người ta mới đổi cho

Lời hứa
Tết, anh chở con đi chơi. Về nhà, thằng bé khoe ầm với lũ bạn cùng xóm. Trong đám trẻ có thằng Linh, nhà nghèo, lặng lẽ nghe với ánh mắt thèm thuồng. Thấy tội, anh nói với nó: “Nếu con ngoan, tết năm sau chú sẽ chở con đi chơi”. Mắt thằng Linh sáng rỡ.
Ngày lại ngày. Cuộc đời lại lặng lẽ trôi theo dòng thời gian.
Thoắt mà đã hết năm. Lại tết. Đang ngồi cụng vài ly với đám bạn thì thằng Linh cứ thập thò. Vẫy tay đuổi, nó đi được một chốc rồi lại lượn lờ. Cáu tiết, anh quát nó. Thằng Linh oà khóc nức nở. Tiếng nó nói lẫn trong tiếng nấc: “Chú hứa chở con đi chơi…cả năm qua con ngoan…không hư một lần nào…”

Ba
Xưa, nội nghèo, Ba đi ở cho ông bá hộ, chăn trâu để chú được đi học. Thành tài, chú cưới vợ, ra riêng.
Ngày hỏi vợ cho thằng Hai, chú mời mấy người cùng cơ quan. Ai cũng com-lê, cà-ra-vát. Chú bảo: Anh Hai hay đau bao tử, ở nhà nghĩ cho khỏe.
Ba ừ, im lặng vác cày ra đồng. Mồ hôi đổ đầy người.
Cũng những giọt mồ hôi ấy, xưa mặn nồng biết chừng nào, mà giờ, sao nghe chát cả bờ môi.

Tình bạn

Hai người đi trên con đường vắng vẻ. Đến một đoạn, họ có một cuộc tranh luận khá gay gắt và một người đã không kiền chế được giơ tay tát vào mặt bạn mình. Người kia bị đau nhưng không hề nói một lời. Anh viết trên cát: " Hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đã tát vào mặt tôi ".
Họ tiếp tục đi, đến một con sông, họ dừng lại và tắm ở đấy. Anh bạn kia không may bị chuột rút và suýt chết đuối, may mà được người bạn cứu. Khi hết hoảng sợ, anh viết lên đá: " Hôm nay, người bạn thân nhất đã cứu sống tôi ".

Anh bạn kia ngạc nhiên hỏi: " Tại sao khi tôi đánh anh, anh viết lên cát, còn bây giờ anh lại viết trên đá? "

Mỉm cười, anh trả lời: " Khi một người bạn làm chúng ta đau, chúng ta hãy viết điều gì đó trên cát, gió sẽ thổi bay chúng đi cùng sự tha thứ... Và khi có điều gì đó to lớn xảy ra, chúng ta lên khắc nó lên đá như khắc sâu vào ký ức của trái tim, nơi không ngọn gió nào có thể xóa nhòa được... ".

.....Hãy học cách viết trên cát và đá ...

Khoe
Ngày xưa, khi có ai hỏi con: "Bố làm nghề gì ?" .... Bố thấy con không vui và không bao giờ chịu trả lời là bố làm nghề thợ hồ. Bố cố gắng làm việc nhiều hơn để nuôi con ăn học & mong sau này con có được 1 nghề mà mọi người nể trọng trong xã hội. Con thành đạt rồi lấy chồng. Mỗi lần khách đến chơi, câu đầu tiên bố thường nghe con khoe là "Nhà em làm luật sư nên lúc nào cũng bận"
Bố buồn, chỉ ao ước được 1 lần nghe con khoe về nghề của bố ...

Chuyện của nội
Nhận vé máy bay, cả nhà mừng tíu tít...
Dường như nội cũng mừng lắm. Nội ra vào, hết sờ cái cột, sửa thân bầu, lại bứt mấy đọt mồng tơi nấu canh. Con cháu cười nội lẩm cẩm...
Từ ngày lên máy bay cho đến khi định cư nơi trời Tây, nội luôn săm soi một gói giấy, vẻ quí lắm.
Chiều đông ảm đạm, nội ra đi, tay vẫn nắm chặt cái gói nhỏ. Bố nhẹ nhàng gỡ ra, một cục đất màu nâu rơi xuống, vỡ tan...

Nhạt
Người đàn bà vội vã ra đi vào một chiều mưa tầm tã.

Ngày ngày, chỉ còn lại người đàn ông lầm lũi bên xe mì gõ đầu hẻm. Chẳng hiểu vì lý do gì, khách đến ăn ngày một thưa dần rồi vắng hẳn.

...Ngày nọ, có người đàn bà sang trọng tìm về con hẻm xưa. Không ai còn nhận ra bà. Người đàn ông và xe mì gõ không còn ở đó nữa. Người ta bảo kể từ cái dạo vợ bỏ đi, mì ông nấu không còn ngon như trước và quá nhạt.

Nhạt nên người ta không ăn của ông nữa...

Anh hai
Năm 18 tuổi, anh quyết định nghỉ học đi phụ hồ. Bố Mẹ giận dữ, mắng “ sanh ra.. Giờ cãi lời bố mẹ… phải chi nó ngoan, siêng học như bé Út…”
Anh lặng thinh không nói năng gì… Bố mẹ mắng mãi rồi cũng thôi. Anh đã quyết thế!
Ngày bé Út vào Đại Học, phải xa nhà, lên Thành Phố ở tro. Anh tự ý bán đi con bò sữa – gia tài duy nhất của gia đình, gom tiền đưa cho bé Út. Biết chuyện, bố thở dài, mẹ lặng lẽ, bé Út khóc thút thít… anh cười, “ Út ráng học ngoan…”
Miệt mài 4 năm DH, Út tốt nghiệp loại giỏi, được nhận ngay vào công ty nước ngoài, lương khá cao… Út hớn hở đón xe về quê…
Vừa bước vào nhà, Út sững người trước tấm ảnh của anh trên bàn thờ nghi ngút khói… Mẹ khóc, “ Tháng trước, nó bị tai nạn khi đang phụ hồ…lúc hấp hối, biết con đang thi tốt nghiệp, nó dặn đừng nói con biết…”

Đưa đón
Nội từ quê vào thăm, mang quà quê vào cho cháu, nào là bánh đa gạo nếp, có cả chục trái dừa khô.
Thấy nội lỉnh kỉnh vất vả, con trách bố: Sao không đón nội. Bố bảo: Bận quá.
Ngoại nước ngoài về thăm quê. Các cậu, dì thuê hẳn một xe ôtô đi đón. Bố cũng đóng cửa hàng nghỉ buôn bán vài hôm, để cùng đi đón ngọai. Bố bảo: Ai cũng có mặt, bố không đi ngoại trách.

Cua rang muối
Khi xưa nhà còn nghèo, mẹ hay mua cua đồng giả làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên giòn, đủ gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con hỏi, mẹ bảo: răng yếu. Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, chúng mua cua biển gạch son về rang muối mời mẹ. Các con nói vui:

- Cua rang muối thật đó mẹ.

Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con hỏi, mẹ cười móm mém:

- Còn răng đâu mà ăn?!

Đợi
“Mẹ ơi, sao bà hay ngồi ngoài cửa chiều chiều thế mẹ? Bà lãng mạn quá mẹ nhỉ! ” Nó cười tít mắt, tưởng tượng vu vơ ở chân trời nào chả rõ. Mẹ chẳng nói gì, chỉ lặng im, lâu lâu lại ngẩn lên nhìn bà, mắt mẹ thoáng buồn, nó chẳng hiểu vì đâu…
Sau đó nó biết ông khi xưa đi chiến trường không về, bà thì luôn bảo ông “chưa” về nên hay ra ngồi ngoài ngõ đợi.
Có lúc nó dỗi bà, bảo bà không chơi với nó mà cứ ngồi đợi ông “Ông không về đâu, ông chết rồi! ” Nó hét lên giận dữ, khóc thảm thiết. Bà vuốt má nó nựng nịu, rồi cõng nó vào trong.
Mãi sau này, khi bà mất đi, mẹ kể nó nghe rằng: bà muốn đợi ông về, dẫn hồn ông đi kẻo lạc. Bà sợ năm tháng dài, mấy con ngõ trở thành lạ xa.
Nó lặng im thẫn thờ, mắt thả về miên man… thấy nhớ bà vô hạn…
Rồi chiều chiều, cũng tự khi nào không biết, nó ngồi trước hiên nhà, đợi bà ngang qua…

Xa xứ
Em tôi học đến kiệt sức để có một suất du học.
Thư đầu viết: "ở đây, đường phố sạch đẹp, văn minh bỏ xa lắc nước mình…"
Cuối năm viết: "mùa đông bên này tĩnh lặng, tinh khiết như tranh, thích lắm…"
Mùa đông sau viết: "em thèm một chút nắng ấm quê nhà, muốn được đi giữa phố xá bụi bặm, ồn ào, nhớ chợ bến xôn xao lầy lội… Biết bao lần trên phố, em đuổi theo một người châu Á, để hỏi coi có phải người Việt không…"

Bàn tay
Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán nước, sợ tôi không đủ tiền trả em lòn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô tình đụng tay em... Mềm mại.
Ra trường, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi. Bận nọ tiền lương vơi quá nửa đem về đưa em... Chợt nhận ra tay em có nhiều vết chai.
Tự trách, mấy lâu mình quá vô tình.

Ba
Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như 2 năm trước. Vì thế, tôi viết thư cho ba rồi ba đích thân lên đưa cho tôi. Từ nhà đến chỗ tôi trọ học chừng 15 km. Nhà nghèo không có xe máy, ba phải đi xe đạp. Chiếc xe gầy giống ba…
Cuối năm, làm hồ sơ thi đại học, tôi lại nhắn ba. Lần này, sau khi đưa cho tôi một trăm ngàn, ba hỏi:”Có dư đồng nào không con?”. Tôi đáp: “Còn dư bốn ngàn ba ạ”. Ba nói tiếp:”Cho ba bớt hai ngàn, để lát về, xe có hư như lần trước thì có tiền mà sửa”.
Ba về, tôi đứng đó, nước mắt rưng rưng…

Bà không ngủ nổi!
Chúng nó mới phone về xong "Đã tới Úc bình an, nhưng chà bông (ruốc )họ quẳng rồi! "
Nhói cả tim già! Bà không tiếc của, chỉ tiếc công.
Tám mươi tuổi rồi, lọm khọm ngồi xé được cả ký như thế, vậy mà... Thương hai đứa cháu nhỏ, chả nhận được quà.
Giọng con dâu còn nhấm nhẳn: "Con bảo rồi! Đồ ăn bên mình mất vệ sinh lắm! Ai họ nhận! "
Thế đấy! ...

Quyền sách cũ
Tôi là giáo viên Tiếng Anh.
Đến lớp, dặn các em không ghi lời giải vào sách trước.
Hôm qua, phát hiện một quyển sách đầy nét bút, tôi quát: "Sao em gian dối với thầy?"
Nó không nói, chỉ oà khóc...
Đứa bạn bảo: "Mẹ nó nghèo, nó mua sách cũ đó thầy".
Tim tôi như rạn nứt: ba năm sư phạm tôi đâu có học điều này!

Thần dược - Lan Hương
Mẹ bệnh. Mọi người trong nhà cũng thay đổi. Con lớn tự giác thay mẹ đi chợ búa, cơm nước. Con nhỏ tự giác phục vụ mình. Ba tự giác giặt giũ, lau dọn nhà cửa. Mẹ như em bé được cả nhà chăm sóc, chiều chuộng .
Ba bàn tay khác nhau: một to bè, thô ráp; một thon nhỏ, mịn màng và một bé xíu, mũm mĩm thay nhau đặt trên trán mẹ, vuốt ve khuôn mặt mẹ. Mẹ thấy khoẻ rất nhanh, như được dùng thần dược.

Dì ghẻ
Chị lấy chồng. Chưa kịp có con thì chồng mất. Ba năm sau chị đi bước nữa. Người chồng mới goá vợ, có hai con nhỏ. Yêu chồng, yêu luôn cả con chồng. Chị quyết định không sinh con để lo cho gia đình. Lớn lên, người con trai có vợ. Sau tuần trăng mật anh ta về nhà. Chị vui mừng ra đón. Chưa đến phòng khách, chị nghe tiếng cô con gái:
Còn xấp vải hoa?
Cho mẹ.
Hoài của! Em lấy nốt, nào phải mẹ mình.
Chị càng buốt tim hơn khi người con trai im lặng.

Mẹ ghẻ - B.P.M
Cô tôi muộn chồng vì quá dữ tánh, ruột thịt cũng chẳng ai muốn gần, đành lấy dượng, đã goá vợ.
Lộc - con riêng của dượng. Sáu tuổi, Lộc về với Mẹ ghẻ, làm đủ việc mà lằn roi mới vẫn chồng lên dấu đòn cũ...
Năm Lộc 15 tuổi, dượng chết. Đinh ninh Lộc bỏ đi nên ngày mở cửa mả, cô đuổi khéo:
Có muốn về với bà ngoại mày không?
Lộc cúi đầu, nói trong nước mắt:
Con đi rồi.... Mẹ ở với ai?
Sau câu đó, dường như "bà Mẹ ghẻ" ở lại với nấm mồ, còn cô tôi về cùng Lộc. Sau đó cô tôi năng đi chùa, ăn chay. Lộc trở thành cậu ấm – rồi trở thành thạc sĩ, Mẹ con thân thương như một phép màu...

Mẹ & con - T.T.A.H
Con lên ba, chơi bên nhà dì, bị xe đạp ngã, trúng đầu chảy máu. Mẹ đang nấu cơm, hốt hoảng bế con chạy ngay đến bệnh viện. Hú vía. Vết thương chỉ nhẹ bên ngoài thôi. Hoàn hồn, mẹ nhìn lại mình: chân không dép, quần ống cao ống thấp, áo loang lổ vết máu. Chả giống ai! Mẹ cười.

Con lớn, mẹ bỗng bị chứng điếc đột ngột. Lưỡng lự mãi, mẹ mới nhờ con đưa đi khám bệnh. Bác sĩ bảo: Để quá lâu, hồi phục thính lực cũng khó. Nhìn mặt mẹ ngơ ngẩn, con khóc

Lý do
Nó thấy trong ví anh có tấm ảnh mờ nhạt của một phụ nữ, tuổi khoảng chừng 25. Nó cầm lấy và nhận xét:

- Bạn anh đấy à! Xấu quá....

Anh không nói gì, nhét vội tấm ảnh vào ví và ra về với dáng điệu buôn bã.

Mười ngày, hai mươi ngày và cả tháng, anh vẫn không đến nhà nó, nó chẳng hiểu lý do gì? Giận anh nhưng nhớ anh. Nó quyết định tìm đến nhà anh.
Vừa vào đến cửa nhà, nó chợt giật mình vì tấm ảnh thân thuộc kia nằm ngay trên bàn thờ với khói hương nghi ngút. Nó như hiểu ra vì sao anh không bao giờ nhắc đến mẹ trước mặt nó. Nó ôm lấy mặt mà khóc vì ân hận.

Của anh
Ngày còn bên nhau, anh mua cho nó đủ thứ vì muốn nó không thua kém bạn bè. Khi nó đi làm có tiền anh và nó chung nhau mua nhiều thứ khác để dành cho cuộc sống trong tương lai. Ngày chia tay, anh đòi lấy mấy món đồ mua chung.
"Của anh! "
Nó ngạc nhiên tròn mắt và bỗng cảm thấy mình còn may mắn quá..

Nhớ mẹ - An Hạ

Dưới quê học hành khó khăn nên mới lớp 2, thằng Út đã được gởi lên thành phố ở với chị Hai.

Lâu lắm mẹ mới ra thăm. Lần nào chị Hai cũng nhằn vì mẹ cứ nhai trầu bỏm bẻm suốt ngày, lại vứt bã trầu lung tung. Lần nào cũng vậy.

Đưa mẹ ra bến xe về quê xong, chị Hai về thấy nhà vắng ngắt. Tìm mãi mới thấy thằng Út đứng khóc sau kẹt cửa, tay cầm mấy cái bã trầu khô.

Giỗ ông - Lê Nguyên Vũ

Sớm mồ côi, từ nhỏ anh em nó sống cùng nội trên rẻo đất còm của người chú. Năm ngoái, sau trận bão lớn ông nó quy tiên. Chú lấy lại căn chòi, khuyên:

- Mười bốn, lớn rồi, nên tự lập.

Anh em nó dắt díu nhau tha hương, lên thành phố sống ở dưới gầm cầu.
Trưa, phụ hồ về mệt, đói, giở nồi cơm, nhão như cháo, nó mắng:

- Đồ hư.

Con em mếu máo:

- Em nấu để giỗ ông.

Nó ngẩn người, chợt nhớ hôm nay tròn năm, ngày ông mất. Hồi ở quê, thường ngày ông thích cơm nhão. Thế mà...

Ôm em vào lòng nó gọi trong nước mắt:

- Ông ơi!

Bệnh
Hồi nhỏ, mỗi lần tôi bệnh, mẹ tôi luôn lo lắng thuốc thang, nuông chiều tôi mọi thứ. Biết vậy, tôi cứ giả ốm để mẹ chiều chuộng.

Lớn lên lập gia đình. Có con. Đang làm việc. Điện thoại reo vang, nhà gọi vào báo: "Con sốt, ói mửa! ". Nghe xong, tôi chẳng làm gi được, cứ ngóng tới giờ về .

Tối - nằm cạnh con. Mỗi tiếng con ho, ói - tôi bật dậy - ruột xốn xang - thao thức mãi .
Đặt lưng xuống. Nhớ lại ngày xưa. Nước mắt chực trào ra. Nghĩ mà thương mẹ biết chừng nào ...

Nghề của ba

Trước, ba nó cũng là công chức nhưng vì bất đồng với cung cách làm ăn bất bình thường của một số người trong cơ quan. Ba nó xin nghỉ.

Về nhà, ba nó sắm một chiếc xích lô, ông bảo ”Đạp xích lô vậy mà tự do, thoải mái hơn, được làm chủ công việc của mình và thu nhập bằng chính sức lao động đích thực của mình.”

Từ ngày ba nó đạp xích lô, nó bổng trở nên trầm mặc, ít giao du với bạn bè, nó không còn vui vẻ, nhí nhảnh như trước nữa.

Một lần đi học về, không may nó bị trúng gió, bạn bè dìu nó vào nằm bên lề đường dưới gốc cây bàng. Tay chân nó cứng đờ, mặt xanh như tàu lá chuối. Giữa dòng xe cộ ngược xuôi, hối hả, bạn nó đón một vài chiếc xe máy để nhờ chở nó đến bệnh viện nhưng chẳng ai chịu dừng. Bỗng một chiếc xích lô ở đâu trờ tới và dừng lại, bác xích lô liền bế nó lên xe và chở ngay đến bệnh viện.

Đến nơi bác lại bế nó đến tận phòng cấp cứu. Bạn nó cũng vừa đến cảm ơn và xin gửi tiền xe. Bác nhất định không lấy.

Được đưa đến bệnh viện kịp thời nên cơn nguy hiểm đã qua, nó nhanh chóng khỏe trở lại. Nghe bạn kể, những giọt nước mắt hối hận lăn dài trên má. Nó bỗng thấy yêu quí và mến phục tất cả những người đạp xích lô tốt bụng.

Nó tin rằng trong số đó sẽ có cả ba của nó – bởi nó biết tính ba – và nó cảm thấy rất tự hào về ba của nó

Xót xa
Tần tảo dành dụm những đồng tiền lẻ từ mớ rau, củ khoai, con cá con tôm bắt được để gởi lên cho chị Hai ăn học. Tốt nghiệp Đại học Văn hóa – Nghệ thuật – Du lịch, chị Hai ở luôn trên Thành phố làm Phó giám đốc cho một công ty Đầu tư và phát triển Du lịch tại Sài Gòn. Mãi đến hôm nay – dễ chừng gần ba năm – chị Hai mới về. Cả nhà khôn xiết vui mừng. Má lật đật chèo xuồng đến chợ nổi mua đồ về làm bữa cơm thịnh soạn:

- Tội nghiệp chị Hai tụi bay, hồi giờ có được bữa ăn nào đàng hoàng, tử tế đâu?

Đang ăn, chị Hai bỗng giật mình, lấy đũa khều một sợi tóc từ trong đĩa lòng xào ra:

- Ai làm bê bối và cẩu thả thế này? Kiểu này ở nhà hàng họ đã đổ vào thùng nước cơm! Khách du lịch mà biết, chỉ có nước đóng cửa dẹp tiệm! Sạt nghiệp là cái chắc!

Nói xong, chị Hai đứng dậy, nhanh chân bước lên nhà trên.

Từ nãy giờ, má ngồi đó, im lìm như tượng đá. Thằng Út cầm sợi tóc lên săm soi một lúc rồi la to lên, giọng còn ngọng nghịu:

- Sợi tóc bạc hơn một nửa rồi má ơi!

Cha mẹ !
Anh cả là dược sỹ chị kế là dược sỹ.
Út là bác sỹ!
Ba ốm có chú cô, có láng riềng, có mẹ lo!
Anh cả ở Sài gòn chị kế ở Hà Nội
Út ở Gia Lai.
Chi dâu có em bé bà vào bế cháu cả năm trời! Cha ở nhà một mình...
Mỗi năm út về thăm nhà... Xin tiền cha mẹ.
Không biết trong ba đứa con có ai chăm thắp nhang cầu khấn cha mẹ mạnh khỏe?

(sưu tầm) [/INDENT]
[Có phải là...]
Tất cả...
-Những thứ mong manh......đều dễ vỡ?????
-Những thứ hời hợt......đều dễ quên?????
-Những thứ xa vời......đều dễ mất???
-Những thứ chân thật......đều dễ bị tổn thương???
Và...
-Những gì giả dối...
...luôn chiến thắng???
Tự kỉ
Tạm Biệt

Trả lời
#12
[h=2]Thành công[/h] [INDENT]

Khi lớn lên, tôi cũng mong mỏi được thành công, như một giám đốc sang trọng, một doanh nhân giàu có, một chính khách mà ai cũng nể phục... Theo tôi, đó là "thành công".

Nhưng tôi cũng cho rằng có những cách thành công khác nữa. Mẹ tôi dậy từ 5h sáng và đi ngủ khi đã quá 12h đêm. Mẹ làm việc nhà, giặt giũ, nấu nướng, quét dọn. Khi công việc đã vơi bớt, đáng lẽ nên ngả lưng nghỉ thì mẹ chạy sang hàng xóm, đem biếu một nửa giỏ hoa quả mà nhà tôi cũng mới được tặng. Cô hàng xóm mới ốm dậy, chồng lại mất việc làm. Mẹ thậm chí còn dọn nhà thay cho cô ấy và mang quần áo của cô ấy về nhà giặt. Vậy mà trong suốt cả ngày, mẹ vẫn tươi cười, thậm chí có lúc còn hát lên khe khẽ. Mẹ tự hào và hạnh phúc khi làm một-người-mẹ-ở-nhà, nhưng vẫn luôn giúp ích cho cuộc sống của những người xung quanh. Đối với tôi, đó là thành công.



Bố tôi là một người yêu vợ chưa từng thấy. Bố ngắm nhìn mẹ cả khi mẹ không nhìn, và mỉm cười. Thỉnh thoảng, trước khi đi làm, bố đính lên tủ lạnh những miếng giấy ghi những lời nhắn cho mẹ "Đừng bỏ bữa trưa!", hay "Nhớ đeo găng tay khi rửa bát"... Bố nói rằng chưa từng có một ngày nào trôi qua mà bố không học được một cái gì đó từ mẹ. Đối với tôi, đó là thành công.

Ông bà tuổi đã cao, nhưng không sáng nào không đi dạo cùng nhau vào lúc sương còn chưa tan hết. Ông thường cầm theo một chiếc ô, để những hôm nào trời nặng sương, ông sẽ giương ô lên che cho bà. Ông nói sương thấm có thể khiến bà bị nhức đầu. Những cuộc đi dạo của ông bà, đối với tôi, cũng là thành công.

Tôi nhìn đứa bạn thân của tôi - nó bị bệnh tim từ nhỏ, cứ phải đi khám thường xuyên, tránh những phấn khích quá mạnh, kiêng ăn một vài món, và phải kiên trì tập những bài thể dục nhẹ nhàng. Nhưng lần nào gặp, tôi cũng nghe nó ríu rít kể về "những niềm vui trong ngày". Nào là thấy que kem cốm trong tủ lạnh vào lúc đi học về đang nóng bức. Nào là được "anh hàng xóm" khen cắt tóc kiểu mới quá xinh. Nào là mới phát hiện ra rằng có thể vươn vai hít thở đến cái thứ 50 mà không bị chóng mặt nữa. Rất nhiều ngày, khi gặp nó, câu đầu tiên tôi nghe nó kêu lên là: "Mày ơi, hôm nay tao vui quá...". Tôi thì thấy rằng sống tích cực được như bạn tôi, đó là thành công.

Cũng có nhiều cách định nghĩa thành công khác. Thành công là được làm những gì bạn yêu thích nhất, đam mê nhất. Thành công là sự trưởng thành của tâm hồn. Thành công là khi biết rằng bạn không đơn độc trên thế giới này. Thành công là được yêu thương bởi gia đình và bạn bè. Mẹ tôi thì bảo: "Thành công không phải là những gì mình làm ra, mà là những gì mình để lại".

Tôi biết rằng tôi vẫn chưa học được hết thành công là gì. Khi tôi lớn lên, định nghĩa về thành công cũng lớn lên, cũng mở rộng ra. Tôi thấy mỗi người có những cách thành công khác nhau, theo những kiểu khác nhau, thậm chí, theo những cách định nghĩa của riêng họ.

Cuộc sống chính là bài học lớn về thành công, còn tôi chỉ là một học trò nhỏ mà thôi.

ST [/INDENT]
[Có phải là...]
Tất cả...
-Những thứ mong manh......đều dễ vỡ?????
-Những thứ hời hợt......đều dễ quên?????
-Những thứ xa vời......đều dễ mất???
-Những thứ chân thật......đều dễ bị tổn thương???
Và...
-Những gì giả dối...
...luôn chiến thắng???
Tự kỉ
Tạm Biệt

Trả lời
#13
[h=2]Mail cho người đã chết![/h] [INDENT] _Anh sẽ đi em ạh ...

_Đi đâu ?

_Hàn Quốc ??

_Đùa àh ?

_Ko đùa đâu., lần này ko phải đi chơi, anh sẽ đi lâu đấy ..

_10 năm hay 20 năm ... (cười khẽ )

_Anh ko đùa đâu , từ nay , em phải tự chăm sóc cho bản thân nhá .. anh, ko còn bên cạnh em đc đâu ..

_Anh ... anh sẽ wên em chứ ?

_Ko chắc, chờ đến lúc anh về ... em sẽ mãi là bạn của anh đúng ko ???

Ánh nắng vụt tắt dưới chân trời màu đỏ .. khoảng ko gian trống vắng ko có thứ lấp đầy .. qui luật của cuộc sống, làm người ta đau nhiều hơn là hạnh phúc .. bay *t lên cao, qua khỏi tầm mắt .. và .. em đã mất anh ..

Trời vẫn xanh trong những ngày ko nắng .. vẫn một mau hồng ko đắng trong những ngày vắng bóng người em yêu .. chiếc dt trong tay ko còn rung liên hồi từng cơn trong đêm vắng, ko còn những dòn tin nhắn và hộp inbox đầy rẫy hàng chục tin .. ko còn những quán cafe nồng ấp và bàn tay khẽ thấm vết hoen mờ , ko còn lời bâng đùa người trao trên bờ môi ngọt ngào em thầm ước .. cuộc sống, nó qua mất chu kì .. đánh mất đi những jì mình ko tìm lại đc , anh xa em rồi , anh biết ko ???

Đã lâu lắm rồi , cái tên Keni trong lòng Thảo nó tắt ngúm, kể từ khi nhìn theo chiếc máy bay xa lạấy cất cánh bay đi .. một niềm yêu thương sụp đổ dưới chân cô như hàng ngàn cân sắt đè lên trái tim mỏng manh ko còn hơi sức ... Yêu keni, và chưa bao giờ đc cậu yêu lại .. dù rằng hai người thân nhau còn hơn chồng vợ.. thế mà , Keni vẫn chỉ coi cô là một người bạn thân ko hơn ko kém .. còn cô, đã mất hết cơ hội ngay cả khi chưa bao giờ cô tự tạo cho mình một cơ hội nào cả... Cho đến lúc cậu đi, cô vẫn ko đủ can đảm nói lên 3 tiếng đó ...đâu biết rằng ...

_Sao may ngu thế hả ?

_ngu cái jì ?

_Mày ko nói với nó thì làm sao nó biết ..

_Chắc là, nó ko cần biết đâu !!!

_Nói đi con ngốc ..

_Mày nghĩ có đc ko ??

_Làm gì đi Thảo, chẳng lẽ lúc nào mày cũng chỉ giữ trong lòng sao .. 5 năm nữa đấy, làm gì đi chứ , nói với nó đi ... hãy làm những thứ ,mà mày biết nó còn tồn tại trong cuộc sống của mày ý , hiểu ko ?

_Sẽ .. được chứ ?

.................................................. ........................................

Thảo vốn ghét dùng mail, ghét thứ thư ko dấu ấy, còn Keni lại rất thix .. duy chỉ có điểm này là 2 người hoàn toàn trái ngụơc nhau ...Và bắt đầu làm wen với thói wen mà mình ghét ... viết mail hằng ngày cho Keni

Mail đầu tiên :

"Keni ngốc nghếch ...anh trốn em đấy à, anh sợ em lắm à .. sao bảo ko wên em .. nói dối ..hôm đó, em đã đứng ở sân bay, em nhìn thấy anh, em thấy anh cười, em thấy anh nói .. em thấy anh bước đi, và em đã ko thể giữ lại .. anh bảo nếu ko muốn đến thì đừng đến .. thật sự em ko muốn , nhưng em vẫn cứ đến .. chỉ vì , em sợ .. ko còn đc nhìn thấy anh .. 5 năm, nó dài lắm ... nó gấp mấy lần khoảng thời gian 5 tháng chúng ta quen nhau .. anh biết là .. em yêu anh ... đúng ko ? Em nghĩ là anh biết , em nhìn thấy sự né tránh trong mắt anh, và em biết .. em thua rồi .. nhưng bắt đầu từ bây giờ, em hcính thức theo đuổi anh đấy .. em sẽ theo đuối một người , bằng những dòng mail .. nó lạ lẫm , nó điên điên .. nhưng em vẫn làm .. vì đó là điều anh thích ... thế thôi "

Mail thứ 2 :

"Hôm nay lạnh, nhưng chắc ko bằng bên đó .. anh , có đủấm ko .. tính anh lông bông, chắc suốt ngày lại lanh bang ngoài đường chứ gì ... mặc áo vào đi anh ... mùa đông hà nội , đi với em , anh mặc mỗi áo phông với chiếc thun tráng*****g ngoài cho nó "mốt" .. còn mùa đông Hàn, sẽ ko còn ai ôm anh để anh mặc vậy cho nó d0ẹp nữa đâu ? Bị cảm đấy , anh cảm , ko ai ngủ gục bên giường anh nữa đâu ngốc ạh .. anh bảo em phải tự lo cho bản thân , nhưng anh phải tự lo cho anh mới đúng .. biết ko ?... 2 giờ sáng rồi đấy , bên đấy là 12h đêm ...ngủ chưa ?? Chắc lại thức đêm ôm gấu nữa rồi .. tất cả của anh, đều là người lớn, chỉ có mỗi cái ôm gấu, là trẻ con kinh khủng .. Ngủ sớm đi, ăn nhiều nhé, đừng giữ dáng người mẫu nữa ... ko có người chết mất !!! Ngủ đi, lạnh quá !!!"

Cứ thế, và cuộc sống vẫn tiếp diện .. mỗi tuần dù có mệt nằm nghiêng ngả ra giường, quằn quại trong những cơm đau tim quặn thắt , vẫn còng lưng ngồi kì cạch bàn phím viết mail cho Keni ... dù là chưa bao giờ nhận được một mail trả lời từ cậu ấy, cô vẫn kiên trì .. vì cô tin .. cái jì rồi cũng đc đáp trả ... có khi nó lại quá muộn màng ..

Cho đến một ngày , cô gặp được Hiếu ... sau những chuỗi ngày chôn vùi tình yêu vao những bức mail dài đẵng .. tình yêu mới ... là sự ích kỉ của bản thân, là sự lãng wên hình bóng ai đó .. là sự tổn thương danh cho một người yêu mình còn mìn hchỉ coi nhu 7trò chơi qua đường ấy , thế mà cậu vẫn yêu .. dù mình .. mình khờ như một gã túng bảo gì làm vậy .. tất nhiên, khờ trong yêu, người ta khôn trong hiện thực, vì hiện thực, Hiếu là cậu sinh viên có giá trong trường DH mà cô theo học ...

_Em yêu ai chưa ?

_Rồi .

_Nhiều ko ?

_Hơn anh trăm lần ..

_Thế à

_Buồn ko ?

_Ko ?

_Lí do ?

_Rồi nanh sẽ làm cho em yêu anh nhiều hơn thế ..

_Mơ à ... yên vị với những gì mình có đi .. nhưng., xin nói một điều là ... mãi mãi , tôi chỉ sống và yêu một hình bóng ảo .. và anh đừng có quá lấn sâu vào tôi .. vì thật sự ko đủ tình yêu dành cho anh nữa đâu ..

3 năm sau

Mail thứ 210:

"Anh àh, hom nay em thấy sao băng ... nó sáng quá, nó xuyên ngang qua mắt em .. như anh, xuyên thẳng qua cuộc đời em lúc trước .. tự nhiên hôm nay thấy nhớ anh kkinh khủng , nhớ anh lắm, nhớ đến khóc ... và em gọi tên anh trong những giấc mơ trưa ko tỉnh giấc .. người ta bảo mơ trưa là mơ hồ , là những ước mơ vùi kín .. ko lối mòn dẫn dắt à sẽ chẳng bao giờ thành sự thật đâu ... Em thấy anh đứng dưới cái cây đó ... anh gọi em, em chạy lại .. và anh chết dưới chân em ... khóc thét lên giữa trời mưa ấy .. co quắp ôm lấy thân thể lạnh toát của anh .. em điên rồi .. và em tỉnh giấc, em cười như một con tê sảng .. vì em biết , nó ko bao giờ thành sự thật phải ko .. tự nhiên , thấy lạnh quá .. tự nhiên thấy nhớ bờ môi ấm lạ .. tự nhiên thấy nhớ lần đầu tiên anh hôn em .. hôm ấy trời cũng mưa to, em lấy tay che cho anh .. anh nhìn em rồi .. em hỏi sao lại làm thế, anh bảo đừng nghĩ jì, hôn cho ấm thôi .. cai jì làm cho em cũng có lí do , nhưng ko có một cái nào là vì yêu em sao anh ... ? "

Mail cuối :

"Anh à, em chết rồi ... đây sẽ là mail cuối cùng em gửi cho anh .. 2 năm rồi, em đã chờ , và em đã kiệt ... lạnh wá, lạnh hơn ngày hôm đó .. lạnh hơn những đêm co ro trong chăn khi ngoài rơi sương phủ dày đặc .. lạnh hơn những lần hôn nhau trong mưa .. lạnh wá ... em gặp anh mùa lạnh, wen anh mùa lạnh . hôn anh mùa lạnh, anh đi trời cũng lạnh .. chờ anh 2 mùa lạnh .. và em chết trời cũng lạnh lắm , anh biết ko .. hình như em đã thấy anh ở gốc cây đó .. và em sợ những giấc mơ .. em em muốn giữ anh , nhưng .. em muộn , em ko giữ đc tay anh ..xa quá .. hơi thở mệt nhoài bên những dòng máu lan vào nước mưa, máu đã chảy wa môi em .. cảm giác ấy , như cái lần anh hôn em vậy ... Từ nay, ko còn ai nhắc anh ngủ .. từ nay, ko còn ai bắt anh ăn nhiều , nghĩ nhiều, ko còn ai kể chuyện cho anh .. tự lập vì ko còn em nữa .. em chết rồi, chết vì anh .. ko hối tiếc ... ... anh à, đã bao giờ quên em chưa ??? Đã bao giờ ... yêu em chưa ???"

1 ngày sau, lần đầu tiên trong inbox có một bức mail reply, và bất ngờ hơn khi chính là của Keni ấy :

"Em bị điên à, đùa kiểu gì thế , ai bảo anh ko bao giờ đọc mail của em, em có biết là hằng ngày anh vẫn chờ mail của me ko, anh ko trả lời vì anh muốnem tự hiểu vẫn còn có người đang theo dõi cuộc sống của em .. em bắt anh phải lộ diện bằng cách này à, ác thế .. anh ko wên em đâu nhóc, còn câu em hỏi anh, anh về, anh sẽ trả lời

"Xin lỗi vì đã nói dối anh, tôi là Hiếu là bạn trai của Thảo, Thảo .. cô ấy chết thật rồi .. và những bức mail 1 tháng nay, là do tôi viết, đó là ước nguyện cuối cùng của cô ấy ... hom ây, ngồi trong quán cafe, trời cũng mưa tầm tã .. rồi bỗng cô ấy chạy ra... và chiếc xe ấy .. nó .. nó đã ko kịp .., khi vào bệnh viện, cô ấy nói đã thấy một người giống anh đứng bên đó .. và.. chỉ biết chạy theo ... chạy rất nhanh, tôi đã ko kịp ngăn cô ấy lại .. máu chảy nhiều lắm .. nhìn cô ấy chết , rất thanh thản ..cô ấy muốn chờ anh đến khi anh về, nhưng vết thương ấy, nó ... ko còn đủ để giúp cô ấy chờ anh về đc.. Dù cô ấy nhận lời làm người yêu tôi 1 năm nay, nhưng tôi biết trái tim cô ấy vẫn thuộc về một nơi nào đó .. rất lạnh .. rất xa "

Mail dành cho người đã chết :

"Con ngốc ... có lạnh ko ? Ngủ ngoan nào , đừng mở mắt nhìn anh nữa , anh sợ, em biết ko ? Anh đã mặc áo ấm rồi, đã ko còn giữ tướng người mẫu nữa , ko còn lang thang ở seoul trong đêm nữa .. vì anh biết em muốn như vậy .. Anh ko ngờ tới là chỉ vì một lần hôn em, để rồi em nhớ .. và em đi cũng vì cái nơi ấy .. anh hận mình ... anh có tội đúng ko ? Anh đã cố nén giữ những gì trong trái tim, để cho em một điều bất ngờ mà em mong muốn, em đã nói thích nhìn một lời cầu hôn lãng mạn nhất trên bờ biển .. em có biết anh sang đây để làm tất cả vì điều đó ko .. em có biết cuộc sống của anh đã ko còn ý nghĩa nếu mất em ko ? Anh sai rồi, mọi điều bí mất đã ko làm nên jì ngoài sự hững hờ mà em cho là vô vị .. anh chưa bao giờ wên em .. chưa bao giờ ngừng yêu em .. em thích trời lạnh , em thích ăn kem lạnh , em thich ôm nhau giữa trời lạnh , em thích tung tăng giữa đêm lạnh và những ban mai sáng sớm .. anh yêu em .. và bây giờ anh cảm thấy lạnh .. xin lỗi trái tim đã ko còn nhịp đập .. ngủ đi .. tình yêu lạnh giá "[/INDENT]
[Có phải là...]
Tất cả...
-Những thứ mong manh......đều dễ vỡ?????
-Những thứ hời hợt......đều dễ quên?????
-Những thứ xa vời......đều dễ mất???
-Những thứ chân thật......đều dễ bị tổn thương???
Và...
-Những gì giả dối...
...luôn chiến thắng???
Tự kỉ
Tạm Biệt

Trả lời
#14
[h=6]Chân trái hỏi chân phải:
- Tại sao tay trái, tay phải có thể nắm chặt
nhau mà chúng ta lại ko thể, cứ fải bước
theo nhau?
Chân phải trả lời:
- Vì chúng ta sinh ra để đi tìm kiếm hạnh
phúc, còn họ sinh ra để nắm giữ hạnh
phúc♥
Kumi
[/h][Ảnh: 251811_244109499037089_874357301_n.jpg]
[Có phải là...]
Tất cả...
-Những thứ mong manh......đều dễ vỡ?????
-Những thứ hời hợt......đều dễ quên?????
-Những thứ xa vời......đều dễ mất???
-Những thứ chân thật......đều dễ bị tổn thương???
Và...
-Những gì giả dối...
...luôn chiến thắng???
Tự kỉ
Tạm Biệt

Trả lời


Các chủ đề có liên quan...
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới gửi
  Cafe cho tâm hồn Lạc Xa 8 293 24-05-2012, 07:01 PM
Bài mới gửi: Lạc Xa
  Cafe muối Lạc Xa 1 131 20-05-2012, 01:32 PM
Bài mới gửi: baochinh
  Lý nhân duyên-Câu chuyện về con Nhện ở trên cửa miếu Phật Bà Quan Âm Tiểu Tuệ 0 114 21-02-2012, 01:40 PM
Bài mới gửi: Tiểu Tuệ

Chuyển đến diễn đàn:


Những người đang xem chủ đề này: 1 khách